Con ngựa dưới thân thở phì phò, nhưng đúng lúc này Nhạc Ngư Thất đã phản ứng trước một bước, ông tung người nhảy lên, một tia sáng bắn ra từ tay áo đập vào áo giáp của Phong Nguyên, Phong Nguyên buộc phải xoay người ngăn cản, song Nhạc Ngư Thất đã thu kiếm, nhân lúc sơ hở chặn đường ông ta, “Năm ấy tỉ võ vẫn chưa đủ hứng, khó khăn lắm mới gặp lại, đồ ngốc nhà ngươi ở lại vui vẻ với ta thêm chốc nữa đi?”
***
Chỉ chớp mắt đã qua giờ Tý, ở vùng đồi nơi hai ngọn núi giao nhau, ánh lửa sáng rực hơn trước, Vệ Quyết đi qua mấy hố sâu, Huyền Ưng vệ đang đào bới bên hố vừa thấy hắn thì bẩm báo: “Chưởng sứ, khu năm Tây Bắc chưa phát hiện vật lạ.”
“Khu sáu chính Tây chưa phát hiện vật lạ.”
“Khu hai trung gian chưa phát hiện vật lạ.”
…
Hai canh giờ trước, Vệ Quyết đã chia nơi này làm ba mươi sáu khu theo đông nam tây bắc, chia Huyền Ưng vệ thành tổ năm người tìm kiếm tội chứng Sầm Tuyết Minh đã chôn. Từ lúc đó tới tận bây giờ mà vẫn chưa tìm được. Vệ Quyết biết lục soát tội chứng không dễ, hắn cần phải kiên nhẫn, song… phía Ngu hầu không cần lo lắng, nhưng võ công của Nhạc Ngư Thất và thiếu phu nhân dù cao cường tới đâu thì thể lực vẫn có hạn, không thể cầm chân Phong Nguyên quá lâu, cuối cùng binh mã của Phong Nguyên cũng sẽ tìm đến.
Đương lúc Vệ Quyết nghĩ ngợi, một Huyền Ưng vệ đột nhiên chạy tới, hạ giọng báo cáo với hắn. Vệ Quyết biến sắc, dẫn Huyền Ưng vệ tránh né người của Phong Nguyên, “Đưa ta xem.”
Huyền Ưng vệ lấy ra một vật từ trong tay áo, “Chưởng sứ, vừa nãy thuộc hạ đã tìm được thứ này ở dưới hố.”
Nó là một miếng ngọc bài sứt mẻ, bên trên có khắc hoa văn, Vệ Quyết cầm lấy, soi kỹ dưới ánh đuốc, giống thẻ bài của một quan viên.
Chỉ có quan viên triều đình có phẩm cấp mới có thẻ bài, không một ai trong số quân lính giám sát khu mỏ có thứ này ngoài Đô giám.
Nếu đã tìm được trong hố, lẽ nào… đây chính là bằng chứng Sầm Tuyết Minh để lại?
Nhưng một tấm thẻ bài sứt mẻ có thể chứng minh được gì?
Vệ Quyết hỏi: “Còn thứ nào khác dưới hố không?”
Huyền Ưng vệ lắc đầu, “Tạm thời chưa phát hiện ạ.”
Vệ Quyết nghĩ ngợi, lập tức căn dặn: “Đào tiếp cho ta, nhớ không được để người của Phong Nguyên phát hiện.” Sau đó hắn siết chặt tấm thẻ bài, nhanh chóng đi tìm Tạ Dung Dữ.
Tạ Dung Dữ mượn ánh lửa quan sát kỹ tấm thẻ bài một lần, vì ngọc thạch không còn lành lặn nên cũng không thể biết được thẻ bài này thuộc về ai, nhìn hoa văn thì rất có khả năng thuộc về quan viên lục phẩm trở xuống.
Có điều, Sầm Tuyết Minh là Thông phán Đông An, chức quan lục phẩm; Đô giám trong mỏ là tòng thất phẩm; còn Lưu Chưởng sứ là quan viên cửu phẩm.
Rốt cuộc tấm thẻ bài xuất hiện trong hố thuộc về ai?
Tạ Dung Dữ biết đã đến bước này thì tuyệt đối không được để sót bất cứ manh mối nào, “Lưu Chưởng sứ vào Đào lại đâu?”
