Lâm Tuyết Nhi nuốt xuống một viên đan dược rồi bắt đầu luyện hóa, những hao tổn ở trên người nàng nhanh chóng hồi phục rất nhanh. Chẳng mấy chốc, thực lực nàng đã trở về đỉnh phong và khí sắc trên người vẫn sung sức như trước.
Trận đấu ở trên lôi đài vừa kết thúc thì ở phía bên dưới, một giọng nói lớn vang vọng truyền đến. “Ta muốn khiêu chiến Lâm Tuyết Nhi”.
Bất chợt, ánh mắt Lâm Tuyết Nhi dần dần thay đổi, ẩn sâu ở trong đó có một chút lạnh lẽo. Đế Nguyên Quân nhìn nàng liền biết hai người trước đây đã có vướng mắc gì đó.
“Tiết Hùng, ngươi bây giờ đã là Thức Nhân cảnh đỉnh, còn Lâm Tuyết Nhi chỉ là Luyện Nhân cảnh đỉnh, trận chiến này ta thấy không cần bắt đầu”. Đứng ở giữa lôi đài, một vị lão giả lên tiếng.
“Không sao, ta sẽ phong bế xuống còn Luyện Nhân cảnh đỉnh”. Đáp lại, Tiết Hùng nở một nụ cười nói. “Như vậy có được không?”.
“Như vậy thì được”. Lão giả suy nghĩ một lúc rồi gật đầu nói. “Lâm Tuyết Nhi, ngươi có đáp ứng lời khiêu chiến hay không?”.
“Ta…”. Lâm Tuyết Nhi lưỡng lự trả lời, nàng quay đầu nhìn Đế Nguyên Quân như muốn có một câu trả lời, nhưng khi thấy hắn không có phản ứng nên mới gật đầu đồng ý.
“Người đến không thiện, cẩn thận một chút”. Nhìn Lâm Tuyết Nhi đi lên, Đế Nguyên Quân lên tiếng nhắc nhở.
“Ta biết rồi”. Lâm Tuyết Nhi hít vào một hơi rồi gật đầu nói.
Đứng đối diện ở trên lôi đài, Lâm Tuyết Nhi ban đầu tỏ ra sự lo lắng còn Tiết Hùng thì nhìn nàng với ánh mắt mê mẩn, giống như vừa gặp lại thứ mình muốn đã mất từ lâu.
Nhận thấy ánh mắt không sạch, Lâm Tuyết Nhi cầm kiếm lao lên, nàng không nói không rằng tấn công, đánh mạnh trường kiếm hướng một bên vai Tiết Hùng mà chém.
“Tuyết Nhi muội, ngươi cần gì nóng tính như vậy?”. Tiết Hùng nhìn nàng lao lên rồi nở một nụ cười, một tay đưa lên giữ chặt chuôi kiếm nàng rồi nói. “Ta chỉ muốn nói chuyện với muội thôi mà”.
“Đừng nhiều lời, đã lên lôi đài thì chỉ có thắng thua, không phải là nơi nói chuyện”. Đáp lại, Lâm Tuyết Nhi bừng bừng khí thế nói.
Nhưng Tiết Hùng không để ý lời của nàng, tay kia đưa lên muốn tháo khăn che mặt của nàng xuống.
Biết mục đích của Tiết Hùng, Lâm Tuyết Nhi dơ chân đá mạnh đẩy lùi Tiết Hùng ra xa.
“Muội vẫn như trước, tính cách này ta rất thích”.
Lâm Tuyết Nhi nhớ đến thời gian trước nên trong lòng có chút bực tức lao lên. “Bớt nói nhảm, nhanh đánh đi”.
“Ta thật sự không muốn khiến muội bị thương”. Đáp lại, Lâm Hùng chỉ tránh né, không một lần đánh trả.
“Đáng ghét”. Thấy công kích không thể đánh trúng, Lâm Tuyết Nhi hậm hực quát lớn, tâm trí nàng lúc này bắt đầu nóng bừng lên rồi tấn công một cách vô thức.
Nhìn thấy Lâm Tuyết Nhi biểu hiện, Đế Nguyên Quân lắc đầu. “Tâm cảnh còn quá yêu, không có kinh nghiệm chiến đấu”.
Nhìn Lâm Tuyết Nhi tấn công loạn xạ, Tiết Hùng càng thêm khoái chí, trên gương mặt hắn nở một nụ cười lớn.
“Muội tấn công loạn như này là có lợi cho ta rồi”.
Chớp lấy thời cơ, Tiết Hùng nhanh tay lấy xuống khăn che mặt của nàng thì ngay lập tức chết lặng.
Bị Tiết Hùng giật xuống khăn che mặt, Lâm Tuyết Nhi lúc này mới bừng tỉnh, nàng nhớ đến những lời nói lúc nãy của Đế Nguyên Quân. Bị Tiết Hùng giữ chặt thanh kiếm, Lâm Tuyết Nhi không một chút đắn đo đá mạnh một cái đánh bay Tiết Hùng rơi xuống lôi đài.
“Lâm Tuyết Nhi thắng”.
