Lúc đầu, những người này còn khịt mũi khinh bỉ Lâm thần y, cho rằng Dương Khai Thành đã phóng đại người này, bây giờ xem ra Dương Khai Thành không những không phóng đại mà ngược lại còn đánh giá thấp người ta.
“Anh Lâm, anh có thể điều chế ra phương thuốc điều trị bệnh tắc nghẽn mạch máu não và viêm mũi, vậy thì anh chắc chắn cũng có phương thuốc điều trị bệnh tim, đúng không? Cầu xin anh hãy nghĩ cách cứu ông nội của tôi đi, chỉ cần anh có thể cứu được ông nội của tôi. Chúng tôi có thể đồng ý với bất kỳ điều kiện nào của anh! “, chàng thanh niên trẻ tuổi kia kϊƈɦ động nói.
“Trái tim là thủ phủ của con người, nếu muốn điều trị bệnh này không phải là chuyện dễ dàng. Tuy tôi có phương pháp nhưng không có dược liệu, ở đây không chữa được.
Đợi một ngày nào đó tôi có thời gian sẽ đến Yến Kinh rồi khám cho ông nội anh.” “Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Thật sao? Vậy thì cảm ơn Lâm thần y. Chúng tôi cung kính chờ đợi Lâm thần y đại giá quan lâm.” Mấy người nhà họ Dương vội vàng nói.
Dương Khai Thành lại uống trà, nhưng lại nói chuyện rất vui vẻ quanh bàn.
Về phần những người của nhà họ Đỗ và nhà họ Trương kia thì không còn ai thèm quan tâm đến nữa.
Bọn họ ở đây ăn uống thoải mái, nhưng đám người của nhà họ Trương thì lại đứng ngồi không yên.
Đặc biệt là Nhậm Ái.
Cuối cùng, Trương Tùng Hồng không thể nhịn được nữa.
Ông ta liếc nhìn Trương Côn, rồi lại nhìn Trương Ái Kỳ, thấp giọng nói: “Em gái, em qua kính rượu đi.”
“Hả? Em sao?” Trương Ái Kỳ sững sờ.
“Nếu không thì sao? Chúng tôi đều đã đắc tội với cái tên Lâm Dương đó. Kính rượu thì không thích hợp lắm. Tốt hơn là em nên đi đi.”
“Anh là muốn em đi kính rượu Lâm Dương sao?” Trương Ái Kỳ cần thận hỏi.
“Kính rượu Lâm Dương làm cái gì? Cậu ta là Lâm thần y thì sao? Cậu ta không phải vẫn là cháu rẻ của bố chúng ta sao? Cậu ta gặp chúng ta không phải còn phải gọi cậu gọi dì sao? Sợ gì cậu ta? Anh là muốn em đến kính rượu Dương Khai Thành kia! ” Trương Tùng Hồng trầm giọng nói.
“Nói đúng rồi!”
Trương Ái Kỳ đôi mắt sáng lên.
Lâm Dương này cho dù đột nhiên trở thành phượng hoàng vàng thì sao? Bản thân vẫn là trưởng bối của cậu ta, cậu ta hiện tại có tiền đồ, những người này nên vui mừng mới đúng, tại sao lại phải sợ cậu ta?
Nghĩ vậy, Trương Ái Kỳ cũng trở nên tự tin, trực tiếp bưng một ly rượu đi về phía bàn kia.
“Ông cụ Dương, nào, vãn bối kính ông một ly, ông hãy ăn uống no say đi!” Trương Ái Kỳ cười nói.
Dương Khai Thành có chút ngạc nhiên, nhìn Trương Ái Kỳ, nâng ly, không biết có nên chạm vào hay không.
Nhưng mà chính vào lúc này, Lâm Dương đang vừa uống rượu vừa ăn thức ăn ở đằng kia đột nhiên cau mày, liếc nhìn Trương Ái Kỳ một cái nói: “Bà là ai?”
Ngay khi những lời này rơi xuống, Trương Ái Kỳ đã ngay.
lập tức giật mình.
Mai Nghị và những người khác cũng ngay lập tức hiểu được ý của Lâm Dương.
“Tôi là ai sao? Tôi là dì của cậu!” Trương Ái Kỳ tức giận nói.
“Dì của tôi sao? Sao tôi không nhớ tôi có người dì như bà vậy?” Lâm Dương nói.
“Cậu nói cái gì vậy? Cái đồ ranh con cậu, cậu nghịch thiên sao? Cậu phải biết rằng, cậu là con rể của nhà họ Trương!” Trương Ái Kỳ tức giận đến mức toàn thân run lên.
Không ai có thể ngờ rằng Lâm Dương lại có thể nói ra những lời như vậy …
“Tôi quả thực là con rễ của nhà họ Trương, nhưng nhà họ Trương của tôi không phải chỉ có một mình ông ngoại Trương Trung Hoa của tôi sao?” Lâm Dương hỏi ngược lại.
Trương Ái Kỳ sắc mặt lại thay đổi: “Ý của cậu là gì?”
“Đây nên là câu mà tôi hỏi bà mới đúng, các người là người của nhà họ Nhậm, đã là người của nhà họ Nhậm, sao lại đến kính rượu nhà họ Trương của tôi? Các người là có ý gì?”
Ngay khi những lời này rơi xuống, Trương Tùng Hồng và những người khác ngay lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của Lâm Dương.
Ngay lập tức mọi người đều tỏ ra bức xúc.
Lâm Dương đang trách những người này chỉ nghe lời Nhậm Ái mà bát hiều với Trương Trung Hoa…
“Lâm Dương, bây giờ cậu đang muốn tính số với bà già này sao?” Nhậm Ái đứng lên nghiêm nghị nói.
“Tôi với bà không có nợ gì phải tính.” Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Vậy thì cậu đang làm cái gì vậy? Không cho phép người của nhà họ Trương tôi kính rượu Dương lão huynh?”
Nhậm Ái tức giận chất vần.
“Vậy được, tôi cho phép các người kính rượu, các người đi kính rượu đi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Cậu …” Nhậm Ái tức giận.
Với thái độ này của Lâm Dương, Dương Khai Thành làm sao có thể phản ứng với người nhà họ Trương? Đó không phải là đắc tội với Lâm Dương sao?
Trương Ái Kỳ cầm ly rượu, có chút bối rối không biết phải làm sao.
“Ông ngoại!”
Lúc này, Lâm Dương hét lên một tiếng.
“Tên nhóc, có chuyện gì vậy?” Dương Khai Thành nghiêng đầu sang hỏi.
“Bây giờ những người này đều đi theo nhà họ Nhậm, nhà họ Trương chỉ có duy nhất một mình ông đúng không?”
Lâm Dương nói.
Trương Trung Hoa khẽ giật mình, sau đó bình tĩnh gật đầu nói: “Cô độc cũng không sao, dù sao bọn họ đều là con cháu bắt hiều, không cần quan tâm.”
“Nếu đã như vậy thì chia tài sản đi!” Lâm Dương nói.
Câu nói này như một tiếng sét từ trời xanh giáng xuống đầu của tắt cả mọi người nhà họ Trương.
Tât cả các thành viên trong nhà họ Trương toàn bộ đêu hóa đá rồi…