“Bẩm Ngu hầu, hai người họ đang ở trên núi, thuộc hạ sẽ dẫn bọn họ tới ngay.”
Tạ Dung Dữ nói: “Mất thời gian quá, để ta đi gặp họ.”
Để tránh đội ngũ của Phong Nguyên, Lưu Chưởng sứ và Đào lại đang ở trong một ngôi lán cạnh sườn núi, được vài Huyền Ưng vệ canh chừng.
Tạ Dung Dữ đến, không nói thẳng tìm được thẻ bài mà chỉ hỏi: “Lưu Chưởng sứ có đem quan bài theo không?”
“Có ạ.” Lưu Chưởng sứ đáp, vội vàng tháo ngọc bài bên hông ra, dâng lên cho Tạ Dung Dữ xem.
Tạ Dung Dữ lại hỏi: “Đô giám trong mỏ có khi nào làm rớt thẻ bài chưa?”
Lưu Chưởng sứ không hiểu vì sao y lại hỏi thế, lắc đầu trả lời: “Bẩm điện hạ, thẻ bài là vật tượng trưng cho thân phận của quan viên, ra vào hạt địa đều phải lấy nó làm bằng chứng, chắc chắn không thể vứt lung tung.”
Tạ Dung Dữ gật đầu, sau đó Kỳ Minh xòe tay ra, “Vậy xin hỏi Lưu Chưởng sứ, tấm thẻ bài này là của ai?”
Tấm thẻ bài trong tay Kỳ Minh vừa sứt mẻ lại còn dính bùn, nhìn là biết vừa đào từ trong hố lên, nhưng Lưu Chưởng sứ vừa thấy nó thì sắc mặt tái mét, giọng cũng run run, “Bẩm điện hạ, hạ, hạ quan không biết…”
Vốn dĩ Tạ Dung Dữ còn chưa tìm hiểu sự kì quặc của tấm thẻ bài này, nhưng khi thấy Lưu Chưởng sứ có phản ứng đó, trong lòng lập tức nảy sinh dự cảm không lành.
Đúng như thắc mắc vừa rồi, tấm thẻ bài này không phải của Đô giám, cũng không phải của Lưu Chưởng sứ.
Vậy theo lí, nó chỉ có thể là của Sầm Tuyết Minh.
Nhưng Sầm Tuyết Minh tới khu mỏ là để tránh bị Khúc Bất Duy truy cùng diệt tận, cho nên gã không dám để lộ thân phận, nếu đem theo tấm thẻ bài có thể chứng minh thân phận, gã không sợ dẫn đến họa sát thân ư? Hơn nữa tới năm Gia Ninh đầu tiên, Gia Ninh đế đại xá thiên hạ, Sầm Tuyết Minh nảy ý rời khỏi khu mỏ, nhưng cách thức của gã là lấy việc nổ núi đổi cơ hội viết thư cho Thạch Lương, nhờ Thạch Lương đem vật chứng minh thân phận vào núi, nếu như gã có đem thẻ bài theo thì chỉ cần giao nó cho quân giám sát là được, việc gì phải mạo hiểm tính mạng?
Như vậy có thể thấy, tấm thẻ bài này chắc chắn không thể là của Sầm Tuyết Minh.
Nếu thẻ bài đã không phải là của Sầm Tuyết Minh, cũng không phải của Đô giám hay Lưu Chưởng sứ, vậy nó thuộc về ai?
Trong những năm qua, còn có vị quan nào từng tới khu mỏ, hơn nữa còn làm rơi thẻ bài của mình xuống hố sâu trong núi?
Tạ Dung Dữ chợt nhớ đến một người, Thạch Lương.
Y bỗng rùng mình, hôm nay khi thẩm vấn Lưu Chưởng sứ, rõ ràng ông ta nói Thạch Lương đến nhận xác của Sầm Tuyết Minh, nhưng hắn còn chưa vào khu mỏ đã trượt chân rơi xuống vách núi mà chết.
Nếu Thạch Lương chưa từng vào khu mỏ thì tấm thẻ bài này là gì đây?!
Tạ Dung Dữ nhìn Lưu Chưởng sứ chằm chằm: “Nói, rốt cuộc Thạch Lương đã chết thế nào?”
