Thành chủ đập bàn tức giận nói: “Đến phủ thành chủ của ta, đã trở thành cua trong rọ rồi, ai cho phép ngươi lớn lối như thế!”
Phạm Trường Bình bị hạn chế hành động, hoàn toàn không kịp né tránh, quỳ rạp trên mặt đất.
Đầu gối đập xuống sàn bạch ngọc thạch cứng rắn, phát ra tiếng va chạm nặng nề, Phạm Trường Bình không nhịn được hung hăng đau đớn kêu ra tiếng.
Phạm Trường Bình nheo mắt lại, nỗ lực xem nhẹ cảm giác đau đớn lan truyền khắp thân thể.
Thần sắc hắn dần dần hờ hững: “Ngươi thật sự là coi trọng sự uy nghi của phủ thành chủ này quá rồi. Ngay cả thành chủ tiền nhiệm ta còn dám giết, nếu không phải ngươi có trợ thủ, ngươi cho rằng chỉ là Trúc Cơ trung kỳ ta sẽ để vào mắt sao!”
Thành chủ còn muốn động thủ đả thương người lần nữa, nhưng công kích của hắn còn chưa rơi vào trên người Phạm Trường Bình, đã bị Hành Ngọc phất tay áo hóa giải.
“Thành chủ chớ tức giận, ta muốn hỏi Phạm Trường Bình mấy vấn đề trước đã.” Hành Ngọc nhìn về phía thành chủ, chờ trấn an thành chủ xong, nàng mới dời tầm mắt nhìn về phía Phạm Trường Bình, “Sau khi ngươi giết Triệu thành chủ cư nhiên còn dám nghênh ngang ở lại trong thành như thế, quả nhiên là cuồng vọng lại càn quấy.”
Phạm Trường Bình cười nhạo: “Dù sao ta đã sớm dung nạp ma khí vào cơ thể, không bao lâu nữa tâm trí sẽ bị cắn nuốt triệt để, cho dù ở lại chỗ này bị các ngươi bắt được thì như thế nào?”
“Thì ra là như vậy.” Đuôi lông mày Hành Ngọc khẽ nhíu.
Cô ném thẳng hồ sơ tới trước mặt Phạm Trường Bình: “Vậy chúng ta hãy nói về sự tình 15 năm trước đi.”
“Cha ngươi là một thợ săn, năm đó hắn lên núi săn thú, phát hiện có hai mẹ con quần áo hoa lệ khi leo núi bị lạc khỏi hạ nhân. Người mẫu thân kia mặc vàng đeo bạc, tiểu hài tử khí độ lại càng bất phàm, bên hông có đeo một khối ngọc bội giá trị liên thành. Lúc ấy rừng núi hoang vu, đích thật là một nơi tốt để giết người cướp của, cho nên cha ngươi đã nhẫn tâm mà hạ sát thủ.”
“Nhưng điều hắn không biết chính là tiểu hài tử kia có duyên cùng Phật môn, lúc ấy Không Tịch đại sư chu du thiên hạ quyết định thu hắn làm đồ đệ, viên ngọc bội kia chính là tín vật Không Tịch đại sư để lại cho hắn. Không Tịch đại sư sau khi biết được thảm án này đã đặc biệt chạy tới Hoa thành điều tra việc này, cuối cùng dựa vào khí tức hắn lưu lại trên ngọc bội tìm được hung thủ giết người. Chuyện này chứng cứ xác thực, Triệu thành chủ cũng là dựa theo luật pháp Long Uyên quốc bắt cha ngươi quy án..”
Hành Ngọc hơi nheo mắt lại: “Theo lý mà nói, lúc cha ngươi phạm tội ngươi đã mười một mười hai tuổi, lúc ấy đã nhớ được mọi chuyện, chẳng lẽ nhiều năm như vậy, ngươi ngay cả nhân quả đúng sai trong đó cũng không hiểu rõ sao?”
Phạm Trường Bình rũ mắt xuống, quét qua hồ sơ, nhìn chằm chằm giấy trắng mực đen trên đó.
Nhưng ngay sau đó, hắn đã thu hồi ánh mắt.
Hắn nhìn về phía Hành Ngọc, trong ánh mắt toát ra vài phần khiêu khích: “Ngươi thì biết cái gì! Loại người xuất thân giàu có như các ngươi chắc chắn sẽ không hiểu nổi nỗi thống khổ của nhà chúng ta.”
“Gia cảnh ta bần hàn, lúc ấy nương ta quanh năm nằm liệt giường, rõ ràng bệnh của bà ấy có thể chữa khỏi, chỉ vì trong nhà không có tiền, miễn cưỡng kéo dài nhiều năm, bệnh tình cũng càng ngày càng nghiêm trọng, về sau bà chỉ có thể dựa vào người dìu mới có thể đi lại. Cha ta giết người, chỉ là muốn cứu mẹ ta, chỉ là muốn cải thiện gia cảnh! Bất cứ ai cũng có thể nghĩ rằng ông đã sai, nhưng ta không thể!”
