Cánh tay mảnh khảnh của nàng vỗ nhẹ lên lưng cô, cảm giác như thể được xoa dịu mạnh mẽ xâm chiếm lấy trái tim Tổng giám đốc. Đôi mắt ửng đỏ tự lúc nào thả lỏng mà nhắm mắt đầy thanh thản.
Gia An không nói.
Nguyệt Minh cũng không nói.
Trên hành lang vắng lặng, có hai người cứ thế đứng tựa vào nhau.
Thật lâu, thật lâu…
Nguyệt Minh chủ động tách ra, cơn đau đầu âm ỉ đã thôi không hành hạ cô nữa. Cô đứng thẳng người, đôi chân lùi về phía sau vài bước.
Bác sĩ An cũng liền buông tay, ngẩng lên liền thấy gương mặt kia đã có chút sức sống. Nàng nhìn Nguyệt Minh từ trên xuống, ánh mắt liền dừng lại ở đôi bàn tay thon dài kia, trên gương mặt xinh đẹp luôn luôn điểm tô nụ cười tỏa nắng chợt xuất hiện một cái nhíu mày.
Nàng rất tự nhiên nắm lấy cổ tay, kéo Nguyệt Minh vào phòng làm việc của mình. Khi Tổng giám đốc đã ngồi vào ghế, bản thân nàng lại loay hoay tìm dụng cụ sát khuẩn.
Miếng bông gòn còn chưa chạm vào mu bàn tay, Nguyệt Minh đã giật tay lại trong sự ngỡ ngàng của Gia An. Nàng có chút bất ngờ, bây giờ lại muốn nổi loạn sao?
Nếu trước đây bác sĩ An chuyên cầm kim tiêm hù dọa, thì lúc này Nguyệt Minh lại được mở mang tầm mắt với một kỹ năng khác của nàng.
Bác sĩ An trừng mắt, đôi mắt to tròn đầy nhiệt tình ngày thường giờ đang nhìn Nguyệt Minh muốn tóe lửa. Gia An siết chặt cổ tay Nguyệt Minh, không nói nhiều, trực tiếp đặt miếng bông gòn lên.
Cơn đau rát lan khắp cơ thể khiến Nguyệt Minh không khỏi cau mày.
Điều này lại vô thức dấy lên sự bực bội trong Gia An, nàng sát trùng càng thêm mạnh bạo.
Nguyệt Minh “A” lên một tiếng, muốn rút tay về nhưng đã bị giữ chặt.
– Biết đau thì lần sau liệu mà suy nghĩ cho kỹ trước khi làm.- Gia An lên tiếng, trong lời nói có phần vừa châm biếm vừa bực bội.
– Cô biết tôi làm gì không mà nói!?- Nguyệt Minh đanh đá đáp trả, hoàn toàn trái ngược với vẻ yếu đuối lúc nãy.
– Không cần nghĩ cũng biết, người ngu ngốc như cô thích nhất là tự tổn thương mình.- Gia An mỉa mai.
Gì cơ chứ? Đúng là lật mặt nhanh hơn bánh tráng.
– Ai mượn cô quan tâm?- Nguyệt Minh cáu gắt.
Cô tới đây để bị chán ghét sao?
Bình thường cái cô bác sĩ này rất thích làm mấy chuyện quan tâm người khác mà, giờ lại lườm cô như vậy là sao?
– Tại sao cô lại đến đây?
Gia An vênh mặt, loại biểu cảm ít khi nàng dùng đến, đôi mắt cười hiện lên vài tia trào phúng. Lúc nãy Gia An không quá bực bội, nhưng thấy tay cô ấy thế này nàng liền không thể bình tĩnh được.
Người này bao tuổi?
Người này là Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn?
Cứ hễ buồn là mang thân thể mình ra hành hạ sao?
Xin lỗi, trong mắt nàng, Nguyệt Minh chẳng khác gì bọn trẻ trâu đang trong thời kỳ phản nghịch!!!
– Đừng nói với tôi bệnh viện rộng quá nên cô không biết phòng cấp cứu ở đâu?
Dựa vào ánh mắt, Nguyệt Minh biết ngay Gia An tức giận rồi. Nhưng cô là ai, cô là Nguyệt Minh, chịu mềm không chịu cứng!? Thái độ này của Gia An càng khiến cô cảm thấy sai lầm khi đến đây.
