Thôi Tử giễu cợt: “Không phải cậu biết sửa máy tính sao? Đến cả photoshop cũng không biết?”
Lâu Dương sửng sốt, đội lên tâm tính và giác ngộ ‘Tôi không sai cũng có thể bị sếp mắng đôi câu’, nói: “Mặc dù tôi không biết dùng photoshop nhưng tôi có thể cài photoshop.”
Thôi Tử: “…”
Thôi Tử hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra, trải tấm áp phích ra soi mói: “Cậu nhìn đi, áp phích quảng cáo bốn năm của quán trông tởm thế này, còn ngâm gần một tháng mới giao bản thảo, như thế này hả?”
Chu Thanh Lạc tò mò liếc mắt.
Tấm áp phích không có gì đặc biệt, sắp chữ bình thường, sắc thái bình thường, không có gì đặc sắc, mới nhìn thì y như một bản tải từ trên mạng về.
Thôi Tử tiếp tục soi mói: “Cứ cảm thấy kì quặc không nói ra được, sao bọn họ có thể làm được vậy? Nhắm mắt vẽ à?”
Trước đây Chu Thanh Lạc tự học vẽ tranh, thích chép tranh, trình độ khá hơn một chút, cậu thích tìm ảnh trên mạng để sửa, lâu ngày, thấy tranh vẽ không đẹp thì cậu lại ngứa tay, luôn muốn sửa chữa lại.
Tấm áp phích này nhìn qua thì không có vấn đề gì, nhưng nhìn kỹ thì lại vô cùng khó chịu, Chu Thanh Lạc đang định xung phong nhận việc, tay của Thôi Tử ngừng một lát, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Chu Thanh Lạc.
Chu Thanh Lạc: “?”
Thôi Tử ngoắc ngoắc tay với cậu: “Cậu biết vẽ tranh nhỉ, cậu thử xem.”
Chu Thanh Lạc: “Tôi hả?”
“Đúng, cậu đó.”
Sắp đến kỉ niệm bốn năm của quán rồi, trong quán đang chuẩn bị thiệp kỉ niệm, tranh minh hoạ trên thẻ đã được quyết, không ngờ Tống Lăng lại giở quẻ, không muốn dùng tranh của Giang Thời Ngạn nữa mà là dùng bản phác thảo của Chu Thanh Lạc.
Liên qua tới hội hoạ, Thôi Tử làm fan của Giang Thời Ngạn nhiều năm như vậy, đương nhiên cũng biết một ít, bản phác thảo của Chu Thanh Lạc kia mặc dù chỉ quẹt quẹt mấy nét nhưng vẫn có thể nhìn ra phong cách phi phàm, ý tưởng tài tình, giống như phong cách của một tay vẽ chuyên nghiệp giàu kinh nghiệm.
Dù sao thì sếp muốn tuyển cậu ta làm shipper, nếu như vẽ đẹp còn có thể phụ trách công việc trang trí trong quán, nhân cơ hội kiểm tra kiến thức cơ bản về màu sắc và sắp chữ của cậu ta cũng được.
Chu Thanh Lạc thoải mái nhận lời, “Được, có điều giờ tôi đang có một đơn gấp, chị có thể giúp tôi mang lên trên được không? Tới lúc đó chị gửi file photoshop đến mail của tôi, tối tôi làm cho.”
Thôi Tử: “Ok.”
Thôi Tử rất sảng khoái nhận lời Chu Thanh Lạc, mỗi lần nhà tư vấn dinh dưỡng tư nhân của Tống Lăng gửi đồ ăn tới, đều là cô đưa lên cho hắn.
Thôi Tử lên tầng ba, bình thường Tống Lăng đều lạnh mặt gõ không ngừng vào máy tính, nhưng giờ hắn không mở máy tính, cả người vùi xuống ghế sofa, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nghe được tiếng bước chân, hắn quay đầu lại, mắt có vẻ sáng lên nhưng lại tối đi rất nhanh, hắn hơi nghiêng đầu, liếc nhìn sau lưng cô.
Thôi Tử cũng theo bản năng quay đầu nhìn, sau lưng không có gì cả.
Thôi Tử: “Sếp, đồ ăn bên ngoài của anh đây.”
Tống Lăng hơi nhăn mày nhìn cô: “Tại sao lại là cô đưa?”
Thôi Tử hiểu ra, xem ra sếp đang đợi Chu Thanh Lạc.
Sau bữa ăn này, cô tuyệt đối không đưa hộ nữa.
Thôi Tử: “Chu Thanh Lạc nói có một đơn gấp, sắp quá thời gian rồi nên sợ bị trừ tiền.”
Tống Lăng nhỏ giọng thầm thì: “Trong mắt chỉ có tiền thôi, trừ ít tiền thì ngang lấy mạng cậu ta.”
Thôi Tử nghe không rõ: “Sếp, anh nói gì vậy?”
