Nơi chỉ có bốn cái ghế kia xem ra là nơi quái dị nhất, Trì Thác đi kiểm tra rồi. Nhiễm Văn Ninh bèn nhìn mấy bức tranh treo tường xung quanh.
Tuy lúc trước Giang Tuyết Đào có dặn cậu đừng xem mấy thứ khiến tinh thần vấy bẩn này nhiều quá, nhưng Nhiễm Văn Ninh lại chủ quan cho rằng tinh thần lực mình bây giờ cao hơn chút so với trước, cậu bèn quan sát tranh vẽ.
Xung quanh tối quá, Nhiễm Văn Ninh chỉ có thể nhìn ra được trên cái tấm tranh này có vẽ mấy hình người, hình như có cử động, lúc cậu tập trung sự chú ý của mình vào đó trong chốc lát, đột nhiên mấy hình người nhỏ trong tranh lại thực hiện mấy động tác, hù Nhiễm Văn Ninh sợ tới kêu lên một tiếng á.
“Làm sao vậy?” Trì Thác đến gần, hỏi.
Nhiễm Văn Ninh bình tĩnh trong chốc lát, sau đó nói: “Hình vẽ gì gì ở trên đó cử động.”
“Đấy là chuyện khá bình thường, cậu nhường chỗ xíu, tôi quan sát một chút.” Nhiễm Văn Ninh nghe thế tránh ra nhường chỗ cho Trì Thác nhìn.
Trong bóng đêm, Nhiễm Văn Ninh nhìn không rõ biểu cảm trên mặt Trì Thác cho lắm, thế nhưng, lần này Trì Thác quan sát thứ ấy hơi lâu.
“Đúng là hơi lạ.” Trì Thác xoay người nói với Nhiễm Văn Ninh.
“Lạ thế nào?” Nhiễm Văn Ninh hỏi.
Trì Thác khua khua tay, nói: “Tôi không thể có kết luận nhanh đến thế, mình cùng xem lại một chút. Vật còn sống trong mộng cảnh này hẳn là đang ở trong bức tranh này, trước tiên đừng đi làm phiền tụi nó, lỡ đâu chúng tỉnh thì rất khó đối phó.”
Những thứ đồ trang trí khác trong phòng cũng gần giống thế, trên bình hoa có hoa văn, nếu nhìn lâu hoa văn sẽ vặn vẹo, giống như nhỏ một giọt mực vào nước vậy, mực sẽ lan ra bốn phía. Nếu Nhiễm Văn Ninh nhìn lâu vào thứ như thế, tinh thần lực của cậu rớt dần đến 291, nhưng nếu nhìn đã quen rồi thì giảm rất chậm.
Lục soát xong toàn bộ căn phòng, Trì Thác ra dấu, ý bảo có thể qua một gian mới nhìn thử. Nhiễm Văn Ninh lúc ấy đang nhìn một thứ đồ nhỏ, nghe xong Trì Thác ra lệnh, cậu đành lùi về sau hai bước, xoay người muốn theo kịp Trì Thác, thế nhưng, lúc xoay người, Nhiễm Văn Ninh lại bị đồ đạc trong gian phòng đẩy một cái.
Nhiễm Văn Ninh vì không muốn rớt về phía sau nên tìm đường chết mà đặt mông rớt xuống một trong số bốn cái ghế quái dị ban nãy. Trong lúc ấy, năng lực nhận biết của Nhiễm Văn Ninh thật sự không cao, chỉ có 38, nhưng cậu vẫn cảm thấy lúc mình ngồi xuống, cái ghế kia đặt lên lưng cậu một thứ gì đó rất nhẹ và mỏng, hệt như một tầng giấy, phất qua hệt như một cơn gió nhẹ. Thứ này hù Nhiễm Văn Ninh tới kinh hoảng, cậu vèo một phát đã bật dậy.
Nhiễm Văn Ninh chạy đến cạnh Trì Thác trong chớp mắt, cậu nhìn cái ghế Thái sư trống rỗng kia, nỗi lòng kinh hoảng: “Trên cái ghế kia có cái gì đó.”
“Cậu không có chuyện gì chứ?” Trì Thác nắm vai Nhiễm Văn Ninh, xoay cậu một vòng, nhìn nhìn thì ý thức thân thể của cậu cũng không có gì đáng lo.
“Hình như không có việc gì, tôi có cảm giác có thứ gì đó, nhưng lúc sờ thấy nó thì không có xúc cảm, giống như gió vậy.” Nhiễm Văn Ninh nhớ lại một chút rồi nói.
“Năng lực nhận biết của cậu dường như rất nhạy cảm, tôi lại không thấy bất kì cái gì cả.” Trì Thác nói.
Trì Thác đóng cửa gian phòng lại một lần nữa, nói: “Cũng có thể là do chúng ta không nhìn thấy nó, nhưng tính công kích của mấy thứ kia rất thấp, khiến tôi cảm thấy có chút lạ.”
“Đây không phải chuyện tốt hả?” Nhiễm Văn Ninh hệt như vẫn còn cảm thấy cái thứ quỷ kia trên người, trong lòng sợ hãi.
