Những linh đan mà hắn biết từ trước tới giờ đều không giống với loại này, điều này làm cho hắn lấy làm kỳ lạ.
Ngắm nhìn một hồi, lại ngửi một mùi vị đan dược, Dương Khai xác định không có độc, dứt khoát há miệng, nuốt mất một viên.
Một lát sau, Dương Khai cau mày, lộ vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm: – Thì ra là thế, trách không được tố chất thân thể của bọn họ đều không tệ, thì ra nguyên nhân là có đan dược này!
Sau khi thưởng thức, hắn lập tức hiểu tác dụng của đan dược này.
Là đan dược dùng để tôi luyện thân thể!
Sau khi dùng viên đan dược đó, Dương Khai cảm thấy một cổ nhiệt lưu ở bụng, chảy khắp tứ chi bách hài của mình, cải tạo lục phủ ngũ tạng và gân cốt, làm cho thân thể của mình phát triển.
Một viên đan dược, tác dụng đối với Dương Khai cực kỳ bé nhỏ, gần như không đáng kể.
Nhưng đối với những võ giả không chuyên rèn luyện thân thể mà nói là có chút trợ giúp, nếu như có thể quanh năm suốt tháng uống loại linh đan này, tuyệt đối có thể tăng tố chất thân thể lên.
Chỉ sợ đây chính là nguyên nhân võ giả trên U Hồn Đảo có tố chất thân thể cường hãn hơn Nhân tộc và Hải tộc rất nhiều!
Bọn họ đều dùng loại linh đan này!
Trên U Hồn Đảo trên không thể sử dụng thánh nguyên, thần niệm cũng bị áp chế cực hạn, nhưng võ giả sinh sống ở đây lại tìm được một phương thức khác để trở nên mạnh mẽ, tồn tại của U Hồn Đảo không phải không có đạo lý.
Dương Khai cũng cảm thấy rất hứng thú với loại linh đan này.
Nhưng hắn không biết đan phương, cũng không biết nguyên vật liệu, chỉ có thể tạm thời bỏ qua.
Ra khỏi hang, Dương Khai nhìn ra xa, hắn có thể mơ hồ thấy được ở trung tâm U Hồn Đảo có một tòa thành trì, kia hẳn là nơi cư dân U Hồn Đảo sinh sống, giữa thành trì có một tòa kiến trúc cao ngất, gần như chạm trời, không thấy điểm cuối.
Dương Khai thu hồi ánh mắt, nhìn về phía biển, không chần chờ thả người nhảy xuống biển rộng, bơi đi.
Do không thể dùng thánh nguyên, hắn chỉ có thể dùng phương thức di chuyển nguyên thủy nhất dưới nước.
Giờ hắn đã đoán ra U Hồn Đảo tuyệt đối là một không gian độc lập, giống như năm đó lúc hắn mới vào Tinh Vực, xui xẻo đi vào Huyền Không đại lục vậy, nơi này có pháp tắc thiên địa của chính mình, không chịu ảnh hưởng của U Ám Tinh.
Nếu là không gian độc lập thì sẽ có một cực hạn, Dương Khai muốn tìm cái cực hạn đó, thử xem có thể đánh vỡ nó để thoát ra hay không.
Nếu không được thì tìm biện pháp khác, tỷ như tìm đảo chủ U Hồn Đảo hỏi thăm tình hình, chắc chắn đảo chủ phải hiểu rõ tình hình hơn hắn nhiều.
Nước biển lạnh như băng, tốc độ Dương Khai cực nhanh.
Có rất nhiều hải thú dưới biển, hung tàn dữ tợn, dưới quyền cước của Dương Khai liền nổ thành bột phấn.
Liên tiếp mấy ngày, Dương Khai phát hiện những hải thú này khác với ngoại giới, tố chất thân thể của bọn hơn xa ngoại giới cùng chủng tộc, giết bọn chúng làm Dương Khai mất không ít khí lực.
