Lúc này, quần áo trên người ba con Lâm Cường đều bị cởi sạch, hai tay hai chân đều bị trói chặt vào trên giá sất.
Thời tiết thế này, trong kho hàng cực lạnh, nước mắt nước mũi hai người chảy ròng ròng, toàn thân run rẩy.
“Thả… thả chúng tôi ra…”
Lâm Phong khóc: “Cầu xin các người… thả chúng tôi ra, chúng tôi đã đưa hết tiền cho các người rồi.”
“Cứu mạng! Cứu tôi với!”
Gã có kêu nữa cũng vô dụng, căn bản không có ai để ý đến gã.
“Câm mồm!”
Lâm Cường cần răng, trên người còn có mấy vết máu.
Lúc trước, sau khi ông ta bán Lâm thị cho Châu Hoa, ông ta liền mang theo tiền chuẩn bị rời khỏi Đông Hải, tính đi nơi khác lập lại sự nghiệp. Nhưng ông ta mới ra khỏi thành phố Đông Hải, đã bị người ta cướp mất.
Ông ta tưởng đó là người của Giang Ninh, nhưng không ngờ lại không phải.
“Két két…
Cửa lớn của nhà kho mở ra, có mấy người đi vào.
Lâm Cường ngẩng đầu nhìn, tia sáng chiếu vào làm ông †a không mở mắt ra được. Khi cánh cửa đóng lại, ông ta mới nhìn thấy rõ người tới là ai.
“Là cậu!”
Lâm Phong kêu to: “Vu Phóng! Sao lại là cậu! Chúng ta là anh em mà! Không ngờ cậu lại đối xử với tôi như vậy!”
Dù thế nào gã cũng không ngờ tới người đó là Vu Phóng.
Lúc này Vu Phóng không còn tươi cười xưng anh gọi em với Lâm Phong như trước nữa, trên mặt anh ta lạnh lùng còn kèm theo chút hung ác, làm cho Lâm Phong đang định nói tiếp lại không dám nữa.
Lâm Cường vẫn có vẻ bình tĩnh.
Vu Phóng bắt hai ba con mình lại không ra tay, vậy khẳng định không phải là muốn lấy mạng của bọn họ.
“Cậu muốn thế nào?”
Ông ta nhìn Vu Phóng và hít sâu một hơi, bởi vì quá lạnh nên giọng cũng hơi run rẩy.
“Tôi muốn cho các người một cơ hội trả thù.”
Vu Phóng liếc nhìn hai người: “Chỉ là không biết các người có muốn hay không thôi.”
“Trả thù à?”
Lâm Cường cười lạnh: “Cậu muốn lợi dụng chúng tôi thì cứ việc nói thẳng ra, thẳng thắn một chút!”
“Ha ha, tổng giám đốc Lâm không hổ danh là người từng đi qua sóng to gió lớn”
Vu Phóng nói: “Tôi muốn đối phó với Lâm thị, đối phó với Giang Ninh, về điểm này thì chúng ta đều nhất trí đấy.”
Trong mắt Lâm Cường lóe sáng.
Ông ta không ngờ Vu Phóng lại đột nhiên muốn đối phó với Lâm thị. Trong lúc bị nhốt ở đây, ông ta cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra, Vu Phóng nhìn thấy rõ vẻ thắc mắc trên mặt ông ta.
“Bọn chúng đã… giết em trai tôi!”
Vu Phóng giận dữ gần như muốn hét lên: “Tôi muốn chúng phải trả giá đất!”
Ba con Lâm Cường đều run rẩy.
“Cậu… Cậu muốn làm gì?”
Một lúc lâu sau, Lâm Cường hỏi.
Vu Phóng cười, cười đến lạnh lẽo, cười đến giảo hoạt, càng cười càng khiến người ta cảm giác da đầu tê dại!