Ngô Sở Úy ngay tức khắc cho một cái kết: “Chắc chắn là cái sau.”
“Nói vậy thôi chứ cũng chưa chắc vì chưa có bằng chứng gì !” Khương Tiểu Soái thở dài: “Cậu cũng chỉ theo đoạn video để đoán, không có chứng cứ xác thực. Cho là cậu có lý do đầy đủ, nhưng Uông Thạc anh ta không thừa nhận thì cũng hết cách thôi! Biết đầu trước kia do chịu kích thích, xúc động không thể kìm được mà chạy đến dâng mông cho Quách tử thì sao ?”
“Hiện tại nói nguyên nhân không ý nghĩa nữa gì nữa.” Ánh mắt Ngô Sở Úy trở nên vô cùng sắc bén: “Tôi chỉ muốn biết kết quả.”
“Cậu cảm thấy sao?” Khương Tiểu Soái hỏi.
Ngô Sở Úy nói chắc như đinh đóng cột: “Không hề ngủ.”
“Cho nên sao?” Khương Tiểu Soái tiếp tục hỏi.
Ngô Sở Úy ánh mắt nhấp nháy, “Cho nên tôi phải đem chân tướng sự thật điều tra ra, còn trả cho Quách Tử trong sạch.”
“Cậu đừng quên.” Khương Tiểu Soái thận trọng nhắc nhở: “Cậu trả trong sạch cho Quách tử, cũng chẳng khác nào đem hiểu lầm giữa Uông Thạc và Trì Sính giải trừ.”
“Tôi biết chứ.” Ngô Sở Úy mặt không đổi sắc: “Tôi muốn giải trừ hiểu lầm cho Uông Thạc, sau khi xem những đoạn video đó, tôi phát hiện tình cảm của Uông Thạc vô cùng sâu đậm dành cho Trì Sính, anh ta không thể phản bội Trì Sính.”
“Uông Thạc không phải dạng lương thiện.” Khương Tiểu Soái nói: “Cậu có từng nghe câu chuyện về người nông dân và con rắn chưa? Uông Thạc chính là con rắn đó, cậu đối tốt với anh ta, anh ta không những những báo đáp mà có thể nhân cơ hội quay lại cắn cậu.”
Ngô Sở Úy thản nhiên nói: “Tôi sẽ làm cho anh ta khổ thể cắn được nữa.”
Khương Tiểu Soái im lặng, không nói gì nữa.
Căn phòng chìm vào yên tĩnh,không khí bắt đầu chút nặng nề, đột nhiên một quả bóng bay nổ.
Mọi sự chú ý của Khương Tiểu Soái ngay liền bị phân tâm.
“Cậu rốt cuộc làm gì vậy? Luyện đâm bong bay? Sau này khi đi hội chùa sẽ chơi nhận thưởng hả?”
Ngô Sở Úy nhếch miệng cười: “Sao anh lại nghĩ tôi theo đuổi nghề đó ?”
Khương Tiểu Soái bật cười theo: “Vậy cậu dùng làm gì?”
Ngô Sở Úy kể lại chuyện hôm gặp thần tượng, và cả những gì đã thấy cho Khương Tiểu Soái, trong lời nói thỉnh thoảng lộ ra nồng đậm quý mến dành cho Uông Trẫm. Khương Tiểu Soái ho nhẹ: “Cậu đang nói về con người sao? Sao tôi nghe giống như cậu nói về Iron man vậy?”
“Nói như thế nào đây nhỉ?” Ngô Sở Úy không để ý, “Nếu anh nhìn thấy anh ta, sẽ không nghi ngờ trong lời tôi nói. Anh không biết anh ta khốc cỡ nào đâu. Ôi.. không thể dùng bất kỳ từ ngữ nào thể hiện được, chỉ có nghĩ đến thôi mà tôi muốn ngay lập tức đầu thai lại”
Khương Tiểu Soái ấn ấn ngực Ngô Sở Úy, hỏi: “Động lòng rồi hả ?.”
Ngô Sở Úy úp mặt xuống bàn: “Không chắc lắm.”
“Cậu không phải thật đi?”
Ngô Sở Úy cười nhưng không nói gì.
“Tôi bảo này, cậu đừng có ngu ngốc, nếu Trì Sính mà biết, cậu hối hận không kịp!”
