Con nhà nghèo đói như ta,
Mạt đời suốt kiếp vẫn là dân đen!
Bài thơ này đối với mọi người chắc cũng khá là quen thuộc ha, vậy nên mình sẽ không ghi nguồn phần này, nếu bạn nào tò mò thì có thể search Google nhé!
Hàn Băng khinh bỉ nhấc khóe môi, ngửa đầu uống cạn ly nước vừa rót.
Mộ Anh Thiên kinh hãi nhìn Hàn Băng, hai mắt trợn to vẻ không thể tin:
“Ngươi… Ngươi đừng nói bậy! Nếu bị người khác nghe thấy chính là bị chém đầu đó! Đây là tội khi quân phạm thượng, trù ẻo hoàng gia!”
Hàn Băng bình tĩnh nhìn Mộ Anh Thiên, hai tay chống lên bàn, cằm thì tựa vào hai tay, đơn giản “ừ” một tiếng bằng giọng mũi.
“Phụ mẫu ngươi đâu?” Hàn Băng nhìn thẳng Mộ Anh Thiên hỏi.
“Ta… Phụ thân ta qua đời từ sớm, còn mẫu thân ta… Mấy hôm nay bà bị ốm nặng mãi chưa khỏi, ta lo lắng ra ngoài… định mua thuốc cho bà nhưng bị ngươi bắt gặp. Bây giờ thì ta cũng không biết bà ở đâu nữa!” Mộ Anh Thiên cúi đầu lí nhí trả lời.
“À…”
“Ngươi… Ngươi đừng nói cho mẹ ta biết, ta không muốn bà thêm đau lòng!” Mộ Anh Thiên căng thẳng nhìn Hàn Băng, trong mắt chứa sự cầu khẩn.
“Ta tên Băng Phong.” Hàn Băng tự động đổi chủ đề.
“Hả? Ngươi… có ý gì? Sao lại nói đến tên của ngươi?” Mộ Anh Thiên vẻ mặt ngơ ngác.
Đúng lúc này đây bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nặng nề sau đó một bóng dáng hơi lảo đảo đi vào.
“Mẹ! Mẹ đi đâu về vậy? Sao người toàn đất cát thế này?” Mộ Anh Thiên quay đầu lại thấy mẹ mình thì nhanh chóng tiến lên đỡ, lo lắng hỏi dồn.
“Thiên nhi, mẹ không sao! Vị này là…” Bà vỗ tay Mộ Anh Thiên an ủi rồi nghi ngờ nhìn nàng.
“Đây… Người này là người giúp con trên đường, huynh ấy tên Băng Phong!” Mộ Anh Thiên nhìn Hàn Băng một cái rồi từ tốn giới thiệu.
“Tại hạ Băng Phong xin ra mắt phu nhân!” Hàn Băng đứng dậy hai tay ôm quyền hướng mẹ của Mộ Anh Thiên.
“Băng Phong các hạ nói quá, tôi không phải là phu nhân gì cả! Băng Phong các hạ ghé tệ xá* không biết là có chuyện gì muốn chỉ bảo?” Mẹ của Mộ Anh Thiên cảnh giác nhìn Hàn Băng.
*tệ xá: nhà của tôi. Đây là từ nói khiêm nhường, đồng nghĩa còn có từ ‘hàn xá’.
“Mộ phu nhân khách sáo quá rồi! Hôm nay Băng Phong đến đây là vì nghe nói đến bệnh tình của Mộ phu nhân, ngoài ra còn muốn kéo tiểu tử Mỗ Anh Thiên kia đi thi đố đèn cùng!” Hàn Băng bước đến vẻ mặt bình thản.
“Chuyện này…”
“Khoan hãng nói chuyện! Mộ phu nhân mau vào đây ngồi xuống, Băng Phong giúp người bắt mạch khám bệnh.” Hàn Băng kéo Mỗ phu nhân vào, để bà nằm lên giường, giúp bà bắt mạch.
“Nhưng mà…”
“Băng Phong không lấy tiền nên Mộ phu nhân đừng lo lắng. Người chỉ cần đồng ý để Anh Thiên đi đố đèn với tại hạ là được rồi!” Hàn Băng nhanh chóng chặn miệng của bà lại.
Mộ Anh Thiên lúc này vô cùng bất ngờ nhìn Hàn Băng. Huynh ấy không phải là con của một phú hộ* nào đó sao? Huynh ấy biết y thuật ư? Huynh ấy sẽ chữa khỏi cho mẹ chứ?
*phú hộ: gia đình có chút quyền thế và tiếng tăm nhỏ ở một vùng miền nào đó.
Vô số câu hỏi vây quanh trong đầu Mộ Anh Thiên, ánh mắt cậu mang đầy lo lắng cùng hi vọng hướng về mẹ mình.
Hàn Băng yêu cầu Mộ phu nhân đưa tay trái ra cho mình, hai ngón tay nàng khẽ đặt lên động mạch chủ ở tay Mộ phu nhân, hơi nhíu mày lại.
Ở khiếp trước, ngoài làm sát thủ ra, Hàn Băng còn là một thần y vô cùng nổi tiếng. Khi những nhiệm vụ giao ra thất bại, Hàn Băng liền làm cho con mồi trúng độc của mình rồi ngồi chờ con mồi tự động dâng lên tận cửa!
Mày Hàn Băng nhăn lại rồi lại nhanh chóng giãn ra, liền thực hiện quá trình tứ chẩn* để nắm chắc hơn về bệnh tình của bà.
*tứ chẩn: phương pháp y học cổ truyền của đông y, bao gồm bốn bước là vọng (nhìn), văn (nghe, ngửi), vấn (hỏi), thiết (sờ nắn).
Sau khi hoàn thành tứ chẩn, Hàn Băng liền kê một đơn thuốc, giấy tất nhiên là lấy của Hàn Băng, còn viết thì lấy từ mấy đầu than của củi rồi!
Nhìn lại phương thuốc của mình một lần nữa, Hàn Băng móc ra một thỏi bạc lớn đưa cho Mộ Anh Thiên đi bốc thuốc và mua đồ ăn còn nàng thì ngồi nói chuyện với Mộ phu nhân.