– Lão gia, thiếp thân có chuyện muốn nói.
Diệp Như Diễm bước theo.
Bàng Quán không có hứng thú, qua loa nói:
– Có chuyện gì chờ sau khi ta tan triều hội Thiên đình rồi nói sau.
– Ôi lão gia, có người lấn lên đầu chúng ta, việc này ngươi không thể không ra mặt, thiếp thân không chờ được.
Diệp Như Diễm giữ tay áo hắn lại.
Bàng Quán đành phải dừng bước, hất tay áo rồi nói:
– Ta còn có chính sự, có lời gì nói mau.
– Uống nhầm thuốc? Ta chọc ngươi giận sao?
Diệp Như Diễm tức giận lườm hắn, nói:
– Ta nói với ngươi, cửa hàng gia đình chúng ta tại Thiên phố Thiên Nguyên tinh bị người ta niêm phong, đồ vật trong cửa hàng bị cướp sạch, tiểu nhị cũng chết không còn một mống, nếu ngươi không đòi công đạo việc này, gia đình chúng ta không biết giấu mặt vào đâu. Ngươi là đồng liêu với Nhân Sửu Tinh Quân, giao hảo lẫn nhau, thủ hạ cấp dưới của hắn không nể tình, việc này cần ngươi ra mặt kêu gọi.
Nhân Sửu Tinh Quân tên là Minh Diệu Không, hắn là thủ trưởng của Thiên Nguyên Hầu, Thiên Nguyên tinh nằm trong phạm vi quản lý của Nhân Sửu Tinh Quân.
Không nói chuyện này khá tốt, vừa nói chuyện này Bàng Quán cười lạnh, hắn chấp tay sau lưng rồi nói:
– Ta muốn hỏi ngươi, ta nghe nói trước kia có một đám phu nhân cáo trạng Minh Diệu Không, có phải ngươi cũng có phần? Nghe nói còn do ngươi cầm đầu?
Sắc mặt Diệp Như Diễm hơi mất tự nhiên, nàng lại kéo Diệp Nhân Tuấn sau lưng tới.
– Nhân Tuấn tuổi trẻ tài cao, lớn lên tuấn tú lịch sự, hôm nay tu vi cũng tốt, ta đã bao nhiêu lần nói với ngươi tìm cho hắn vị trí phù hợp. Ngươi chỉ nói sẽ an bài, chờ mấy chục năm không có động tĩnh, ta nghe chưởng quầy cửa hàng tại Thiên phố Thiên Nguyên tinh chào hỏi, hắn nói sẽ cầm theo lễ vật đi an bài, cũng không lãng phí mặt mũi của ngươi, ai ngờ gặp phải con rệp cứng miệng, một tiểu tiểu thống lĩnh lại dám to gan lớn mật thu lễ không làm việc, ta phải cho hắn vài phần sắc mặt để xem.
Diệp Nhân Tuấn bị kéo sợ hãi nhìn Bàng Quán, hắn không dám thở mạnh, dù sao Bàng Quán quyền cao chức trọng, khí thế dọa người.
Bàng Quán khó hiểu nói:
– Ta đã nói với ngươi việc của Nhân Tuấn không phải lúc, bảo các ngươi chờ một thời gian ngắn, ngươi còn bám theo ta mãi, có phải ngươi xem lời ta như gió thoảng bên tai hay không?
Diệp Như Diễm dậm chân, nói:
– Tại sao ngươi vẫn không rõ, ta nói bên Thiên phố, Thiên phố các nơi có liên quan lợi ích nhiều nơi, bình thường nhét người vào chỉ làm người khác tức giận, vừa vặn có cơ hội trong Thiên Nguyên tinh, nếu ta không nắm chắc cơ hội sẽ bị người khác cướp đi, khi đó hối hận cũng không kịp. Ai ngờ gặp phải tên chó chết ăn cứng không ăn mềm, hoành hành bá đạo dám đen ăn đen, thật tức chết ta mà.
Bàng Quán ngẩng đầu nhìn trời, hắn thở dài một hơi, tận bình ổn cảm xúc của nàng, hỏi:
– Chẳng lẽ ngươi không biết hắn là người nào hay sao? Đó là tử giáp thượng tướng nhất tiết mà Thiên Đế vừa ngự phong không lâu, ngươi đi chọc hắn? Đầu óc đám nữ nhân các ngươi bị chó ăn, có phải ăn no không có việc gì làm nên gây chuyện hay không?
– Bàng Quán, miệng ngươi sạch sẽ một ít!
Diệp Như Diệp tức giận, nam nhân của mình nói nàng như vậy trước mặt cháu trai, thật sự không chịu nổi, giọng nói lớn hơn vài phần:
– Không phải chỉ là tử giáp thượng tướng nhất nhất sao, Thiên Đế ngự phong rất nhiều người, các ngươi ném bỏ sau lưng còn ít sao? Làm như ta không biết? Ngươi thật biết điều, chúng ta đang ăn thiệt thòi, ngươi không tìm mặt mũi về còn nổi giận với ta…
Nàng không ngừng cằn nhằn, đôi má Bàng Quán run rẩy vài cái.
Ba!
Đột nhiên một cái tát nhanh như tia chớp xuất hiện, đánh vào mặt Diệp Như Diễm.
Rốt cuộc Bàng Quán không áp chế được lửa giận tát một cái, Diệp Như Diễm ngã ngồi xuống đất, khóe miệng còn có máu chảy ra, nàng ngẩn người khi bị đánh.
Diệp Nhân Tuấn đứng bên cạnh nom nớp lo sợ, không biết nên làm gì cho phải.
Lão bộc Trần Hoài Cửu nhanh chóng đi tới vịn nàng dậy.
Bàng Quán tức giận khó tiêu, tức giận chỉ vào Diệp Như Diễm:
– Ngươi không biết cái gì gọi là gần vua như gần cọp sao? Một khi sơ ý là nhà hủy người chết, chẳng lẽ ngươi muốn trở thành tội phạm bị xét nhà diệt tộc sao? Ngu phụ! Ngu không ai bằng!
– Bàng Quán, ngươi dám đánh ta!
Diệp Như Diễm phục hồi tinh thần, nàng lập tức phát điên, lập tức bỏ qua lão bộc xông tới kéo vạt áo Bàng Quán, không ngừng xô đẩy:
– Ngươi không có lương tâm, ngươi có thể có hôm nay, Diệp gia ta chết bao nhiêu người! Hao hết tài lực, chảy hết máu tươi mới đưa ngươi lên vị trí hiện tại, hôm nay một cháu trai của ta không có chức vị, chỉ muốn ngồi lên chức thống lĩnh thì có gì sai? Ngươi còn dám đánh ta! Ta liều với ngươi… Ta…