“Ừ.” Diệp Thành nhìn tờ note trong túi áo Từ Lạc, có kích động muốn trực tiếp ném đi, “giới này, chuyện như vậy không ít.”
“Đáng tiếc mấy lời đẹp đẽ hay ho kia,” Từ Lạc cười cười lắc đầu, bỗng nhiên nói với Diệp Thành, “nói vậy thì, người đàn ông có tiền, có quyền, lại đẹp trai như anh, hẳn đã gặp phải chuyện này rất nhiều lần rồi hả?”
Diệp Thành im lặng một hồi, vẫn gật đầu, “ừ, số lần không ít.”
“….Vậy mấy cái lịch sử phong lưu trước kia, có muốn khai báo với em không?” Ngữ khí Từ Lạc mặc dù vẫn tươi cười, nhưng lại có chút dò hỏi và nghiêm túc mơ hồ trong đó, khiến Diệp Thành kinh hồn bạt vía.
Diệp Thành vốn dĩ vẫn luôn là một người đàn ông cực kỳ chói mắt, thật không biết bao nhiêu nam nam nữ nữ muốn trèo lên giường anh, cũng khó trách, Từ Lạc tuy tha thứ cho anh, nhưng vẫn có cảm giác không an toàn với anh.
Diệp Thành suy nghĩ mộ lát, “em nếu muốn biết, anh liền nói hết với em.”
Bước chân Từ Lạc dừng lại, “anh nói đi.”
“Anh chưa từng phát sinh quan hệ tình dục với bất kỳ ai ngoài vợ của anh.” Ngữ khí Diệp Thành rất nghiêm túc, “nhưng anh bị quyến rũ thì rất nhiều lần rồi….Nam nữ đều có, danh sách anh cũng không nhớ rõ, em nếu muốn biết….anh sẽ cố gắng nhớ rồi list ra danh sách đưa cho em. Anh không thích mấy người này dính lên, nên bọn họ dù tốt đẹp hơn nữa, anh cũng không muốn dùng đám người kia phát tiết dục vọng.”
“Thật á.”
Diệp Thành gật đầu chắc nịch, “anh tuyệt đối không có lừa dối em nửa câu.”
Từ Lạc giống như hiểu ra cái gì, ừ một tiếng, đi lên trước hai bước, bỗng quay đầu lại, “chậc, trời này sao gió lại lạnh vậy chứ?”
Diệp Thành nghe thấy lời này của Từ Lạc, giật mình trong lòng.
Đây là….. Từ Lạc chủ động mở miệng yêu cầu cái gì? Anh vô cùng vui, giao Diệp Lạc Thiên vào trong tay Từ Lạc, nhanh chóng cởi áo khoác của mình ra, cẩn thận khoác lên vai cho cô, sau đó lại ôm con trở về, kích động nói : “mặc đỡ áo của anh nhé, mình đi nhanh về nhà, về nhà rồi sẽ không lạnh nữa.”
“Ừ.” Từ Lạc hít sâu, “chúng ta nên về rồi.”
Hai bọn họ dắt tay nhau, một người trong tay ôm con, cún nhỏ đi phía trước. Bức tranh này tan ra trong sáng trời chiều màu cam ấm đang sắp biến mất, nhìn qua cực kỳ hài hòa ấm áp.
Vừa về đến nhà, Diệp Thành hỏi ý Từ Lạc, liền bắt đầu tất bật khuân đồ của cô đến phòng ngủ của hai vợ chồng trước đây.
Căn phòng này, từ sau khi Từ Lạc đi, tủ quần áo, kệ đồ linh tinh, giá sách nhỏ…..toàn bộ trống một nửa, nhìn trống rỗng.
Diệp Thành mang theo mong đợi dạt dào, dời đồ của Từ Lạc từ phòng khách đến phòng ngủ, tận chức tận trách sắp xếp hết tất cả.
Diệp Thành nhìn căn phòng đã lại đầy ắp một nửa, tưởng như trong tích tắc mọi thứ như trở lại năm ấy.
Chờ đến buổi tối lúc ngủ, Diệp Thành trước tiên giúp Từ Lạc tắm như bình thường, sau đó mới dắt người về phòng ngủ.
Từ Lạc sờ giường ngủ ngồi xuống, cảm nhận nhiệt độ của đèn sưởi đầu giường chiếu vào mặt mình.
“Cái đèn này vẫn còn à?” Từ Lạc sờ sờ đế đèn, “rất lâu trước đây, em bảo anh nên thay rồi mà sao anh không thay đi?”
Diệp Thành từ phía sau ôm lấy Từ Lạc, “Lạc lạc, sau khi hiểu được trái tim mình muốn gì, anh vẫn luôn đợi em quay về.”
Từ Lạc vuốt ve điêu khắc trên đế đèn, trầm mặc không nói chuyện.
Diệp Thành vẫn khẽ nói, thanh âm của anh vô cùng từ tính, đầy ấm áp, “em biết không, mỗi một món đồ em để lại trong căn phòng này, đối với anh mà nói, đều là bảo vật vô giá. Cái đèn này mặc dù đã cũ rồi, nhưng là em năm đó tự tay chọn lựa, nên anh…..thật sự không nỡ thay nó đi.”
Từ Lạc nhẹ nhàng cười một tiếng, “đèn này cũ rồi, nên thay thôi.”
“Không thay.” Diệp Thành chôn mặt vào bờ vai Từ Lạc hít hà hương thơm quen thuộc của cô, cả người giống như cún lớn, dính người, “anh chỉ thích mỗi cái đèn này thôi.”
Từ Lạc nghe anh nói, cũng biết anh đang ám chỉ cái gì, mặt cô hơi đỏ, cảm nhận được nhiệt độ Diệp Thành mang lại, nói : “Anh càng ngày càng biết thả thính, đủ lời bóng gió? Thật sự không chịu được anh.”
“Thế này đã không chịu được?” Trong đôi mắt kia của Diệp Thành lộ ra một chút ý cười, ghé vào bên tai Từ Lạc nói : ” Mấy câu thả thính này, anh sẽ còn nói bên tai em thật lâu, thật nhiều lần, để mỗi ngày em đều được nghe.”