Một cái chớp mắt trở nên dài đằng đẵng, Tô Tô thậm chí trông thấy con ngươi Đạm Đài Tẫn co vào, không khí lập tức giống như yên tĩnh trở lại.
Thân tượng Tô Tô vỡ vụn, linh hồn của nàng rốt cục có thể ra.
Còn không kịp mừng rỡ, sau một khắc, không gian vặn vẹo, nàng đã mất đi tri giác.
Đạm Đài Tẫn trừng mắt nhìn.
Hắn biểu hiện coi như bình tĩnh, không có chút nào phẫn nộ.
Thái giám cùng Đạm Đài Minh Lãng cười nhạo, Đạm Đài Tẫn đột nhiên vươn tay, nhặt mảnh Lưu Ly vỡ nát ở trước mắt, mặt không cảm xúc nuốt xuống.
Mảnh vỡ sắc bén phá cổ họng của hắn, hắn duy trì tư thế nằm rạp trên mặt đất , câm lấy tiếng nói thấp giọng cười.
Bên ngoài mộng cảnh, sương mù màu đen kinh hãi chạy trốn tứ phía.
Một chút không có biến mất, đều bị hút vào thân thể nam nhân tóc đen môi đỏ, thân thể Đạm Đài Tẫn run rẩy một lát, trong mắt đen nhánh.
Nhân vật bên trong Kính Tượng kêu thảm, bị lực lượng vô hình xé nát,
Đạm Đài Tẫn đứng lên, mộng cảnh sau lưng hắn, vỡ vụn thành từng mảnh.
*
Tô Tô phát hiện mình phía sau lưng để trần, nằm lỳ ở trên giường.
Trên lưng đau rát.
Nàng giật giật ngón tay, phát hiện có thể điều khiển thân thể. Trước đó là y nữ, cung nữ, mèo con, trong thân thể Lưu Ly, nàng giống như chân tay bị trói, chỉ có thể trơ mắt nhìn xem sự tình phát triển.
Cùng việc nói tiến vào mộng cảnh Đạm Đài Tẫn, không bằng quần chúng.
Mà giờ khắc này, nàng có cảm giác mình sống lại.
Một giọng nữ oán trách nói: “Hồng Đậu, ngươi đừng tiếp cận Hoàng Thượng lại bị Hoàng hậu nương nương dạy dỗ. Tầm mười roi vết sẹo trên lưng ngươi lưu lại làm sao bây giờ, về sau sao có thể lấy chồng?”
Tô Tô: Chỗ này là chỗ nào? Đạm Đài Tẫn đâu?
Nữ tử cũng không có dự định giải thích cho nàng: “Ta muốn đi Thừa Càn cung, một lúc có người bôi thuốc, người cẩn thận đừng nghĩ quẩn.”
Tô Tô gật đầu.
Cung nữ vừa đi, Tô Tô vội vàng từ trên giường đứng lên, đi soi gương.
Mộng cảnh quái đản, lại biến hóa khó lường, nàng hiện tại ở nơi nào?
Trong gương, chiếu rọi ra thân thể hiện tại của Tô Tô, là thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi hình như tên Hồng Đậu.
Chỉ vết thương trên lưng, nhìn thật là dọa người.
Cửa bị người đẩy ra, Tô Tô còn không kịp mặc y phục, lưng trần trụi đối diện với người ngoài cửa.
Là nữ tử mặc y phục tím, nữ tử vội vàng không kịp chuẩn bị trông thấy nàng trần truồng, sững sờ chỉ chốc lát, lập tức trên mặt nhiễm lên vẻ xấu hổ đỏ ửng.
Tròng mắt của nữ tử dời đi, thấp giọng nói: “Thật có lỗi, tại hạ không cố ý.”
Tô Tô không xác định gọi: “Tử Anh?”
Nữ tử gật đầu, vẫn như cũ không ngẩng đầu, chuẩn bị đóng cửa lại.
Tô Tô nói: “Chờ một chút! Giúp ta bôi thuốc đi, ta không với tới.”
Nữ tử trầm mặc một lát, lắc đầu: “Nếu như thế, ta giúp cô… Hồng Đậu tìm người đến bôi thuốc.”
Tô Tô mơ hồ cảm giác được, người trước mắt cùng những người khác khác biệt.
Nữ tử trước mắt, thấy thế nào cũng không hài hòa, như quân tử khiêm tốn một loại cảm giác quen thuộc đập vào mặt.
Rõ ràng người đặc sắc như vậy, lại như nhân vật đóng vai.
Tô Tô lớn mật suy đoán ——
Tô Tô thăm dò: “Tuyên Vương điện hạ?”