Lưu Chưởng sứ nghe y đanh giọng thì mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống đất, run rẩy kêu: “Điện hạ tha mạng, điện hạ tha mạng…”
Tạ Dung Dữ nói: “Có phải Thạch Lương không hề chết dưới vách núi? Hắn ta chết ở chỗ này!”
Tuy Tiểu Chiêu vương có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất là người hiền hậu, lúc này nổi giận không phải là cơn giận vô cớ, mà mỗi một khắc bọn họ đang tìm kiếm trên núi đều nhờ có Tiểu Dã và Nhạc tiền bối dùng tính mạng kìm chân Phong Nguyên.
Nhưng Lưu Chưởng sứ lại nói dối ngay trọng điểm!
Tạ Dung Dữ lạnh lùng quát: “Không nói phải không? Người đâu, tìm một cái hố ném bọn chúng xuống, chôn sống tại chỗ!”
Huyền Ưng vệ lập tức đáp lại, bước tới toan kéo Lưu Chưởng sứ và Đào lại đi.
Lưu Chưởng sứ run run nức nở, luôn miệng kêu “điện hạ tha mạng”, kéo Đào lại lăn một vòng, quỳ trên đất thưa: “Điện, điện hạ, không phải tiểu nhân cố ý giấu điện hạ, năm ấy Thạch Lương đến để thu xác của Mông Tứ, quả đúng là có vào núi, chẳng qua… Y nghe nói Mông Tứ đã chết, thi thể đã bị thiêu hủy, nhưng không rời đi, mà suốt ngày đào tìm trên đồi cát… Ban đầu tiểu nhân và Đô giám cũng không biết hắn ta tìm gì, sau đó… sau đó chúng tiểu nhân đoán, có phải y đã đoán được chuyện nổ núi, nghi ngờ không phải Mông Tứ chết rét, mà là bị chôn dưới núi đá không. Chúng tiểu nhân rất sợ, nếu chuyện nổ núi bị truyền ra, tất cả mọi người trong mỏ sẽ bị hỏi tội. Chúng… chúng tiểu nhân thật sự hết cách, vốn dĩ muốn ngả bài với Thạch Lương, ai ngờ, Thạch Điển bạc tự dưng chết trong mỏ.”
Nói tới đây, Lưu Chưởng sứ sợ Tạ Dung Dữ không tin nên thề thốt: “Hạ quan dám lấy tính mạng ra thề, nếu nói dối nửa câu sẽ bị thiên lôi đánh. Thật ạ, Thạch điển bạc tìm kiếm trong mỏ mấy hôm, sau đó, không biết vì sao, tinh thần trở nên hốt hoảng, điện hạ biết đấy, hồi ấy chỗ này mới bị sập, thế núi chưa ổn, về sau có một hôm, Thạch Điển bạc tìm kiếm trên núi thì đột nhiên hụt chân, lăn từ trên núi xuống chết…”
Tạ Dung Dữ nghe Lưu Chưởng sứ nói xong, nhắm mắt nghĩ ngợi.
Bất kể Thạch Lương chết vì tự ngã hay bị hại chết, trước mắt có thể xác định được một chuyện, đó là y đã từng vào khu mỏ.
Năm ấy trước khi nổ núi, rõ ràng Sầm Tuyết Minh có thể để nguyên tội chứng lại chỗ cũ, nhưng sau đó gã lại lựa chọn chôn tội chứng trong khu mỏ bên cạnh, lý do vì sao?
Không khó để giải thích, nếu Sầm Tuyết Minh lường được việc mình sẽ chết chết, vậy chắc chắn gã sẽ tìm cách giao tội chứng vào tay Thạch Lương. Khu mỏ rộng lớn bao la, nếu Sầm Tuyết Minh chôn đại tội chứng ở một nơi nào đó thì Thạch Lương biết tìm kiểu gì, do đó trước khi vào núi, gã chắc chắn đã giao hẹn với Thạch Lương là giấu bằng chứng ở chỗ nào, nếu gã mất mạng, Thạch Lương sẽ tới điểm hẹn để lấy bằng chứng.
Vì tế sau khi Thạch Lương vào núi, biết Sầm Tuyết Minh đã chết thì tìm kiếm quanh khu mỏ theo như giao hẹn, nhằm để tìm ra bằng chứng Sầm Tuyết Minh để lại.