“Cha ta vì Triệu thành chủ cùng Không Tịch mà chết, ta thân là nhi tử của người, dĩ nhiên phải báo thù rửa hận cho hắn! Vậy nên mấy năm nay ta ngày ngày siêng năng, không dám lười biếng nửa phần, chính là vì sớm ngày bước vào Trúc Cơ sơ kỳ trở về Hoa Thành giết Triệu Hoằng Hóa!”
Cố chấp, điên cuồng, không phân biệt thị phi.
Chỉ nhìn từ góc độ của mình mà giải quyết vấn đề.
Người như vậy, cho dù không bị ma khí ăn mòn, cũng đã nhập ma từ lâu.
Hành Ngọc khẽ vuốt trường kiếm bên hông: “Ngươi còn muốn nói gì nữa?”
Phạm Trường Bình nói: “Tu chân giới chú trọng đến việc cá lớn nuốt cá bé, ta không phải cường giả một phương, cho nên không dám động thủ với Không Tịch; nhưng so với Triệu Hoằng Hóa ta mạnh hơn, vậy nên ta liền trực tiếp tập kích giết hắn. Suy nghĩ như vậy thì có gì sai.”
“Suy nghĩ không sai. Người tu chân giới không bị luật pháp thế tục ràng buộc, đã như vậy, vụ án của ngươi liền dùng phương thức tu chân giới, dùng logic của ngươi xử trí đi.”
Hành Ngọc tay phải nắm chặt chuôi kiếm, chậm rãi rút trường kiếm ra khỏi vỏ kiếm.
Nàng giơ thanh trường kiếm lên, đứng dậy khỏi ghế.
“Cường giả áp đảo kẻ yếu, vậy bây giờ ngươi yếu hơn ta, xem ra ngươi đã chuẩn bị tốt cho việc bỏ mạng nơi đây rồi.”
Nhìn hàn khí tản ra từ chuôi kiếm kia, cho dù cuồng vọng như Phạm Trường Bình, giờ khắc này vẫn không cách nào khắc chế, từ đáy lòng dâng lên vài phần sợ hãi đối với tử vong.
“Lạc chủ.” Liễu Ngộ đột nhiên đứng dậy, giơ tay lên ngăn trước người nàng, “Đừng tức giận đả thương người.”
Phạm Trường Bình cắn răng: “Ngươi có biết sư tôn ta là ai không, trên người ta có lưu lại hồn phù, nếu ta chết, hắn nhất định sẽ biết là ai giết ta.”
Hành Ngọc bị ngăn cản đường đi, nàng cũng không vội vàng tiến về phía trước, liền cúi đầu nghịch trường kiếm: “Sư tôn ngươi là ai?”
“Hư Không Minh Tiêu Dao Tử.”
“Thực lực của Tiêu Dao Tử bất quá mới là Kim Đan sơ kỳ, đạt được danh hào này ngược lại cũng đủ càn rỡ.” Hành Ngọc cười nhạo, “Nhưng có lẽ ngươi không biết, ta ghét nhất là bị kẻ khác uy hiếp.”
Nàng nhìn về phía Liễu Ngộ đang chắn trước mặt mình, thanh âm ôn hòa mà kiên định: “Để ta đi qua.”
“A di đà phật.” Liễu Ngộ chắp hai tay lại, “Người này đã trở thành tà ma, Lạc chủ không cần vì một người như vậy mà dính máu tươi, chuyện này không đáng giá.”
Hành Ngọc nghiêm túc nhìn hắn: “Tu vi của ngươi cao hơn ta, nếu như ngươi vẫn thật sự muốn ngăn cản trước mặt ta, quả thực ta không giết được hắn.”
Liễu Ngộ yên lặng, hắn trầm mặc trong phút chốc, nhưng vẫn lên tiếng giải thích: “Bần tăng không có ý này.”
“Vậy huynh có ý gì?” Hành Ngọc cười hỏi.
Nàng tiến lên sát lại gần Liễu Ngộ một chút, thậm chí giơ tay lên kéo tay áo Liễu Ngộ: “Đệ tử dẫn dắt của Vô Định tông, hẳn là không được tạo sát nghiệt bừa bãi đi. Người này đã nhập ma từ lâu, chẳng lẽ hắn không đáng chết sao? Hôm nay ta giết hắn, chẳng qua là thành toàn ý nghĩ của hắn mà thôi.”
Liễu Ngộ muốn lui về phía sau một bước kéo lại tay áo của mình về.
Nhưng hắn lui, nàng cũng lui theo.
Liễu Ngộ bất đắc dĩ, đành phải tùy ý cho nàng nắm lấy, đem tâm tư tập trung vào trả lời câu hỏi của nàng: “Người này đáng chết, nhưng suy nghĩ của hắn là sai lầm lệch lạc.”
“Vì vậy, nên hắn phải trả giá cho suy nghĩ sai lầm đó.” Hành Ngọc nói xong, nghĩ đến một chuyện, “Có phải ngươi chưa bao giờ giết người hay không? Đến cả yêu thú cũng chưa từng giết qua hả?”
