“A, lúc nãy chưa điếc,bây giờ thì bị hét điếc rồi.”
Tôi vừa nói, vừa ấn lỗ tai.
“Em….Em giỏi thật!”
Diệp Tiêu Tiêu cắn răng một cái cả giận nói. Sau khi nói xong, lại có cảm giác không hiểu, hắn là một học sinh của mình thì tức giận cái gì, buồn cười nhất là chuyện mình còn kêu đói bụng, nghĩ tới những thứ này, trên mặt Diệp Tiêu Tiêu cảm thấy nóng dần lên.
Tôi nhìn thấy mặt Diệp Tiêu Tiêu như một con hỏa long, đỏ hồng lên, kỳ quái hỏi:
“Cô rất nóng à?”
“Đúng, nóng muốn chết”
Diệp Tiêu Tiêu tức giận nói.
“A, được”
Tôi tiện tay mở ra điều hòa trong xe chuyển sang chế độ lạnh, hơi lạnh từ phía sau, phía trước thổi vào mặt Diệp Tiêu Tiêu.
“Em có bệnh không, mùa đông lại để chế độ lạnh!”
Diệp Tiêu Tiêu bị gió thổi một cái giật mình, hổn hển kêu lên.
“Đại tiểu thư, cô làm sao vậy, cô nói cô nóng, em mở điều hòa cho cô còn gì.”
Tôi cũng có chút tức giận. Diệp Tiêu Tiêu chẳng phải là cố tình gây sự hay sao, nếu như không phải “số tuổi” của nàng lớn hơn tôi, thì tôi đã sớm một cước đuổi nàng xuống xe rồi.
“Đó chỉ là em nói thôi!” Diệp Tiêu Tiêu cãi ngược, nói.
….
Tôi lắc đầu, tắt điều hòa nói:
“Coi như em chưa nói gì.”
Hồi lâu, chúng tôi không ai nói lời nào, tôi cũng lười so đo với một cô bé, mấy ngày hôm nay, nào thì bị Hoàng Hữu Vi quấy rầy, sau đó bỏ lỡ Hứa Nhược Vân, rồi lại bị cảnh sát giả làm phiền!
Sau này có lẽ phải tìm mấy hộ vệ mới được, những chuyện nhỏ nhặt như thế này, giao cho bọn họ làm là tốt rồi.
“Em..”
Diệp Tiêu Tiêu thấy tôi không nói gì, cho là tôi tức giận, nhưng vừa mở miệng thì tôi đã phanh gấp tạt xe vào ven đường.
“Xuống xe!”
Tôi lạnh nhạt nhìn Diệp Tiêu Tiêu nói.
“Làm gì?”
Diệp Tiêu Tiêu sửng sốt, thấy tôi muốn đuổi nàng xuống xe, này mới ý thức được việc đã trở nên nghiêm trọng, do dự một chút, điềm đạm đáng yêu nói:
“Thật xin lỗi, lúc nãy là cô chỉ đùa mà thôi…”
“A…” Tôi gật đầu.
“Vậy thì em không bắt cô phải xuống xe nữa rồi.”
Diệp Tiêu Tiêu dùng âm thanh như chim hót nói.
“A”
Sắc mặt tôi vẫn không có chút thay đổi.
“Em có chuyện gì vậy, tôi đã xin lỗi và nói như vậy rồi, em còn muốn như thế nào ?
Xuống xe thì xuống xe, có gì đặc biệt hơn người đâu! Hừ!”
Diệp Tiêu Tiêu thấy tôi thờ ơ, cả giận nói.
” Đại tiểu thư, cô có đói bụng không?”
Tôi chỉ vào một hiệu ăn ven đường nói:
“Xuống xe, đi ăn sáng.”
Diệp Tiêu Tiêu giương mắt nhìn cái cửa hàng ven đường, lúc này mới kịp phản ứng, hóa ra mình bị chơi xỏ, nhưng chẳng thể làm gì, liếc mắt nhìn tôi một cái.
Diệp Tiêu Tiêu cũng không hiểu, tại sao mỗi lần cùng hắn đấu võ mồm thì người thua trận toàn là mình, chẳng lẽ người này là khắc tinh của mình?
“Hoan nghênh quý khách quang lâm, xin hỏi các vị có mấy người?”