Vậy rốt cuộc Thạch Lương đã tìm được hay không?
Huyền Ưng vệ gần như đã lật hết mọi tấc đất nhưng không phát hiện được gì ngoài thẻ bài của Thạch Lương, rất có thể Thạch Lương đã lấy tội chứng đi rồi.
Nhưng đống tội chứng đó có liên quan đến Tiển Khâm Đài, dính dáng tới tội ác mua bán, là chân tướng đằng sau việc sĩ tử lên đài, dính dáng tới rất nhiều đại quan đương triều, thậm chí bao gồm phụ thân của đương kim Hoàng hậu.
Trước khi trốn vào khu mỏ, có lẽ Sầm Tuyết Minh đã kể cho Thạch Lương biết chuyện mình bị truy sát, bảo rằng mình phải mai danh ẩn tích, nhưng chắc chắn gã không thể tiết lộ bí mật Tiển Khâm Đài với Thạch Lương, vì bất cứ ai cũng rất khó tiếp nhận bí mật này, thậm chí còn khiến đối phương sợ hãi chùn bước. Thử hỏi sau khi Thạch Lương biết những chuyện Sầm Tuyết Minh đã làm, liệu y còn bằng lòng giúp gã không?
Cho nên vào ba năm trước, chắc chắn Thạch Lương đã cảm thấy khiếp sợ sau khi phát hiện ra số tội chứng ấy, rơi vào hốt hoảng bất an, mà quan trọng nhất, y biết rằng tội chứng này rất có thể rước tới họa sát thân, điều này cũng lý giải cho việc vì sao Lưu Chưởng sứ nói về sau Thạch Lương sa sút tinh thần.
Cuối cùng Thạch Lương đã chết trong mỏ, chứng tỏ y vẫn chưa đem tội chứng rời khỏi núi.
Là con người, nhất là người có lương tri, dù y có sợ đến đâu thì khi đối mặt với sự thật ấy, y tuyệt đối sẽ không nghĩ đến chuyện tiêu hủy tội chứng, mà hi vọng đến một ngày sẽ có người phát hiện ra những tội chứng này, phơi bày nó ra ngoài ánh sáng, dẫu người tố giác không phải là y đi chăng nữa, cho nên y chắc chắn đã chuyển số tội chứng ấy tới một nơi an toàn, tạm thời không bị ai phát hiện.
Mà trong khu mỏ này, đâu là nơi an toàn nhất?
Tạ Dung Dữ hạ giọng ra lệnh: “Đem bản đồ lại đây.”
Từng giờ từng khắc mà y đang có đều nhờ Tiểu Dã và Nhạc Ngư Thất đổi lấy, càng kéo dài bao lâu thì bọn họ càng thêm nguy hiểm, y phải nhanh chóng tìm được nơi giấu tội chứng.
Tạ Dung Dữ nhìn lướt bản đồ một cách cẩn thận.
Không thể là vùng núi mỏ được, mỗi lần nổ núi, vùng mỏ sẽ gặp nguy hiểm sạt lở; cũng không thể là sở nha, trong sở nha có lính giám sát, nếu bọn họ tìm được tội chứng rồi tiêu hủy thì làm sao; còn lại là doanh trại, nhưng doanh đống trại vốn trống trơn hoang vu, không thể là nơi giấu đồ, còn có…
Ánh mắt Tạ Dung Dữ chợt dừng lại tại ngọn núi ở lối vào.
Y nhớ trên núi có thảm thực vật phong phú, rất nhiều lương thực trong mỏ, nhất là vại dầu và đá tiêu dùng để nổ núi được cất giữ trong hang động trên núi.
Mà những nơi đặt vại dầu và đá tiêu rất kị sáng, sâu trong hang động cũng không châm đèn vì dễ xảy ra cháy nổ, bình thường quân giám sát cũng không tự tiện vào.
Vừa nghĩ đến đây, Tạ Dung Dữ thầm kêu không ổn, hôm nay để dụ Đô giám rời đi, Phong Nguyên đã để Tham tướng của mình lấy lý do hóng mát, dẫn Khúc Mậu và Chương Đình tới ngọn núi ngoài khu mỏ!