Cố Trạch Dương nhìn Bạch Nguyệt ngủ gà ngủ gật trên xe, nhìn sơ thì thấy như cô đang nhìn ra đường nhưng thực ra mắt cô đang nhắm chặt ngủ ngon lành.
Hắn buồn cười 1 tay lái 1 tay chỉnh lại tư thế cho cô ngủ ngon hơn, vốn hắn định chở cô đi mua sắm một chút, nhưng bây giờ có lẽ không được rồi.
Nhìn cô ngủ không hề có chút cảnh giác nào bên cạnh, hắn vừa vui mừng vừa không an lòng, vui là vì cô đây là tin tưởng hắn, nhưng không an lòng cô có phair cũng sẽ như vậy với bất cứ ai, nếu thật là vậy thì rất nguy hiểm.
Đợi cô tỉnh táo cũng đã gần giờ ăn trưa, cô cũng không phải đụng đâu ngủ đó, chỉ là đối với Cố Trạch Dương cô biết hắn đáng tin, cộng với hệ thống ở đây, có chuyện gì hệ thống cũng sẽ thông báo với cô.
Cố Trạch Dương thấy cô tỉnh liền nhìn xung quanh xem có nhà hàng nào không, liền lái tới đó.
Cố Trạch Dương nắm tay cô vào bên trong nhà hàng, hắn chọn một góc thoáng mát, liền gọi món.
Bạch Nguyệt nhìn vào menu một lúc cũng chọn gà nướng mật ong cùng nước ép trái cây, Cố Trạch Dương thì kêu một phần rau trộn cùng thịt bò nướng tái.
“Thiệp mời của anh đây” Bạch Nguyệt móc trong túi ra một tấm thiệp mời sinh nhật, từ hôm qua Cố Trạch Dương sợ cô không mời hắn nên đã gọi điện nhắc nhở cô.
Cố Trạch Dương vui vẻ cầm lấy :”Tối nay anh muốn anh sẽ là người đầu tiên nhảy với em được không ?”
Bạch Nguyệt nhìn ánh mắt chờ mong của hắn, ở đâu đó có thấy hắn giống một chú cún ánh mắt chờ mong chủ âu yếm mình, chắc là cô nhìn nhầm mà thôi.
“Được, vốn em cũng chẳng muốn nhảy nhốt gì”
” A Nguyệt, em vẫn còn suy nghĩ sao?” Cố Trạch Dương trong giống nói trầm tính có một chút ủy khuất nói.
Bạch Nguyệt đầu chảy dài ba vạch hắc tuyến nhìn Cố Trạch Dương, từ khi dính lấy cô, hắn càng ngày càng giống chú cún nhỏ, hở chút là ủy khuất hở chút lại trưng bộ mặt đáng thương với cô.
” Đương nhiên rồi, anh nghiêm túc lại cho em, vẻ mặt đó của anh chỉ có được một mình em thấy thôi anh rõ chưa?”
“Đã biết.” Cố Trạch Dương thu lại gương mặt ủy mị, cười cười với cô.
Hắn chắn chắc cô cũng có tình cảm với hắn, vậy hắn chỉ đành chờ thêm vậy, dù sao kẻ dám cướp người từ tay hắn cũng không có mấy người dám.
“Trạch Dương, nếu người nhà anh không đồng ý anh quen em thì sao?”
“Từ trước đến nay anh chưa từng quan tâm lời bọn họ, em không cần lo lắng chuyện đó, đừng nói với anh, em vẫn chưa đồng ý làm bạn gái anh vì chuyện đó đấy?”
“Không, em chỉ hỏi vui thôi” Bạch Nguyệt chống cằm cười nhìn hắn.
Cố Trạch Dương còn tưởng người nhà hắn ai dám làm khó dễ cô sau lưng hắn nữa chứ, sau ngày hôm nay hắn phải gặp người nhà để cảnh cáo họ mới được, bọn họ dám làm bạn gái hắn phật lòng mà bỏ hắn thì họ sẽ nhận lấy hậu quả mà họ sẽ không ngờ tới, hắn thề như vậy.