Trong mấy ngày này thỉnh thoảng Dương Khai thấy có mấy chiếc thuyền rời bến, đi quanh một vùng biển.
Hẳn là thuyền của cư dân U Hồn Đảo, xem bọn hắn bận bịu chăm chú, dường như tìm cái gì đó dưới biển.
Dương Khai không muốn bại lộ hành tung cho nên cố gắng tránh bọn họ.
Những con thuyền này chỉ có thể hoạt động ở gần biển, xa một chút bọn họ không dám tới, dù sao càng ra xa nguy hiểm càng lớn, những hải thú kia không đánh lại Dương Khai không có nghĩa là chúng yếu.
Liên tiếp mấy ngày sau, Dương Khai không thu hoạch được gì, dần dần không thấy bóng người nữa, nhưng hắn vẫn tiếp tục thăm dò.
Một ngày kia, trong biển rộng mênh mông, Dương Khai bỗng phát hiện gì đó, vội vàng ngưng thần nhìn về phía trước.
Một màn sương mù mỏng đủ màu phát ra hào quang ập vào tầm mắt Dương Khai.
Dương Khai lập tức phấn chấn, nhanh chóng tiến qua.
Đã nhiều ngày nhìn quanh chỉ có một cảnh sắc quen thuộc, căn bản không có cảnh sắc, đối với Dương Khai là một loại đau khổ, giờ bỗng nhiên có biến hóa nên hắn vô cùng mừng rỡ.
Không quản hào quang kia là cái gì, dù gì cũng tốt hơn cảnh biển nhàm chán.
Không lâu sau, Dương Khai đã tới được đó.
Nhưng cảnh tượng nơi đây lại làm Dương Khai hơi thất thần.
Ở giữa biển rộng lại có một mảng hoa sen!
Đếm sơ sơ cũng có ít nhất mấy chục hoa sen đủ màu tranh nhau nở rộ, có màu hồng nhạt, màu xanh, màu bạc, màu vàng, mỗi một đóa đều tản ra linh khí dày đặc.
– Hải Liên? Dương Khai cau mày.
Bất quá đây không phải Hải Liên bình thường mà là tài liệu luyện đan trân quý.
Dương Khai sáng mắt bơi lên, tới trước một đóa Hải Liên màu xanh, đưa tay lấy một cánh hoa bỏ vào miệng nhai.
Một lát sau, ánh mắt của hắn sáng lên, không khỏi cười ha hả: – Thì ra tài liệu luyện đan dược kia là vật này!
Trước đó hắn rất hứng thú với linh đan, chỉ tiếc không biết nguyên liệu là gì, không ngờ lần này chó ngáp phải ruồi, dễ dàng tìm được.
Nghĩ vậy, chắc mấy chiếc thuyền lúc trước đụng phải cũng đang tìm Hải Liên này.
Chỉ tiếc bọn họ chỉ có thể hoạt động ở gần biển nên bỏ lỡ một mảng Hải Liên này.
Dương Khai vui vẻ hái hết, dùng thủ pháp đặc thù để bảo tồn, bỏ vào nhẫn không gian.
Sau khi hắn dò xét thì phát hiện những Hải Liên này căn cứ vào màu sắc mà dược hiệu cũng khác nhau, hồng nhạt dược lực thấp nhất, tiếp đến là là màu xanh, màu bạc, màu vàng.
Hải Liên có dược lực càng mạnh, số lượng càng ít, Hải Liên màu vàng chỉ có một đóa mà thôi, thanh cao nằm ở trung tâm hồ Hải Liên.
Màu bạc cũng không nhiều, tổng cộng chỉ có sáu đóa, vô cùng trân quý.
Những tài liệu này vào tay Dương Khai có thể phát huy tác dụng to lớn, với trình độ của hắn, hoàn toàn có thể tự suy ra đan phương của linh đan tôi luyện thân thể, đến lúc đó có thể tự luyện chế.
Hắn không định bỏ qua bất kỳ một gốc Hải Liên nào.