Mà… thật ra cô cũng không biết mình vì sao lại đến chỗ này nữa…
Nguyệt Minh đứng dậy, không chịu thua mà trừng mắt nhìn Gia An rồi hất tay nàng ra.
Vì Gia An nắm chặt nên Nguyệt Minh phải dùng hết sức của mình. Kết quả là lực đạo mạnh ngoài tầm kiểm soát, tay cô lại đập vào gương mặt xinh đẹp của nàng.
Bác sĩ An “A” một tiếng đầy hoảng hốt, nàng mất thăng bằng loạng choạng lùi về sau, ngã ra giường dành để khám cho các sản phụ. Ngã thì ngã, bác sĩ An theo ám ảnh ký ức mà đưa hai tay ôm lấy mũi mình.
Nguyệt Minh chột dạ khi nhận ra hành động của mình. Cô nhìn vào hành động cùng đôi mắt hốt hoảng của Gia An mà tràn đầy cắn rứt, khoảnh khắc tay mình chạm vào mặt nàng, cô đã rất hối hận rồi. Đây là lần thứ hai cô khiến gương mặt xinh đẹp kia bị tổn thương.
Trong lúc Nguyệt Minh còn đang bối rối, Gia An đã đứng dậy, đi thẳng ra cửa.
– Bác sĩ An…- Nguyệt Minh hoảng hốt gọi.
Gia An quay mặt nhìn Nguyệt Minh. Đôi mắt xinh đẹp kia không còn bất cứ biểu tình gì cả, nó trong suốt, trong suốt đến đáng sợ
Đây có phải là sự thất vọng không?
Ánh mắt lạ thường này khiến Nguyệt Minh sợ sệt, lời muốn nói trôi ngược thẳng vào trong. Tổng giám đốc cúi đầu, không dám đối mặt.
Cạch—
Tiếng đóng cửa phát ra, Gia An đi rồi…
Cô vừa mới làm cái quái gì thế kia?
Nguyệt Minh đưa tay vào không trung, như thể muốn bắt lấy bóng hình nàng, nhưng làm sao đây, cô đâu thể chạm lấy?
Cổ họng đắng chát, Nguyệt Minh nhắm mắt, ngả người ngồi vào ghế của bác sĩ An.
Lần nào gặp nhau cũng kết thúc không vui.
Trên hành lang vắng, bác sĩ Hà vừa đi vừa ngâm nga một bài hát đang hot hiện nay.
Hôm nay lại đến lượt bác sĩ Hà trực đêm để chăm bé con nhà họ Hoàng, cô đã mua sẵn bữa tối ở căn tin cho Gia An và hiện đang trên đường đến khoa Sản để rủ nàng cùng sang khoa Nhi. Ấy vậy mà vừa đến góc hành lang, đập vào mặt bác sĩ Hà là cảnh Tổng giám đốc cùng bác sĩ An đang ôm nhau.
Khỏi phải nói, cằm của “shipper mới nhú” tự động hạ xuống, miệng không khép lại được.
Bà mọe nó, OTP là real còn tui là fake!!!
– Ô~
Một cô gái đi đến bên cạnh bác sĩ Hà, tốt bụng đưa tay nâng chiếc cằm sắp rơi khỏi mồm cô lên, khóe miệng không khỏi cười lên thích thú khi thấy cảnh tượng mà cô đang chứng kiến.
Đột nhiên có người đến, lại còn chạm vào người mình, Uyên-shipper mới nhú-Hà liền giật nảy người.
Này, buổi tối ở bệnh viện không nên chơi trò xuất hiện sau lưng người khác nhé!?
– Đậu xanh rau má!
Cô gái nghiêng đầu nhìn vị nữ bác sĩ khoác áo blouse trắng chỉnh tề trước mắt, vừa cười khúc khích vừa hỏi.
– Có topping không?
– Topping cái gì má?- Bác sĩ Hà trợn mắt nhìn cô gái kia.
Bây giờ cô mới để ý kĩ càng, ban đêm còn mang kính đen, đã vậy trên miệng còn ngậm kẹo mút… Quả là ở bệnh viện loại người nào cũng có!
– Trân châu trắng?- Cô nàng kia ra chiều suy nghĩ.
– Cô là ai vậy?
Thật ra Uyên Hà định hỏi “Cô có bị bệnh không?” Nếu thấy không ổn thì qua khám tổng quát đi, đứng đây nói nhảm cái gì vậy không biết!?