Tiêu Lẫm giương mắt nhìn nàng, chạm tới lưng của nàng, lễ phép dời ánh mắt: “Thật có lỗi, ngươi là?”
Tô Tô vội vàng nhịn xuống đau nhức kéo y phục lên, vui vẻ chạy tới: “Ta là Diệp Tịch Vụ!”
Rốt cục trông thấy một người có thể mang cho nàng cảm giác an toàn.
Tô Tô quả thực không nên quá cảm động.
Ở trong mộng cảnh, nàng cảm giác mình sắp bị chơi phế đi. Lo lắng hãi hùng vừa sợ sợ.
Tiêu Lẫm hỏi: “Người tại sao lại ở chỗ này?”
“Nói rất dài dòng, tóm lại ta không phải tự nguyện vào. Vương gia, người biết đây là nơi nào sao?”
“Đây là mộng cảnh của Băng Thường, Hạ quốc sáu năm sau.” Tiêu Lẫm nhíu mày, phiền não vuốt vuốt mi tâm.
Tô Tô hết sức kinh ngạc.
Cái này chứng minh, Đạm Đài Tẫn cũng từ trong mộng chạy ra, cho nên nàng mới có thể đi vào một giấc mơ.
Không nghĩ tới sẽ là mộng của Diệp Băng Thường. Nàng ở đây, Đạm Đài Tẫn đâu?
“Vương gia, người muốn nàng tỉnh lại sao?”
Tiêu Lẫm lắc đầu, hắn cười khổ mà nói: “Băng Thường không muốn tỉnh lại.”
Cái gì? Tiêu Lẫm dĩ nhiên không cách nào khiến Diệp Băng Thường tỉnh lại?
*
Nhất định Tô Tô trải qua là mộng khó xử nhất.
Nàng nhìn ao sen trong đình, có chút muốn đỡ trán.
Bên cạnh Tiêu Lẫm ngược lại là hết sức bình tĩnh.
“Chính là như này.” Tiêu Lẫm đã ở trong giấc mộng chờ đợi một thời gian, từ mới đầu kinh ngạc, thẹn thùng, đến bây giờ biến thành bình tĩnh lạnh nhạt.
Diệp Băng Thường trong mộng cảnh thời gian, là Đại Hạ quốc sáu năm sau.
Mộng của Tô Tô cùng Đạm Đài Tẫn, đều là ác mộng.
Nhưng mà mộng Diệp Băng Thường nói là mộng đẹp cũng không phải.
Ở đây, Tiêu Lẫm đã đăng cơ, trở thành Hoàng đế, sắc phong Diệp Băng Thường là hoàng hậu. Hai người cầm sắt hòa minh, dân gian đối với hoàng hậu lương thiện dịu dàng đặc biệt ủng hộ.
Cho đến đoạn thời gian trước, mộng đẹp xuất hiện biến cố ——
Trong mộng Tiêu Lẫm, cung cho Diệp Tịch Vụ vào hậu cung.
Tô Tô: …
Cái này mộng cảnh gì, Diệp Băng Thường sợ hãi lại là cái này? Sợ mình, hay là nguyên chủ Diệp Tịch Vụ, cướp đi phu quân của nàng?
Giờ phút này “Diệp Tịch Vụ” đang ngồi ở trên đùi”Tiêu Lẫm” , cười duyên cho hắn ăn Bồ Đào.
Tô Tô ho một tiếng, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, nói với bên người Tiêu Lẫm : “Tuyên Vương điện hạ, không phải ta, người hiểu đúng khôg?”
Tiêu Lẫm : “Ta biết, trong mộng đều là hư ảo.”
Hai người có chung nhận thức, tạm thời không có lúng túng. Tốt xấu hiện tại là cùng trên một con thuyền, lại không nghĩ ra biện pháp đi ra mộng cảnh, trong hiện thực trời vừa sáng.
“Điện hạ, người thử qua biện pháp để nàng tỉnh lại chưa?”
“Lúc mới đến , ta từng nói với nàng, đây là một giấc mộng, nhưng Băng Thường cho rằng ta đang nói bừa.”
Đối với Tô Tô, cái mộng cảnh này là hư giả, bọn họ mới bước vào, có thể là đối với Diệp Băng Thường nàng đã chân thật ở đây sinh sống năm năm, lại cùng “Tiêu Lẫm” có một tiểu Hoàng Tử.
Không nguyện ý rời đi cũng có thể hiểu được.
Nhìn bộ dáng Tiêu Lẫm đau đầu , Tô Tô nghĩ: “Điện hạ, ta có biện pháp, không biết được hay không?”