Trì Thác lắc lắc đầu, giải thích: “Bình thường, tính công kích của mấy thứ này cũng sẽ rất cao, cho dù không có đi nữa thì cũng sẽ khiến tinh thần lực của cậu bị tổn thương. Nhưng mấy thứ trước mắt lại không động vào chúng ta, có nghĩa là chúng ta chưa đạt đủ một số điều kiện.”
Nhiễm Văn Ninh suy nghĩ một chốc những điều lưu ý đã được dặn lúc trước, hỏi: “Đừng bảo là phải chiếu sáng tụi nó nhé?”
“Tôi nghĩ có hai loại sinh vật trong mộng cảnh, một loại là nếu cậu không dùng nguồn sáng thì không cảm nhận được, mà loại trong phòng này rõ ràng không giống loại kia, chí ít cậu còn có thể cảm nhận được nó.” Trì Thác đã sải bước đến một gian phòng xa hơn.
Gian phòng tiếp theo cũng gần như vậy, nhìn chung thì cả hai đều có chút giống nhau. Nhiễm Văn Ninh luôn cảm thấy mấy hoa văn thủy mặc trên mấy thứ trang trí đều là vật còn sống, chỉ có điều chúng nó không ra được. Lúc Nhiễm Văn Ninh đi ngang một cái ghế, cậu lại cảm thấy bên chân mình có cảm giác gió nhẹ phất qua da, nhưng trên ghế không có ai ngồi cả. Cũng may Nhiễm Văn Ninh cũng chả thấy được nó là gì, cậu cũng không muốn thấy yêu ma quỷ quái gì ngồi trên ghế đâu.
Hai người đi quan sát thêm năm sáu phòng nữa, Nhiễm Văn Ninh giơ tay hỏi: “Không lẽ mình phải xem từng gian tới hết vậy mãi hả anh?”
“Không cần phải thế, mình chỉ đang tìm quy luật thôi, mỗi một mộng cảnh đều có quy tắc của mình.” Trì Thác giải thích.
Bây giờ, thứ họ đã biết là hoa văn họa tiết trên đồ vật đều là vật còn sống, trong không khí có vật gì đó tồn tại nhưng không thể nhìn thấy, động vào nó còn có thể dẫn ra một vài thứ khác. Nhiễm Văn Ninh cảm thấy có chút không có tiến triển, bình thường, mấy lúc như vầy cần một sự đột phá, vì thế cậu lấy một cái bình hoa nhỏ trong phòng ra ngoài phòng, đặt nó xuống, hỏi Trì Thác: “Nếu không thì mình chọc cho cái thứ trên đây chui ra ngoài xem thế nào?”
“Ừ thì vẫn được, có điều cậu…” Trì Thác có chút do dự.
Nhiễm Văn Ninh lập tức nói tiếp, “Tôi không chịu trách nhiệm vụ này, chỉ có anh đối phó nó thôi.”
“Được thôi.” Trì Thác sờ bình hoa một chốc. Sờ soạng cũng không gây nên kích thích lớn với chúng nó, tuy nhìn chằm chằm vào đó thì hoa văn sẽ trở nên sinh động, nhưng không sao, hạ tinh thần lực xuống là được.
Trì Thác nghĩ dù sao cạnh anh cũng tòi ra một Nhiễm Văn Ninh, vẫn là nhẹ nhàng một chút tốt hơn, kết quả Nhiễm Văn Ninh nhìn cái bình không hề có phản ứng gì trong tay Trì Thác, trực tiếp nói, “Đội trưởng, anh ném vỡ nó thử xem?”
Thật sự là nghé con mới sinh không sợ cọp, nhưng cách đấy đúng là cũng có thể thử xem, trình độ này đối với Trì Thác thì không khó ứng đối.
“Vậy cậu tránh ra xa một chút ha.” Trì Thác cầm bình bông, chuẩn bị ném một cái, Nhiễm Văn Ninh lủi đến phía sau một cây cột.
Ngay lúc bình hoa rơi xuống đất, Nhiễm Văn Ninh trông thấy những mảnh vỡ hòa cùng với nước trong bình văng tung tóe trên sàn, sau đó, bên tai cậu đột nhiên có một âm thanh cao vút, như tiếng con nít vậy, ngay sau đó thì mấy mảnh vỡ kia đột nhiên hệt như bị tỉnh giấc, bắt đầu gào thét bày tỏ cảm xúc của mình.
Trên mấy mảnh vỡ là hoa văn đang uốn lượn, trong nháy mắt ấy, chúng nó dường như đã dừng một chút, sau đó đột nhiên điên cuồng uốn éo, giống như mấy con cá chạch trong chợ vậy. Nhiễm Văn Ninh thấy hoa văn đụng vào rìa mấy mảnh vỡ, sau đó giống như đã sờ thấy cái gì, đột nhiên lại vèo một cái chui ra khỏi đó, giống như mấy cái bóng vậy, chúng nó chui ra ngoài, bò loằng ngoằng trên mặt đất.
“Ồ? Mình thả tụi nó ra khỏi bình hoa rồi đúng không anh?” Nhiễm Văn Ninh hỏi Trì Thác.
Thế nhưng, Trì Thác vốn chỉ đứng yên trên nơi đất ấy, đã biến mất.