Mí mắt Hồng Thanh khẽ giật.
“Dạo này con với Danh Thần thân nhau quá nhỉ. Muốn hắn làm ca ca ruột của con luôn hay gì?”
“Không thể đâu. Cha đâu thể đẻ được huynh ấy. Huynh ấy chỉ thua cha có ba tuổi thôi a.”
“Còn biết người ta thua cha của con ba tuổi, vậy thì phải gọi là thúc thúc chứ.”
“Con không muốn gọi Danh Thần là thúc thúc đâu. Già lắm!”
Hồng Thanh bực mình nhéo má nó.
“Con sợ gọi hắn là thúc thúc thì quá già, còn cha con thì sao đây hả? Con không sợ cha con già sao?”
“Cha là cha, có lớn hơn nữa cũng gọi là cha mà. Ca ca với thúc thúc khác nhau lắm.”
“Còn dám trả treo với ta. Rốt cuộc tên đó cho con ăn cái gì mà con dám phản cha hả?”
“Buông con ra! Đau quá a!”
Mai nương đi từ trong nhà ra lắc đầu gọi lớn:
“Hai cha con nhà kia có ăn khoai nướng không? Không ăn là nhịn này.”
Hai người gần như đồng thanh hô to: “Có.”
…***…
Ở một nơi nào đó, người nào đấy đang hắt hơi liên tục.
“Không phải chứ? Cảm lạnh rồi?” Lục Ly đưa bình rượu cho Danh Thần.
“Chắc không đâu. Ta không cảm thấy gì cả.”
Danh Thần đón lấy bình rượu dốc một hơi uống hết nửa bình.
“Dạo gần đây ta thấy ngươi hay qua lại chỗ cha con Phương Hồng Thanh lắm, ngay cả khi đó không phải là lệnh của chủ tử.”
“Ngươi không thấy chủ tử quan tâm đến hai người bọn họ thế nào sao? Ta làm vậy cũng là để giúp chủ tử bớt lo lắng mà tập trung vào làm việc thôi.”
“Phải không? Ngươi thường xuyên mua đồ tặng cho hai cha con nhà đó cũng là để thay chủ tử quan tâm bọn họ?”
Danh Thần giật mình. Chuyện này mà Lục Ly cũng biết à?
“Ta khuyên ngươi nên bớt qua lại với hai cha con bọn họ đi nếu không muốn bị lừa sạch tiền.”
Danh Thần im lặng. Nếu bây giờ hắn nói hắn chưa bao giờ bị Hồng Thanh lừa tiền có lẽ Lục Ly sẽ không tin, ngược lại còn nổi giân. Hắn cũng không hiểu tại sao Hồng Thanh chưa bao giờ lừa tiền mình, ngược lại đã lấy của chủ tử gần ba mươi lạng bạc trắng rồi.
“Nếu không phải chủ tử không cho phép ta đã một kiếm chém chết cái tên Phương Hồng Thanh đó từ lâu rồi. Chưa bao giờ ta thấy chủ tử phải chịu thiệt như thế.”
“Ngươi có chắc là chủ tử đang chịu thiệt không? Với tính cách của người sao có thể nhẫn nhục để bị người khác moi tiền hết lần này đến lần khác như thế. Đều là tự thân chủ tử cam tâm tình nguyện.”
“Cho nên ta mới tức giận. Tại sao chủ tử không giết hắn? Tại sao cứ đưa tiền cho hắn nhiều lần như vậy. Bị hắn mắng cho cũng im lặng cho qua. Tại sao chứ? Vì thằng nhóc Phi Diên đó sao? Còn chưa có gì chắc chắn đó là con của chủ tử mà.”
Nghe Lục Ly nói chuyện Danh Thần cảm thấy rất khó chịu.
“Ngươi không nên có suy nghĩ khắc nghiệt như vậy đối với Phương Hồng Thanh. Đúng là hắn hám tiền, nhưng cũng có lý do để hắn làm như thế. Ngươi đã thử tưởng tượng bản thân làm nghề nhặt rác còn phải gánh thêm bốn miệng ăn, ngươi có thể không cần tiền sao? Hắn làm mọi việc để kiếm tiền có gì là sai?”
