– Giết!
Hắn gầm lên một tiếng lấy tinh thần.
Sau khi va chạm động tác Hắc Thán hơi chậm lại, lúc này thình lình trợn to đôi mắt, bốn vó điên cuồng tung tẩy nhanh như quỷ mị, tăng tốc một lần nữa cấp tốc xông thẳng tới một mạch.
Nghịch Lân thương đón gió đâm ra, nhiều đóa hàn quang ở trong tay Miêu Nghị kịch liệt co rút lại phun ra nuốt vào, không thèm để ý hai bên tả hữu, cũng không lo sau lưng, chỉ lo địch nhân phía trước dám ngăn đường hắn.
Một người một long câu giống như một dải lụa trắng va chạm với hai mươi kỵ sĩ, cũng xuyên qua bọn họ chỉ trong thoáng chốc.
Giữa hàn quang phun ra nuốt vào, tiếng long ngâm trận trận, một người một long câu giống như lướt sóng mà qua, không dừng lại chút nào, không ai ngăn nổi.
Nghịch Lân thương toát ra từng tràng tiếng long ngâm chấn nhiếp lòng người lóe ra hàn quang mở đường, Hắc Thán đến đâu, từng bóng địch nhân rơi xuống long câu đến đó.
Trong khoảnh khắc, tám tên tu sĩ táng mạng dưới Nghịch Lân thương, những người khác bị dọa sợ đến nỗi không dám ngăn trở nữa, rối rít tránh né sang hai bên, ai nấy bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch.
Trong nháy mắt Miêu Nghị xuyên qua đám người ngăn trở lao thẳng tới địa phương một hai trăm người vây quanh Tần Vi Vi, vung thương gầm lên:
– Miêu Nghị ở chỗ này, cản ta là chết!
Giữa sườn núi Đoạn Cát Thụy và Lạc Vô Tình song song hít một hơi khí lạnh, ngơ ngác nhìn nhau, không muốn thừa nhận thương thuật Miêu Nghị kinh thiên động địa, chỉ khen ngợi:
– Thật là một thân hảo bảo bối!
Chương Đức Thành nơi xa đang xem cuộc chiến híp mắt một cái, đưa tay chỉ tới, hỏi tả hữu:
– Thủ hạ Dương Khánh có mãnh tướng như vậy, vì sao ta chưa từng nghe qua?
Mọi người nhìn nhau lắc đầu, không ai nghe nói qua.
Có lẽ là khí thế Miêu Nghị xung phong liều chết thật sự quá mức kinh người, có thể nói là sắc bén không thể đỡ, nên người chặn lại trước mặt không ai có thể tránh thoát hai chiêu dưới thương của hắn.
Mắt thấy hắn đánh tới nhanh như sét giật, một hai trăm người đang vây khốn bọn Tần Vi Vi lại không ai dám ngăn cản.
Miêu Nghị một người một long câu nhất thời giống như một tảng đá đập vào đậu hủ, hắn chạy tới đâu địch nhân rối rít tránh sang hai bên đến đó. Trước đó hắn đã giết chết hai vị động chủ chỉ trong nháy mắt, cho nên ngay cả những động chủ khác cũng không dám cậy mạnh, kinh hoàng tránh ra.
Không gặp phải bất kỳ trở ngại nào, Miêu Nghị một người một long câu xông thẳng tới chỗ bọn Công Tôn Vũ, khiến cho bọn họ hết sức vui mừng.
Tần Vi Vi cắn răng cứng rắn chống đỡ, vẻ mặt phức tạp nhìn Miêu Nghị một thân chiến giáp uy vũ khí phách như thiên thần hạ phàm, tâm thần hơi buông lỏng, nhất thời không chịu đựng được nữa, thân hình lảo đảo ngã sang bên.
Một bàn tay mạnh mẽ chộp tới, kéo lấy cánh tay nàng, Miêu Nghị cúi người kéo một cái, trong nháy mắt kéo Tần Vi Vi ngồi lên sau lưng mình.
Hắn thuận tay choàng một cánh tay Tần Vi Vi ngang hông mình, ý bảo nàng ôm mình.
– Ôm chặt lấy ta!
Miêu Nghị quay đầu lại kêu to một tiếng, Hắc Thán nhanh chóng quay đầu, Nghịch Lân thương trong tay chấn ra tiếng long ngâm, chỉ thẳng về phía một người.
Không ai xa lạ, chính là Viên Chính Côn dẫn Lý Tín và Tôn Kiều Kiều co cụm lại trợn to mắt nhìn hắn, ba người tựa hồ có vẻ khó có thể tin người nọ là mã thừa Miêu Nghị lúc trước ở Phù Quang động, chỉ nghe Miêu Nghị gầm lên:
– Cẩu tặc Viên Chính Côn, nhận lấy cái chết!
Viên Chính Côn sợ hết hồn, lập tức quay đầu bỏ chạy, trốn vào đám đông phía sau.
Ai ngờ Miêu Nghị cũng không đuổi giết y, mà là vung thương quát to với bọn Công Tôn Vũ:
– Theo sau lưng ta, xông ra!
Hắn biết bây giờ không phải là lúc dây dưa, hoàn toàn là dựa vào một cỗ khí thế dọa cho địch nhân sợ hãi. Nếu quả thật dây dưa chỉ vì một Viên Chính Côn, chỉ sợ cũng không cách nào cứu được Tần Vi Vi ra ngoài, sau chuyện này cho dù là mình có thể phá vòng vây, nhưng không còn mặt mũi nào nhìn Dương Khánh.
Bảy người may mắn còn sống sót bao gồm Công Tôn Vũ lập tức cao giọng phụ họa: Giết!
Miêu Nghị lập tức dẫn đầu chở theo Tần Vi Vi ra sức xông phá vòng vây, mở đường cho bọn Công Tôn Vũ sau lưng. Hắn đi tới đâu không ai dám ngăn cản, dẫn dắt bảy người đột vây xông ra ngoài.
– Cản bọn họ lại, kẻ nào lui về phía sau giết không tha!
Đoạn Cát Thụy nổi giận gầm lên một tiếng.