“Có lẽ,trước khi tôi hối hận, anh ta đã không cần tôi nữa.” Ngô Sở Úy dùng kim đâm lên bàn liên tục rồi nói tiếp: “Tôi chỉ đang cho anh ta một con đường đi, tránh đến lúc anh ta không tìm được lý do nào để đuổi tôi.”
Khương Tiểu Soái có chút đau lòng.
“Tôi thấy tình cảm của Trì Sính dành cho cậu không thể là giả, bây giờ tôi vẫn nhớ lần cậu bị rắn cắn, những lời Trì Sính nói với cậu, lúc đó rất xúc động.”
“Thực ra cũng không phải là giả.” Ngô Sở Úy nói: ‘Anh ta nói với tôi có thể động tâm can anh, những lời đó nói với người khác cũng có thể động tâm can tôi. Anh ta đối với ai cũng không phải giả, rốt cuộc đâu mới là thật, chỉ có trong lòng anh ta mới rõ nhất.”
………….
Khương Tiểu Soái vừa đi chưa bao lâu, Trì Sính đã đến công ty của Ngô Sở Úy.
Lúc ấy Ngô Sở Úy vẫn ở phòng làm việc tập đâm bóng bay, tiếng nổ bộp bộp truyền thẳng xuống tầng dưới.
Thư ký đi từ tầng hai bước xuống, thấy Trì Sính liền lên tiếng chào.
Trì Sính gọi cô lại: “Tổng giám đốc của các người đâu?”
“Đang ở trong phòng làm việc.”
“Đang làm gì vậy?” Trì Sính hỏi.
Thư ký muốn nói gì đó lại thôi, vì Ngô Sở Úy đã dặn dò cô trước, nếu Trì Sính hỏi, nhất định không được bảo cậu ta đang học đâm kim qua thủy tinh.
Trì Sính đã đoán được tám chín phần, lập tức đi thẳng lên tầng trên.
Đang đi lại có người chạy nhanh vượt qua anh ta, chạy thẳng đến phòng làm việc của Ngô Sở Úy.
Trì Sính nhanh chân hơn, túm cổ áo người muốn báo tin, ném sang lối cầu thang.
Sau đó, lặng lẽ mở cửa phòng làm việc.
Ngô Sở Úy đang tập luyện rất chú tâm, mắt nhìn không rời vào quả bong bay, hoàn toàn không phát hiện ra người phía sau.
Trì Sính trực tiếp tháo cà vạt, tay giữ sau cổ Ngô Sở Úy, dùng cà vạt bịt mắt cậu ta. Rồi lấy ga trải salon màu đen, bỏ Ngô Sở Úy quấn lại, lấy thắt lưng siết lại, vác lên đi ra ngoài.
Toàn bộ quá trình không quá ba phút.
Không ai biết Trì Sính mang theo Ngô Sở Úy đi, đều cho rằng Trì đại thiếu gia đích thân đến lấy hàng.
Trì Sính ấn Ngô Sở Úy vào xe, Ngô Sở Úy lúc này mới phản ứng lại kêu lớn.
“Anh… anh là ai hả? Anh muốn bắt cóc tôi sao?”
Trì Sính không nói gì, đen mặt khởi động xe.
Ngô Sở Úy nghe tiếng nổ máy, trong lòng càng hoảng.
“Tôi cho anh biết, ‘Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục’, nhưng anh không thể động đến tiền trong công ty của tôi. Không thể động đến nguồn vốn công ty của tôi, không có cửa đâu!”
Trì Sính muốn đập cho cái con người thà rằng bị bắt cóc cũng không chịu lòi ra một xu một hào nào này.
Im lặng một lát, Ngô Sở Úy lại mở miệng.
“Đại ca, sao tôi nghe tiếng thở của anh hơi quen tai nhỉ?”
Trì Sính vẫn im lặng.
Ngô Sở Úy lại hỏi: “Đại ca, anh có phải là người nhà Trì lão gia không?”
Trì Sính không nói gì.
“Không phải hả…” Ngô Sở Úy lại hỏi: “Vậy anh họ gì ?”
Trì Sính cuối cùng cũng mở miệng:
“Đồ.”
Còn có họ hả? Ngô Sở Úy lại hỏi: “Vậy anh tên gì?”
“Phu” ( Dịch là * đồ tể * người mổ lợn)
“…”