“.. Cũng không.” Ánh mắt nàng tràn đầy ý cười: “Kim Cang cũng có lúc trừng mắt*, ngươi như vậy không tốt.”
*Ý chỉ Phật bồ tát Kim Cang: Ở trong các chùa chiền thường có hình ảnh tượng Phật Kim Cang trừng mắt, còn Bồ Tát thì khép mi vì Kim Cang trừng mắt để hàng phục chúng ma, Bồ Tát thì tỏ lòng từ bi với lục đạo.
[IMG]Nàng nâng trường kiếm trong tay lên: “Ta và ngươi mỗi người lui một bước, ta không giết hắn, nhưng tu vi này của hắn cũng đừng muốn. Ngươi nghĩ sao?”
Không đợi Liễu Ngộ trả lời, Hành Ngọc đã buông tay áo bị nàng túm chặt ra, lướt qua Liễu Ngộ đi tới trước mặt Phạm Trường Bình.
Đối diện với tầm mắt có chút sợ hãi của Phạm Trường Bình, Hành Ngọc một kiếm đâm vào bả vai Phạm Trường Bình.
Nàng dùng sức đâm mạnh.
Khi trường kiếm đâm vào huyết nhục, toàn bộ linh lực mãnh liệt từ thân kiếm truyền vào trong thân thể Phạm Trường Bình.
Loại đau đớn này làm cho hắn không nhịn đau được mà kêu thành tiếng, trên trán mồ hôi lạnh toát ra.
Hành Ngọc bình tĩnh chuyển động trường kiếm, để kiếm khí nổ tung trong cơ thể hắn.
Khi rút kiếm ra, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.
Huyết tinh bắn ra tứ phía rơi xuống mu bàn tay phải của Liễu Ngộ.
Vết máu còn mang theo độ ấm nhàn nhạt.
Trong tiếng kêu gào thảm thiết của Phạm Trường Bình, Liễu Ngộ nhẹ nhàng khép mí mắt lại.
Một lát sau, Liễu Ngộ giống như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, hắn chậm rãi mở mắt, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cái khăn sạch sẽ.
Hắn cất bước đi tới trước mặt Hành Ngọc, lúc này mới nhìn rõ bộ dáng của nàng — quả nhiên, nàng cách Phạm Trường Bình gần nhất, lúc rút trường kiếm ra từ cổ tay đến y bào rồi đến khuôn mặt diễm lệ kia đều dính vết máu.
Liễu Ngộ đưa khăn tay cho nàng.
Hành Ngọc giơ tay nhận lấy, không nhịn được lầu bầu một tiếng: “Vậy mà vừa rồi cư nhiên lại quên dùng kết giới phòng hộ.”
Dùng khăn tay lau qua loa lên hai má, trái lại làm cho vết máu lan rộng ra cả khuôn mặt, càng khiến nàng thêm vài phần chật vật.
Liễu Ngộ khẽ thở dài.
Hắn lại lấy ra một cái khăn tay, bấm một cái thủy quyết làm ướt khăn.
Hành Ngọc đưa tay, định nhận lấy khăn tay lần nữa.
Liễu Ngộ lại tránh tay nàng: “Ngươi không nhìn thấy, cứ để bần tăng làm cho.”
Khăn tay mang theo chút ẩm ướt rơi trên gò má Hành Ngọc, thâm chí cách chiếc khăn tay nàng có thể cảm nhận được nhiệt độ từ ngón tay Liễu Ngộ truyền tới.
Loại ôn nhu này quá mức ấm áp, Hành Ngọc không nhịn được mà buông lỏng trường kiếm.
Nàng yên lặng suy ngẫm trong đáy lòng: Kim Cang cũng có lúc trợn mắt quả không sai, nhưng nàng biết rõ mấy năm nay Liễu Ngộ ở trong Vô Định Tông, tay chưa bao giờ nhiễm máu tanh, có lẽ cũng chưa từng thấy qua loại tình cảnh đẫm máu này, đột nhiên nàng ở trước mặt hắn đả thương người, cách làm như vậy có phải quá cấp tiến một chút hay không.
Lau sạch mặt, Liễu Ngộ lui sang bên cạnh: “Nếu Lạc chủ cảm thấy còn chưa đủ, thì lại giơ kiếm đi, chỉ là lúc này nhớ dùng vòng phòng hộ bảo vệ chính mình.”
Tay phải Hành Ngọc dùng lực vung lên, đem toàn bộ vết máu trên thân kiếm chấn rớt xuống.
Cổ tay nàng vừa chuyển, nhưng lại là trực tiếp thu trường kiếm về trong vỏ: “Cứ như vậy thôi.”
Đối với nàng mà nói Phạm Trường Bình được tính là gì chứ.
Nàng chỉ nhìn không quen Phạm Trường Bình, muốn giết liền giết.
So với cái này, nàng càng không muốn người nào đó khó xử.
Ở phiến đại lục xa lạ này, hắn đối xử với nàng quả thật không tồi.