Cô gái tiếp khách nhìn tôi và Diệp Tiêu Tiêu cười rất tươu.
“Cô không biết đếm hay sao!”
Diệp Tiêu Tiêu vốn đang tức giận, lúc này trực tiếp trút lên người cô gái tiếp khách.
Cô gái tiếp khách này thấy Diệp Tiêu Tiêu hung hãn như vậy, thì trong lòng cũng hiểu được, cô này tức giận ở đâu đó rồi mới tới đây phát tiết.
Bình thường, khách hàng như vậy cũng không ít, chỉ đàng bất đắc dĩ nở nụ cười nói:
“Hai vị, xin mời sang bên này!”
Tôi cười với cô gái tiếp khách, sau đó móc ra 100 đồng, tiện tay nhét vào tay nàng, coi như tiền trà nước.
Cô gái tiếp khách thấy tôi cười, trong lòng đã bình thường trở lại, thấy tôi cho nàng tiền trà nước, thì vô cùng cao hứng, xoay người dẫn hai người chúng tôi tới một chiếc bàn trống.
“Hai vị dùng gì vậy?”
Sau khi cô gái tiếp khách đi, thì một người bán hàng cầm thực đơn đi tới, hỏi.
“Đem cho cô gái này đi.”
Tôi chỉ tay, bảo người bán hàng đưa thực đơn cho Diệp Tiêu Tiêu.
Diệp Tiêu Tiêu mở thực đơn ra, không khỏi sợ hết hồn, những món ăn bên trong đắt tiền tới dọa người, một cái bánh bao hấp mà tận 50 đồng, một bát cháo thịt lạc pha trứng mà bán tận 30 đồng! Nếu vậy thì bữa ăn này phải hết trọn một tháng lương của mình.
Diệp Tiêu Tiêu lè lưỡi, lông mày nhảy lên, nói với tôi:
“Em hôm nay mời khách phải không?”
“Đâu có cô giáo nào bắt học sinh mời?”
Tôi cố ý nói.
“Hai chúng ta là bằng hữu, đấy là do em nói!”
Diệp Tiêu Tiêu giảo hoạt nói.
“Nhưng mà bằng hữu thì cũng phải do chị mời khách?”
Tôi chìa tay nói.
Không tính, một người con trai, và một cô bé ăn cơm chung với nhau, thì làm gì có chuyện cô bé đó phải chiêu đãi!”
Diệp Tiêu Tiêu không yếu thế, nói.
“Đại tiểu thư, tuổi của cô còn là một cô bé hay sao?”
Tôi cười nói.
“Hừ! Tuổi của tôi thì sao? Tôi tốt nghiệp rồi, mà mọi người vẫn còn nói tôi 18 tuổi!”
Diệp Tiêu Tiêu phản bác nói
“Hmm, thời điểm cô lên cấp 2, có lẽ trông cô chỉ mới 10 tuổi!”
Diệp Tiêu Tiêu này quả thật chẳng có gì khác một cô bé.
“Không tranh cãi với em nữa, dù sao thì em cũng nói mời khách!”
Diệp Tiêu Tiêu trợn mắt nhìn tôi một cái nói.
“Em nói mời khách lúc nào? Em cũng chỉ còn có 200 đồng tiền vé xe nữa mà thôi!” Tôi móc từ trong túi ra 200 đòng.
“Em tại sao lại không nói sớm!”
Diệp Tiêu Tiêu tức giận, chỉ vào những món ở thực đơn , nói với người bán hàng:
“Tôi muốn cái này, cái này và cái này nữa…”
Người bán hàng nhìn đôi “Tiểu tình lữ” đấu võ mồm, không khỏi mỉm cười, khẽ cười nói: “Tiểu thư, ví tiền của bạn trai cô ít như vậy, mấy món này đã vượt qua 200 đồng rồi.”
“Ai….Ai nói hắn là bạn trai cảu tôi a!”
Diệp Tiêu Tiêu đỏ mặt lên, vội vàng giải thích :
” Tôi…Tôi là cô giáo của hắn ! “
” Cô giáo ? Cô giáo thì làm sao, những năm gần đây thầy trò yêu nhau là chuyện bình thường, bạn trai tôi cũng là một giáo viên phụ đạo cho tôi đấy ! “
Người bán hàng nói một cách rất tự nhiên.
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 170: Tôi là cô giáo của hắn