– À, vô ý quá, tôi là thư ký của Tổng giám đốc. Khả Hân…- Khả Hân gỡ kính đen ra, để lộ gương mặt khả ái, đầy thân thiện chìa tay ra.
Bác sĩ Hà có chút ngẩn ngơ khi nhìn rõ mặt người kia, sau đó vài giây mới bắt lấy tay Khả Hân.
– Bác sĩ Khoa Nhi, Uyên Hà.
Úi chà, cô sơ ý quá!
Mỹ nhân xinh đẹp thế này làm sao có thể khám khoa Tâm thần được, nên khám khoa Nhi, khám đứa con tương lai với cô nha~
Lúc hai người lịch sự chào hỏi xong thì Tổng giám đốc đã bị bác sĩ An dắt đi vào phòng khám rồi. Bác sĩ Hà có chút hụt hẫng vì không thể hóng hớt tiếp, nhưng chỉ một chút thôi…
Khả Hân vừa dùng lưỡi đùa nghịch kẹo mút trong miệng vừa quan sát ánh mắt thất vọng của vị nữ bác sĩ. Cô lấy trong túi ra một cây kẹo mút khác, đưa đến trước mặt của Uyên Hà.
Bác sĩ Hà trố mắt vì hành động này.
Khả Hân vẫn kiên trì giơ cây kẹo mút cho đến khi bác sĩ Hà nhận lấy mới thôi.
– Ăn cơm không?- Bác sĩ Hà nghĩ rằng có qua phải có lại, đưa phần cơm trên tay về phía Khả Hân.
Nàng thư ký liền lắc đầu từ chối. Nhìn ánh mắt luyến tiếc của bác sĩ Hà. Khả Hân có chút không hiểu, cô ấy luyến tiếc cái gì thế?
Mà kệ đi, Khả Hân thu hồi suy nghĩ về Uyên Hà, lo cho Nguyệt Minh trước quan trọng hơn!
Nguyệt Minh tùy hứng với người lạ thế này là lần đầu tiên Khả Hân thấy. Ngoài chị Nhật Minh, chị Băng và nàng với thi thoảng bị Thanh Phương cưỡng ôm, đây là người thứ 5 mà chị Nguyệt Minh ôm đấy!
Khả Hân cũng không nghĩ nhiều nữa, tò mò sẽ giết chết con mèo, chị Nguyệt vui là được. Thư ký nhỏ thức thời bật lại mode chuyên nghiệp, thu đi mấy suy nghĩ vẩn vơ của mình, nhai nhai kẹo xong thì bỏ que vào thùng rác.
Tâm trạng Tổng giám đốc không tốt nên Khả Hân không dám bỏ cô ấy một mình. Nhỡ lại có chuyện không hay xảy ra, ngoài bị Hạ Băng trách phạt ra, Khả Hân hẳn sẽ không tha thứ cho bản thân mình.
Còn bác sĩ Hà với dòng máu hóng hớt thì đang vừa ngậm kẹo, vừa nhìn về phía phòng khám của đồng nghiệp, trong đầu nguệch ngoạc ra một bức tranh bách hợp lãng mạn.
-Sao vậy? Ai chọc em?- Gia An ôm Nguyệt Minh vào lòng vỗ về.
Nguyệt Minh không đáp, thay vào đó cô úp mặt vào hõm cổ của Gia An, hít một hơi thật sâu cảm nhận hương thơm quyến rũ của người yêu.
Gia An vỗ nhẹ lưng Nguyệt Minh, cảm giác ôm người yêu vào lòng lúc nào cũng mang lại cho nàng sự ấm áp, như thể bao bọc lấy trái tim khô héo vì nhớ nhung sau bao ngày xa cách.
Bỗng Gia An mở to mắt, Nguyệt Minh đột nhiên thô bạo đẩy nàng vào tường. Con người hư hỏng kia còn cúi đầu, đặt môi lên cổ nàng, chầm chậm nhấm nháp từng tấc da tấc thịt, báo hại tim nàng tăng nhịp đập, cả người trong phút chốc nóng bừng.
-Minh… đừng nói là em định… ở đây nha…- Bác sĩ An giãy dụa cố thoát khỏi vòng tay người yêu.
Nhưng làm sao đây, Nguyệt Minh kia đang siết chặt nàng…
-Cục cưng thông minh quá, đoán đúng rồi, phải thưởng cho chị.- Nguyệt Minh tách khỏi người nàng, cười gian tà, đôi tay ôm eo nào bấy giờ đã hư hỏng kéo áo nàng rồi luồn vào trong.