Tống Lăng ho khan: “Tôi nói tôi tuyển cô vào, làm giám đốc chứ không phải làm shipper đồ ăn.”
Thôi Tử: “Vâng.”
“Không phải là muốn thuê một shipper đồ ăn cho quán sao? Có tuyển được không? Sau khi tuyển thì để cậu ta đưa đồ ăn.”
Nói đến đây, Thôi Tử đã nói với Chu Thanh Lạc rồi, nhưng Chu Thanh Lạc từ chối, “Cậu ta không đến ạ.”
Mắt Tống Lăng lạnh đi thấy rõ, “Tại sao?”
“Đại khái ý của cậu ta là, quán cà phê không cần shipper chuyên ship đồ ăn, tôi không cần phải mở cửa sau cho cậu ta.”
“Ai mở cửa sau cho cậu ta?”
Thôi Tử: “…” Sếp nói thử xem.
“Cô bảo với cậu ta lương bao nhiêu?”
“Chưa tính thuế là hai vạn.”
“Thêm tiền.”
“Dạ?”
“Chưa được giá đấy(*).”
(*) Cho bạn nào không nhớ, Lạc nhỏ đã từng nói “Không bán rẻ lương tâm khi chưa được giá” ở chương 8.
Thôi Tử: “…” Này là cửa sau nam bắc thông suốt(*) rồi. Ngôn Tình Sắc
(*) 南北通透: Là thuật ngữ của bất động sản, căn hộ có cửa sổ hướng nam bắc có thể lưu thông không khí tối đa, có hiệu quả không khí cao. Căn hộ hướng nam bắc luôn được đánh giá tốt trên thị trường.
Cô không muốn làm giám đốc nữa, cô muốn làm shipper đồ ăn cơ.
Thôi Tử còn chưa phục hồi tinh thần lại, Tống Lăng lại hỏi: “Chuyện vẽ tranh thương mại sao rồi?”
Thôi Tử lại lắc đầu, “Chu Thanh Lạc không đồng ý.”
Tống Lăng thiếu chút nữa thì nhảy lên: “Tại sao?”
“Cậu ta nói chủ đề của quán cà phê chúng ta là phong cách của ‘Lời thề’, không phù hợp với phong cách hội hoạ của cậu ấy. Chu Thanh Lạc chân thành đề nghị thiệp kỉ niệm của chúng ta chỉ nên sử dụng một chủ đề thôi.”
Tống Lăng tức cười, “Cậu ta là sếp hay tôi là sếp?”
“…”
Tống Lăng: “Thêm tiền.”
Thôi Tử: “Đã thêm tiền rồi, nhưng cậu ấy vẫn khăng khăng giữ nguyên tắc của mình.”
“…”
Tống Lăng rề rà đứng lên, “Tôi xuống nói chuyện với cậu ta.”
Thôi Tử: “Sếp, cậu ấy đã đi rồi.”
Tống Lăng không để ý, tiếp tục tiến về phía trước.
Thôi Tử chưa từng thấy Tống Lăng luống cuống như vậy bao giờ, cực kì giống với một con kiến trên chảo nóng.
Thôi Tử nghĩ trong đầu, sếp mơ đi, nếu như anh làm được thì cậu ta đã sớm tới đây làm rồi.
Thôi Tử: “Nếu như cậu ta biết ông chủ thực sự là sếp, cậu ta có còn đến không?”
Tống Lăng dừng chân lại như phanh xe gấp, sau đó chậm rãi đi về, khoát khoát tay với cô, “Cô tiếp tục nghĩ cách đi, bảo cậu ấy tới chỗ này làm.”
Thôi Tử còn chưa kịp nói gì, Tống Lăng lại nói: “Nếu không thì tăng lương lên ba vạn.”
Thôi Tử nghĩ, không bằng sếp trực tiếp đưa thẻ ngân hàng cho người ta đi, hoặc là tam môi lục sính(*), cưới người ta về nhà cũng được.
(*) 三媒六聘: Theo nghi thức truyền thống Trung Quốc, đàn ông lấy vợ cần 3 lễ giới thiệu và 6 lễ sính tương tự “tam thư lục lễ” (三书六礼).
Cửa sau này mở toang hoác ra rồi.
Thôi Tử thấy mà có phần bó tay toàn tập, sếp đã tuyệt vọng đến mức cái gì cũng dám thử, bèn cười nói: “Tôi cảm thấy Chu Thanh Lạc là một người có nguyên tắc, ví dụ như trong quán thiếu người decor lương ba vạn, chứ không phải là thiếu shipper lương ba vạn.”
“Hoặc là cậu ấy có nguyên nhân gì khác không muốn tới? Phải bốc thuốc đúng bệnh.”
“Anh nghĩ lại đi.”
Thôi Tử vừa đi khỏi, Tống Lăng đã cầm điện thoại lên search.
#Chọc người ta tức giận rồi thì phải làm sao#
#Làm sao để dỗ người vui vẻ#
#Nhân viên decor cao cấp lương tháng bao nhiêu#