Ông hoàn toàn không ngờ rằng đều đã già bảy tám chục tuổi, lại bị vợ mình tính kế như vậy …
Thật xấu hồ làm sao!
Ông cụ Trương tức giận thổi râu trừng mắt.
Nhưng vào lúc này, Lâm Dương đột nhiên nói: “Ông ngoại, ông đừng lo lắng, nếu như bọn họ muốn ra tòa thì hãy đấu với bọn họ đi! Cháu sẽ mời luật sư giúp ông.”
“Tiểu Dương, cháu không phải là người Quảng Liễu.
Không biết sự lợi hại của Hứa Kế này. Anh ta đã làm luật sư hơn mười năm rồi, đến nay mới chỉ thua ba vụ kiện.
Đối thủ trong ba vụ kiện này chính là thầy của anh ta, hiện tại thầy của anh ta đã lớn tuổi về hưu rồi, hiện tại toàn bộ Quảng Liễu đã không có ai có thể là đối thủ của anh ta, nếu chúng ta thật sự muốn kiện, chỉ e rằng chúng ta sẽ thua rất khó coi … ” Trương Trung Hoa thở dài .
“Ông ngoại, đội luật sư này mà cháu thuê rất lợi hại, ông yên tâm, một Hứa Kế sẽ không thành vấn đề.” Lâm Dương nói.
Ngay khi những lời này vừa phát ra, Hứa Kế ở đằng kia ngay lập tức khó chịu.
“Thật thú vị, vị này, anh có phải là đang xem thường Hứa Kế tôi không? Hứa Kế tôi đã làm việc nhiều năm như vậy.
Có cảnh tượng gì chưa từng thấy qua, đối thủ nào chưa từng gặp? Cho dù là đại luật sư của Yến Kinh, Hứa Kế tôi cũng có tự tin để chiến đấu với anh ta, không biết luật sư mà anh đây muốn mời cho ông cụ Trương là vị luật sư nào của Yến Kinh? “Hứa Kế lạnh lùng nói.
Có người ngay lập tức nhìn Lâm Dương.
Nếu như nói Lâm Dương muốn lợi dụng mối quan hệ với Dương Khai Thành để lay động luật sư của Yến Kinh, vậy thì còn có hy vọng, dù sao thì danh tiêng của Lâm Dương cũng lớn.
Nhưng mà lúc này, Lâm Dương lại lắc đầu: “Tôi không mời luật sư của Yến Kinh.”
Ngay khi những lời này được thốt ra, nhiều người đã trực tiếp xì một tiếng, cười nghiêng ngả.
“Vậy thì rất lấy làm tiếc rồi.”
Hứa Kế lắc đầu: “Không phải tôi xem thường luật sư ở những nơi khác. Thực ra là do trình độ chênh lệch quá lớn. Tôi không nghĩ rằng Hứa Kếé tôi sẽ thua bọn họ trong vụ kiện.”
“Vậy sao? Vậy thì mời luật sư Hứa chuẩn bị thật tốt đi, tới lúc đó gặp lại ở tòa.” Lâm Dương nói.
“Hừ, gặp ở toà thì gặp ở toà, tôi lại muốn xem thử anh muốn mời chó mèo gì !!” Hứa Kế hừ lạnh nói.
Lâm Dương ngồi xuống.
Có vẻ như vấn đề này đã được giải quyết rồi.
Nhà họ Trương và Lâm Dương bên này lại một lần nữa ở trong tình thế như nước với lửa.
Trương Ái Kỳ ở đẳng kia nhìn thấy Dương Khai Thành và những người khác không nề mặt mình, vì vậy cũng không tự tìm kiếm những thứ nhàm chán nữa, xoay người trở về chỗ của mình.
Hứa Kế bị giữ lại để nói chuyện với Nhậm Ái, dường như đang thảo luận vê việc phân chia tài sản.
Bây giờ vấn đề đã náo loạn đến mức này rồi, đương nhiên cũng không cần phải lùi bước.
Nhưng vào lúc này, Dương Khai Thành đang ngồi cũng không thể nhịn được nói.
“Lâm thần y, ông già tôi ở Yến Kinh cũng có chút mặt mũi.
Nếu như anh muốn chống lại vụ kiện này, hay là tôi đi mời anh Phan Long. Tôi nghĩ anh ta chắc sẽ nễ mặt tôi!”