Trận chiến kết thúc, Lâm Tuyết Nhi nhanh tay lấy áo che mặt mình lại rồi đi xuống. Nhưng trong thời gian đó, những người phía bên dưới đã nhìn thấy nhan sắc của nàng rồi đứng chết lặng.
Mấy năm trước, Hà Châu thành từng nổi lên một vị thiên kiêu có vẻ đẹp như tiên nữ và có thiên phú vượt trội tên là Lâm Tuyết Nhi, nhưng hiện tại. Vẻ đẹp của nàng còn lộng lẫy hơn trước nữa, khí chất trên người nàng càng thêm cuốn hút, bất cứ nam nhân nào nhìn nàng cũng phải thốt ra. “Tiên nữ”.
Lâm Tuyết Nhi kéo Đế Nguyên Quân chạy đi, bỏ mặc những ánh nhìn của những người xung quanh. Lúc này, Tiết Hùng tay nắm chặt khăn che mặt của nàng rồi đưa lên hít một hơi nói. “Thật là thơm”.
“Tuyết Nhi, muội sẽ là của ta”.
Đứng nhìn ở ngoài xa, Lâm Quỳnh thấy dung nhan Lâm Tuyết Nhi đã trở lại và đẹp hơn xưa nên trong lòng càng thêm tức giận. Bất chợt, nàng nhìn về phía Tiết Hùng rồi nở một nụ cười âm hiểm.
Buổi tối hôm đó!
Lâm Quỳnh mời Tiết Hùng đến một khách điếm nói chuyện về Lâm Tuyết Nhi nên hắn không cần suy nghĩ liền đồng ý.
Đẩy cửa đi vào bên trong, Tiết Hùng thẳng thắn hỏi. “Lâm Quỳnh, có chuyện gì muốn nói với ta sao?”.
“Ngồi xuống trước đi, chuyện này không phải một lần là nói hết được”. Lâm Quỳnh nở một nụ cười nhẹ nói. “Ngươi có biết Lâm Tuyết Nhi lúc trước vì sao bị kẻ gian hãm hại không?”.
“Cái gì?”. Tiết Hùng nghe thấy vậy liền dập bàn đứng dậy, ánh mắt dữ tợn nói. “Nhanh nói cho ta?”.
“Không cần phải vội”. Thấy Tiết Hùng nôn nóng, Lâm Quỳnh cười càng thêm âm hiểm. “Ngươi biết chồng của Lâm Tuyết Nhi hiện tại?”.
“Tên hắn hình như là Đế Nguyên Quân, là một tên phế vật thôi mà”.
“Hahaha. Như thế là không biết rồi, ngươi có biết hắn nắm giữ tín vận của Lâm gia. Bất kể ai có nó thì sẽ kết hôn với con gái của gia chủ”. Lâm Quỳnh ánh mắt suy tính kể lại. “Người đứng ở sau lưng Đế Nguyên Quân đưa cái nhẫn đó cho hắn, ngươi biết mục đích là gì không?”.
“Ta không biết?”.
“Rất đơn giản, người đó nhắm tới thiên phú của Lâm Tuyết Nhi từ trước, nhưng lúc đó thể lực của cha ta rất lớn và không lâu sau sẽ trở thành gia chủ tiếp theo. Nếu như vậy thì người cưới Đế Nguyên Quân sẽ là ta”.
“Nếu làm như vậy thì mục đích của họ sẽ không được viên mãn nên mới âm mưu giết chết cha mẹ Lâm Tuyết Nhi rồi hủy dung nhan của nàng, thậm chí phế bỏ đan điền”.
“Sau đó mới cho Đế Nguyên Quân tìm đến Lâm gia, nhưng lúc đó cha ta thấy hắn chỉ là một tên phế vật không thể tu luyện và lúc đó có Ngô gia đến và muốn thông hôn nên cha ta mới đánh chủ ý cho Lâm Tuyết Nhi thành hôn với hắn”.
“Bây giờ thì biết nguyên nhân vì sao rồi chứ?”.
“Hừ, đúng là một lũ khốn nạn”. Tiết Hùng cơn tức bộc phát, tay phải phát lực đánh nát cái bàn rồi quát lớn.
Nhìn biểu cảm của Tiết Hùng như vậy khiến Lâm Quỳnh càng vui mừng, âm mưu của nàng vì thế đã thành công được một nữa.
“Đúng rồi, ta có ý này ngươi xem có được hay không?”. Lâm Quỳnh cười khẽ nói.
Tiết Hùng bị cơ giận che lấp nên ghé sát lại nghe xem. Sau đó, hắn liền nở một nụ cười khoái chí rồi cười lớn. “Hahaha, được. Cứ làm như vậy đi”.
“Nếu chuyện này thành công, xem như Tiết Hùng ta nợ ngươi một món nợ ân tình”.
“Sau này muốn ta giúp chuyện gì đều có thể”.
Cả hai người bàn chuyện đã xong, ai ai cũng nở một nụ cười rồi đi ra ngoài chia ra hành động.
– —
Ps: Bão like đi mọi người oi….