“Ta không nói hắn kiếm tiền là sai nhưng cũng không nên đi lừa tiền người khác như thế.”
“Hắn không có lừa tiền, là chủ tử tình nguyện đưa tiền cho hắn mà.”
Lục Ly: “…” Cái này không thể phản bác được.
Lục Ly ôm đầu. Bình thường hai người họ rất ít khi cãi nhau. Hơn nữa, Danh Thần còn thường nghe theo ý kiến của hắn, ít khi nào cãi lại. Vậy mà chỉ vì bảo vệ Phương Hồng Thanh, bọn họ lại tranh cãi gay gắt thế này.
Thật ra ban đầu Lục Ly cũng không có ác cảm với Hồng Thanh đến vậy. Hắn biết hoàn cảnh của Hồng Thanh khó khăn như thế nào. Hơn nữa, chủ tử còn rất thích đứa bé tên Phi Diên kia. Chủ tử cho Hồng Thanh ít tiền để y nuôi dạy đứa bé cho tốt. Hắn không cảm thấy vấn đề gì với chuyện này. Nhưng việc Hồng Thanh lợi dụng việc chủ tử thích con trai mình để hết lần này đến lần khác lấy tiền của chủ tử là việc hắn không thể chấp nhận được. Cho dù có thiếu tiền thì cũng phải có liêm sỉ chứ.
Chủ tử vẫn tiếp tục đưa tiền cho hắn ta thì thôi đi, dù sao thì hắn cũng không nói lại chủ nhân được. Nhưng đến cả Danh Thần cũng bênh tên kia chằm chặp như vậy. Sáng nay lúc chủ tử nói tên nhóc đi kiểm tra xem Hồng Thanh có đi gây chuyện không, mắt y đã sáng rực lên. Lục Ly nhìn Danh Thần đầy nghi ngờ:
“Ngươi… không phải thích hắn rồi đấy chứ?”
Danh Thần giật nảy kêu lên:
“Thích… thích cái gì? Ngươi đừng nói linh tinh. Ta là thích nữ nhân a.”
“Không cần phải sợ như thế. Ngay cả tiên hoàng còn thích nam nhân mà, còn cả Thẩm tướng, Đường đại nhân cũng cưới nam nhân làm thê đó thôi. Ngươi có thích cũng là bình thường mà.”
“Ta không có nhé. Ngươi còn nói bậy là ta đánh đó!”
Nhìn thấy gương mặt Danh Thần đỏ bừng vì giận dữ, trông như sắp bốc khói đến nơi, Lục Ly mới chịu ngừng trêu chọc y.
“Không phải thì thôi. Ta thấy ngươi bảo vệ Phương Hồng Thanh như vậy nên mới nghi ngờ hỏi thử thôi. Hạ hoả đi nhé!” Lục Ly vừa nói vừa vỗ vai Danh Thần, còn dúi vào người y một bình rượu mới.
Danh Thần cầm lấy bình rượu dốc lên uống liền một hơi cho đến khi cạn sạch. Lục Ly nhìn mà hết hồn. Hắn cũng chẳng phải ngây thơ. Hắn lớn hơn Danh Thần sáu tuổi, trải đời nhiều hơn tên nhóc này. Nhìn biểu hiện của nó biết ngay là sự việc chẳng đơn giản như lời nó nói. Chỉ sợ không phải đơn giản là thích.
Châu Tử Hằng không cố ý nghe lén hai thủ hạ của mình nói chuyện. Hắn đang muốn đi tìm Hồng Thanh, à không, tìm Phi Diên, nhưng Mộ Văn còn đang ở đây, hắn mà đi kiểu gì cũng bị tên nhóc đó bám theo, rất phiền phức, nên tính bảo Danh Thần đi thay. Rốt cuộc ra ngoài tìm thì lại tình cờ nghe được hai tên này nói chuyện.
Thế ra Danh Thần thích Hồng Thanh à? Chuyện này đúng là ngoài dự đoán của hắn. Chẳng ngờ cái tên mặt dày, vô liêm sỉ, lại hám tiền như y lại có người thích chứ. Sau này không thể để Danh Thần đi gặp y nữa. Còn hắn cũng nên chuẩn bị về cung rồi.