Giọng nói này tuy không lớn nhưng rất nhiều người trong nhà họ Trương đã nghe thấy rõ ràng, trong phút chốc, người nhà họ Trương yên lặng xuống, hơi thở và nhịp tim của mỗi người đều gần như sắp đông cứng lại.
Hứa Kế đang nói chuyện với Nhậm Ái cũng không thể không thay đổi sắc mặt.
“Phan Long sao?”
“Đó chính là đội luật sư đứng thứ hai trong ba đội luật sư lớn ở Yến Kinh. Nghe nói thực lực còn mạnh hơn một chút so với đội luật sư của Phương Thị Dân!”
“Trời ơi, tôi cứ tưởng Dương Khai Thành chỉ quen biết những luật sư nhỏ có danh tiếng của Yến Kinh. Không ngờ ông ấy còn biết cả Phan Long một trong ba luật sư lớn của Yến Kinh …”
“Hứa Kế sắp gặp rắc rồi rồi!”
Mọi người xì xào bàn tán.
Khuôn mặt của Hứa Kế vô cùng khó coi.
“Luật sư Hứa, sao vậy? Anh có thể giải quyết được không?” Nhậm Ái cắt giọng hỏi.
Vẻ mặt của Hứa Kế hơi thay đổi, anh ta ngưng tụ vẻ mặt, trầm giọng nói: “Yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức. Cho dù không thể thắng kiện, ít nhát cũng có thể đảm bảo lợi ích tối đa, để bà có thể nhận được phần tài sản bình thường tuyệt đối không có vấn đề. “
“Đây là điểm mắu chốt, nếu như còn chưa tới một nửa, thì vụ kiện này thật vô nghĩa!” Nhậm Ái tháp giọng hừ nói.
“Đừng lo lắng, tôi sẽ có gắng hét sức.” Hứa Kế gật đầu.
Hiện trường bởi vì câu nói này của Dương Khai Thành hiển nhiên cũng hơi sục sôi, nhưng chính vào lúc này, Lâm Dương lại lên tiếng …
“Ông Dương, không cần đâu, tôi sẽ không mời đội luật sư: của Phan Long.”
Ngay khi những lời này rơi xuống, hiện trường đang sôi sục ngay lập tức im lặng như tờ.
Không mời đội luật sư của Phan Long sao? Lâm Dương này đang nghĩ cái gì vậy?
Không phải đến cả một đại luật sư như Phan Long anh ta cũng không đặt vào mắt chứ? Vậy thì thật là nực cười!
Cần phải biết, Phan Long không chỉ nổi tiếng ở Trung Quốc mà còn nỗi tiếng ở nước ngoài, anh ta đã từng đấu tranh trêи nhiều vụ kiện tại Tòa án Quốc tế, điều đó thật là vô cùng xuât sắc, khiên người ta đập bàn tán thưởng, năng lực của anh ta không cần phải chứng minh.
Nhân tài xuất chúng như vậy còn không gọi, Lâm Dương muốn gọi ai? Không phải là Thu Huyền Sinh số một đó chứ?
Điều đó càng không thể nào!
Bởi vì Dương Khai Thành không có thể diện này, Thu Huyền Sinh người ta không thể nào phản ứng được. Có thể động đến người như vậy, người đó không phải là ông lớn chắn động trong nước sao?
Đã như vậy, Lâm Dương đó rốt cuộc muốn gọi ai đến để chống lại vụ kiện này?
Rất nhiều người bối rối nhìn Lâm Dương.
Cũng bao gồm cả Dương Khai Thành.
“Anh Lâm muốn mời ai?” Dương Khai Thành cần thận hỏi.
“Khang Giai Hào đã từng nghe qua chưa?”
Lâm Dương hỏi lại.
“Khang Giai Hào sao?”
Dương Khai Thành sửng sốt.
Hứa Kế ở đằng kia ngay lập hơi thở run lên, sắc mặt tái nhọợt.
“Tôi sẽ mời đội luật sư của Khang Giai Hào và Kỷ Văn đến đây và toàn quyền phụ trách chuyện này. Ngoài ra, tôi cũng sẽ mời đội luật sư của Phương Thị Dân ở Yến Kinh đến để hỗ trợ vụ kiện này.”
Lâm Dương bình tĩnh nói.
Lúc này, toàn bộ hiện trường không có một tiếng động nào.
Hứa Kế ở đằng kia trực tiếp ngồi bệt trêи mặt đắt, trừng to mắt kinh hãi nhìn Lâm Dương…