Ầm ầm…
Cái khiên màu vàng đất bị đánh tan, búa sắt đập vào vai Dương Khai, thân mình Dương Khai hơi trầm xuống, nhanh chóng điều chỉnh lại, hắn toét miệng cười gằn, hạ người xuống, xông vào vòng phòng ngự của lão giả, hai tay hung hăng đánh tới.
Lão giả hú lên quái dị, vội vàng lui về sau, tuy nhiên không thể tránh được đòn phản công này.
Cằm bị hai tay Dương Khai đánh vào, đầu bật ra sau, nếu không phải hắn có tu vi thân thể đủ cường hãn, chỉ lần này cũng đủ để hắn mất mạng.
Nhưng dù vậy, lão giả cũng mắt nổ đom đóm, suýt nữa ngất đi.
Thất tha thất thểu lui ra sau mười mấy trượng, chưa kịp đứng vững, hắn vô cùng kiêng kỵ liếc Dương Khai một cái, sau đó nhanh chóng bỏ trốn!
Dương Khai nhíu mày, đứng tại chỗ không truy kích, cho đến khi lão biến mất khỏi tầm mắt, hắn mới rút cây thiết chùy đập vào vai mình ra.
Tiếng răng rắc vang lên, vùng xương trật khớp đã khôi phục.
– Lão gia hỏa này… Dương Khai như có điều suy nghĩ, từ đầu đến cuối, hắn không có thời giờ hỏi lai lịch của lão giả, tại sao lại ở nơi xa U Hồn Đảo như thế.
Cá heo nhỏ la lên, Dương Khai quay đầu nhìn nó, phát hiện cá heo nhỏ đang dùng ánh mắt khẩn trương nhìn mình, dường như lo lắng mình có bị thương hay không.
Dương Khai gật đầu cho nó yên tâm, lúc này mới từ từ đi tới.
Trong hồ vẫn còn một phần ba Hải Liên chưa lấy, đương nhiên Dương Khai không bỏ qua.
Vừa rồi lão giả kia gọi những Hải Liên này là Hồn Thiên Liên, Dương Khai có thể xác định trước kia mình chưa từng nghe qua, giống với những gì mình suy đoán, Hồn Thiên Liên là đặc sản U Hồn Đảo, chỉ có ở U Hồn Đảo, căn bản không ai có thể mang nó ra ngoài.
Một lát sau, Dương Khai đã lấy hết Hồn Thiên Liên.
Hắn chợt nhìn ra xa, phát hiện trên một đỉnh núi cách đây mấy dặm, lão giả kia đang bi phẫn đứng đó, dùng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn qua.
Cảm giác như trái tim của cô gái mà mình cố gắng theo đuổi bị một nam nhân khác dễ dàng cướp mất.
Dương Khai toét miệng cười với hắn.
Lão giả tức giận muốn nổ tung, xoay người phẩy tay áo bỏ đi!
Hắn không có biện pháp thắng Dương Khai, chỉ tự rước lấy nhục, không bằng nhắm mắt làm ngơ.
Dương Khai tìm thấy một gian nhà gỗ đơn sơ gần đó, có lẽ là do lão giả kia xây.
Hắn thong thả đi vào. . truyện xuyên nhanh
Ba ngày sau, lúc Dương Khai đang nghiên cứu Hồn Thiên Liên và linh đan kia để cải tiến đến trình độ hoàn mỹ, ngoài nhà gỗ có tiếng bước chân nhẹ.
Dương Khai mỉm cười, ngừng nghiên cứu, lẳng lặng chờ.
Một lát sau, cửa mở ra, lão giả với sắc mặt tái xanh đứng ở xa, cách Dương Khai ước chừng mười mấy trượng, dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn Dương Khai, một hồi sau, hắn mới trầm giọng nói: – Ngươi không phải người của Minh Nguyệt?
Dương Khai nhíu mày, hỏi ngược lại: – Minh Nguyệt là ai?
Lão giả ngạc nhiên, nghiêm túc quan sát Dương Khai, dường như xem hắn có nói dối hay không.
Dương Khai bình tĩnh nhìn lại.
Lão giả âm thầm gật đầu, thái độ hòa hoãn hơn, không có thái độ như Dương Khai đã giết cha cướp vợ hắn nữa, từ từ nói: – Ngươi không biết Minh Nguyệt, xem ra ngươi mới tới U Hồn Đảo không bao lâu?
– Lão tiên sinh anh minh! Dương Khai thuận miệng thổi phồng. – Ngươi nói không sai, ta chỉ tới đây chưa đầy một tháng.
– Khó trách… Lão giả nặn ra nụ cười, vô cùng khó coi. – Nếu ngươi không phải người của Minh Nguyệt, vậy chúng ta có thể nói chuyện một chút.
– Đang có ý đó. Dương Khai mỉm cười, nếu không hắn cũng không ở lại đảo này.
Hắn không biết tình hình U Hồn Đảo, cũng không thể xâm nhập vào U Hồn Đảo tìm hiểu, thật vất vả mới đụng phải một người ở chỗ này, hơn nữa còn ở đây nhiều năm như vậy, đương nhiên phải lợi dụng.
– Lão phu có thể vào chứ? Lão giả có chút buồn bực hỏi.
– Dĩ nhiên, đây vốn là chỗ ở của lão tiên sinh! Dương Khai tiêu sái mời.
Lão giả khóe miệng giật giật, không e ngại, tuy hắn cảm thấy mình không phải đối thủ của Dương Khai, nhưng nếu quả thật liều mạng, hắn tự tin mình có thể thoát khỏi tay Dương Khai.
Hắn tin Dương Khai không ngu xuẩn đến mức muốn liều mạng với mình.
Đợi lão giả ngồi xuống, Dương Khai mới lên tiếng hỏi: – Lão tiên sinh vừa nói Minh Nguyệt, là thần thánh phương nào?
Lão giả hừ lạnh: – Một tặc tử như ngươi!
Dương Khai ngạc nhiên, thầm nghĩ lão gia hỏa này và Minh Nguyệt kia có cừu hận không nhỏ a, bằng không sao vừa nhắc tới cái tên đó lão đã nghiến răng nghiến lợi.
– Hắn là đảo chủ U Hồn Đảo hiện tại! Lão giả lại bổ sung một câu.
– Minh Nguyệt chính là đảo chủ? Dương Khai nhướng mày, lúc vừa tới U Hồn Đảo, hắn đã nghe nam nhân cao gầy kia nhắc tới hai chữ đảo chủ, không ngờ từ lão giả này mà biết tên đảo chủ.
– Không sai!
Dương Khai cười ha hả hỏi: – Lão tiên sinh nói hắn là đảo chủ U Hồn Đảo hiện tại, chẳng lẽ trước kia còn có đảo chủ khác?
Lão giả kinh ngạc nhìn Dương Khai, âm thầm tán thưởng vì hắn suy nghĩ nhanh nhạy, ngay sau đó ngạo nghễ nói: – Đảo chủ đời trước chính là lão phu!
Dương Khai sửng sốt, lúc này mới ôm quyền nói: – Thất kính thất kính!
– Hừ, chó nhà có tang mà thôi! Lão giả tự giễu, gắng chịu nhục nói: – Giờ lão phu chỉ có thể trốn ở đây tham sống sợ chết, có gì mà thất kính, huống chi lão phu còn bại trong tay ngươi!
– May mắn mà thôi! Dương Khai khiêm nhường.
Lão giả không nói nhiều về vấn đề này, nhìn Dương Khai nói:
– Có phải ngươi tu luyện công pháp luyện thể vô cùng cao thâm?