Bác sĩ An da mặt mỏng nên liền bị chọc cho ửng đỏ hai má, Nàng chống cự đánh đánh vào vai Nguyệt Minh.
-Không cho. Đây là bệnh viện đó!
-Chị nói thiếu rồi, đây là bệnh viện của em.- Nguyệt Minh cười gian, xé toang áo sơ mi trắng mỏng manh của bác sĩ An, bế thốc nàng lên, áp cứng lên tường.- Giữ em cho chặt.
Nói rồi Tổng giám đốc áp mặt vào hai khỏa mềm mại ngày đêm cô thương nhớ, dùng miệng cắn mấy cái để lại dấu vết như thể muốn đánh dấu chủ quyền.
Gia An ôm cổ người yêu, hai chân lại bám chặt vào hông cô.
Nguyệt Minh một tay đỡ mông nàng, tay còn lại không ngừng vuốt ve đôi chân thon dài của nữ bác sĩ.
-Minh… còn camera…- Mặt Gia An bị trêu chọc đến đỏ bừng, hô hấp rối loạn, nàng khó khăn lên tiếng.
-Cứ để camera ghi hình lại, lúc nhớ chị, em sẽ xem.
Ah… cái đồ biến thái này!?
.
Đậu xanh rau má… cái này, cái này cũng quá kích thích rồi!!!
Bác sĩ Hà ôm ngực thở hổn hển, lại hận thù bộ bách hợp rating H+ mới đọc tối hôm qua, tác giả có cần phải tả rõ như vậy không?
Khả Hân đang bấm điện thoại, chợt nghe bên cạnh có tiếng thở gấp, nàng liền ngước lên, đập vào mắt là gương mặt bừng của nữ bác sĩ…
Đáng sợ hơn hết chính là máu từ mũi người nọ đang chảy xuống, thấm đẫm chiếc áo blouse trắng tinh!
Khả Hân sợ hết cả hồn, lập tức cất điện thoại rồi đỡ lấy người kia. Không ổn, đến cả thân nhiệt cô bác sĩ này cũng tăng cao!
Chẳng lẽ lại giống trong mấy bộ phim Hàn Quốc sao!?
– Đến phòng cấp cứu đi!
– Không… không cần…- Bác sĩ Hà vừa nói vừa kéo áo blouse lau vết máu, mảnh đỏ liền lan ra nhiều hơn.- Tôi bị hoài, quen rồi.
Khả Hân tốt bụng bị hù cho sợ, nhìn nụ cười gượng gạo của người kia, lẽ nào là mắc bệnh nan y mà giấu để tiếp tục công việc chữa bệnh cho người khác sao?
Thoáng chốc, sự thương xót liền phảng phất trong mắt nàng thư ký, mà sự lương thiện này càng làm bác sĩ Hà chột dạ muốn chết!
Đúng lúc hai người đang lúng túng thì cửa phòng bật mở, Gia An giận dữ lướt qua như một cơn gió.
Bác sĩ Hà thấy đồng nghiệp mặt đỏ bừng lao đi như tên bắn, trong đầu lại chạy 7749 loại drama, chính thức té xỉu trong vòng tay Khả Hân…
Khả Hân thấy bác sĩ An nổi giận rời đi, nghĩ rằng Tổng giám đốc không xong rồi, định chạy vào xem xét tình hình thì liền phải đỡ cái cục tạ trên tay. Gương mặt khả ái của nàng liền méo mó, đành nhanh chóng đỡ cái cô này đi cấp cứu rồi chạy đi tìm Tổng giám đốc sau vậy…
*****
Góc tự kỷ của tác giả:
Nguyệt Minh vung tay vô tình va trúng mũi của Gia An. Bác sĩ An ngay lập tức ngã ra giường mà ngất xỉu. Nguyệt Minh trợn tròn mắt nhìn chiếc mũi đẫm máu trên mặt Gia An, trong phút chốc bị doạ cho sợ. Cô nào biết sau lần đầu bị đánh thì nàng đã phải đi nắn mũi lại, bấy giờ vì cú đánh này mà mũi lần nữa bị lệch, sụn mũi chặng đường thở. Thiếu oxy. Bác sĩ An tắt thở.
Toàn văn hoàn