Anh lạnh nhạt liếc cô: “Nếu cô không nói đến chuyện hợp tác giữa đôi bên thì xin mời cô đi cho!”
Chưa gì mà anh đã muốn đuổi cô đi. Tống Cẩm Đan vẫn chưa có ý định bỏ cuộc, vẫn cố chen thêm vài lời: “Không phải đang nói sao? Tôi có thể giúp anh thừa kế Tần thị, giúp anh trả đũa nhà họ Tần. Không phải rất hả dạ sao?”
Phó Tử Sâm vẫn im lặng làm lơ cô, cầm tài liệu trên tay tiếp tục đọc. Cô vẫn luôn miệng nói, giống như con muỗi vo ve bên tai vậy. Nhưng nếu cô thật sự là muỗi, anh rất muốn một tay đập chết luôn.
“Anh không tò mò tôi là ai sao? Tôi họ Tống đó?”
“Ừm, vậy cô chắc là vợ của em trai cùng cha khác mẹ của tôi à?”
Ở bên nước ngoài, Tần Hành cũng đã từng gửi thiệp cưới của Tống Cẩm Đan và Tần Hữu cho anh. Anh cũng chẳng thèm mở ra, kêu trợ lý vứt thẳng vào thùng rác. Lúc đó, anh cũng chỉ biết vợ Tần Hữu họ Tống.
“Không, là vợ cũ mới đúng! Anh ta ngoại tình nên tôi đã ly hôn.”
Cô đã nói đến như vậy rồi mà anh vẫn không để ý, Tống Cẩm Đan khua khua cái tay trước mặt anh thu hút sự chú ý.
” y, tôi là vợ cũ của hắn đó. Anh không nghĩ lại xem.”
“Tôi không có hứng thú với đồ bỏ đi của người khác!”
Lời nói vừa rồi của anh đã chọc cô tức điên lên. Nói ai là đồ bỏ đi hả? Tống Cẩm Đan cô đây vẫn còn là trinh nữ trong trắng nhá.
“Anh… anh sau này đừng có hối hận cầu xin tôi. Quay lại chuyện hợp tác, anh đọc hợp đồng đi. Chỗ nào không hợp lý thì bàn lại.”
Chiếc điện thoại của anh rung lên khi có người gọi tới, lần đầu tiên anh tắt đi, lần thứ hai cũng vậy, đến lần thứ ba anh mới cầm lên.
“Xin lỗi, tôi ra ngoài nghe điện thoại.”
Vừa rồi cô cũng kịp liếc thấy là Tần Hành gọi đến, anh đứng ngoài ban công khách sạn cách chỗ cô ngồi không quá xa. Tống Cẩm Đan cũng nghe đại khái được anh nói chuyện.
“Tần Tử Sâm về nhà một chuyến đi con. Ba đã lập di chúc, cũng có phần con. Tối thứ bảy tuần này có được không?”
“Xin lỗi ngài Tần, từ sau khi rời khỏi nhà các người tên của tôi là Phó Tử Sâm, mong ngài gọi đúng. Tối thứ bảy tôi có khách hàng quan trọng không thể đến, để tối chủ nhật đi.”
Ông ta không ngờ lại rất nhanh đồng ý với yêu cầu của anh: “Vậy để tối chủ nhật đi!”
Tần Hành vốn định nói thêm gì nữa nhưng đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút tút. Phó Tử Sâm đã trở vào, vẫn là cái dáng vẻ lạnh lùng bất cần đời của anh.
“Xin lỗi, vừa rồi có chút việc.”
“Tối chủ nhật tuần này anh về nhà chính của họ Tần sao?”
“Cô nghe lén tôi?”
Tống Cẩm Đan cúi đầu, né ánh mắt của anh, lấm la lấm lét hệt như một con mèo hoang: “Đâu phải! Tại anh nói to quá thôi. Anh trở về đó có cần phải dẫn theo phụ tá không? Hay là để tôi đi cùng anh nha? Tôi biết rất rõ về gia đình bọn họ đó! Nha!”
“Tôi ghét nhất là những người mặt dày đeo bám như cô!”