Hắn không thể ngờ, Hứa Hồng Vận từ một thiên chi kiêu nữ Hứa gia được người người ngưỡng vọng và yêu thích nay đã trở thành bộ dạng như hiện tại. Quá đau đớn và hối hận, Vương Bạch Ngạn vòng tay ôm Hứa Hồng Vận vào trong lòng mà khóc rống lên giống như một đứa trẻ.
“Vương gia chủ?”. Nhìn hai người mùi mẫn một lúc, Đế Nguyên Quân lúc này thở ra một hơi nói. “Ta biết hai người đã cách xa nhau một quãng thời gian dài nhưng bây giờ không phải lúc để hai người mùi mẫn”.
“Công tử, có chuyện gì sao?”. Vương Bạch Ngạn đưa tay lau đi hai hàng nước mắt nói.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân lắc đầu đáp. “Cũng không có chuyện gì to tát. Chỉ là…”.
“Ngươi định để Hứa Tiểu Kiều nhìn thấy bộ dạng của mẹ mình như thế này sao? Ngươi muốn Hứa Tiểu Kiều căm ghét ngươi hơn?”.
“…”. Vương Bạch Ngạn im bặt một hồi lâu rồi mới lên tiếng trả lời. “Là ta sơ ý quá. Các ngươi đợi ở đây, ta bây giờ đi ra ngoài mua ít đan dược cùng một vài bộ y phục”.
Lời nói vừa dứt, Vương Bạch Ngạn bật đứng dậy rồi đi thẳng một mạch ra ngoài.
Đợi bóng lưng Vương Bạch Ngạn đi, Hứa Hồng Vận đưa mắt nhìn qua Đế Nguyên Quân mà hỏi. “Chắc các vị là bằng hữu của Tiểu Kiều, không biết cao danh của các vị công tử, tiểu thư là?”.
Sau đó, cả sáu người thay nhau lên tiếng trả lời.
Hứa Hồng Vận ánh mắt thâm thúy nhìn Đế Nguyên Quân, hỏi. “Nguyên Quân công tử, không biết ngươi có chuyện gì muốn nói với ta sao?”.
“Đúng là ta có chuyện muốn hỏi ngươi”. Đế Nguyên Quân gật đầu. “Với thiên phú của ngươi thì ít nhất cũng được xem là thiên kiêu nhưng sao ngươi nguyện buông bỏ tất cả mọi thứ?”.
“Thật ra, chuyện này ta đã suy tính qua chuyện này rồi nhưng ta không vượt qua được nên bị tâm ma quấy phá và bị phế bỏ đỏ đan điền”. Hứa Hồng Vận ánh mắt đượm buồn nhìn Đế Nguyên Quân, trả lời. “Có phải ngươi cảm thấy ta rất yếu đuối và nhu nhược đúng không?”.
“Không”. Đế Nguyên Quân lắc đầu, đáp. “Đây chỉ là kiếp nạn mà ngươi phải trải qua mà thôi, mà nó đã là kiếp nạn thì chỉ cần vượt qua nó thôi”.
“Vượt qua?”. Hứa Hồng Vận ánh mắt vừa đượm buồn vừa có chút suy nghĩ nhìn Hứa Tiểu Kiều đang nằm ở trên giường rồi nhìn qua Đế Nguyên Quân, nói. “Đan điền bị phế gần mười tám năm rồi còn có thể phục hồi lại được sao? Cho dù phục chế bằng đan dược thì tỉ lệ cũng không đến một phần nhỏ”.
“Chưa kể, đan dược để phục chế đan điền bình thường thì ít nhất cũng phải Huyền cấp trung phẩm đan trở lên, còn đối với ta thì ít nhất cũng phải Địa cấp thì may ra còn có cơ hội. Nhưng muốn mua một viên phục chế đan điền Địa cấp không dễ, vừa tốn một lượng linh thạch rất lớn và cũng chưa chắc có người có thể luyện ra được nó”.
“Chuyện này đã quá sức với ta”.
“…”. Lạc Tuyết Dung nghe thấy vậy thì tiến lại gần rồi nở một nụ cười, nói. “Cô Hứa, chuyện này có thể là rất khó đối với những người khác nhưng đối với hắn thì khác”.
“Hắn đã từng ngưng luyện lại đan điền mà không cần dùng đến đan dược để phục chế và thậm chí hắn còn làm được những thứ còn kinh ngạc hơn thế này nhiều”.
“Nên cô đừng quá lo lắng mà cứ tin tưởng ở hắn”.
“…”. Hứa Hồng Vận nhìn Đế Nguyên Quân bằng ánh mắt đánh giá và suy nghĩ một lúc rồi thở dài một hơi. “Nguyên Quân công tử, ngươi thật sự có thể giúp ta sao?”.
“Chuyện này đối với người khác thì khó như lên trời nhưng đối với ta thì không khó khăn là mấy nhưng cũng rất phiền phức”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân khẽ gật đầu trả lời. “Nể tình Hứa Tiểu Kiều là bộc của ta nên chuyện này ta sẽ giúp ngươi”.
“Nhưng ở đây thì không được, đợi khi ngươi đến Lạc gia rồi hẵng tính, ở đó có thứ cần đề ngươi phục chế”.
“Thật?”. Hứa Hồng Vận vui mừng thốt ra. “Nhưng ngươi gọi Tiểu Kiều là bộc? Chuyện này là sao?”.
“…”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân chỉ nở một nụ cười nhẹ mà không lên tiếng trả lời lại.
Hứa Hồng Vận thấy thế thì cũng không hỏi ép Đế Nguyên Quân nữa mà đi về phía Hứa Tiểu Kiều. Ánh mắt cô đầy vẻ xúc động khi nhìn đứa con gái đang nằm ở trên giường giống như đang nằm ngủ.
Một lúc lâu sau, Vương Bạch Ngạn vẻ mặt lo lắng và hốt hoảng đẩy cửa đi vào. Ánh mắt hắn nhìn tất cả mọi người rồi gấp gáp thốt ra. “Không hay, người Mã gia đã tìm đến đây rồi. Nhanh chóng rời khỏi đây?”.
“Chuyện không chậm trễ được nữa”. Đế Nguyên Quân hai hàng lông mày nhíu chặt lại thốt ra. “Đi”.