Sau khi Bạch Phỉ đứng yên, dây leo rời khỏi cơ thể Bạch Phỉ, hướng về phía nhóm người đối diện.
Người bên kia ngay tức khắc hoảng sợ, còn chưa kịp phản ứng, đã bị dây leo trói lại với nhau.
Hạ Nhiên Chi khiếp sợ nhìn một màn trước mắt: “Cậu… Cậu không sao chứ. “
“Cũng không tính là hoàn toàn không có việc gì.” Bạch Phỉ khẽ cười: “Mượn dây thừng của anh dùng một chút. “
Tay Hạ Nhiên Chi nhanh hơn não dùng hai tay đưa cho Bạch Phỉ một sợi dây thừng.
Bạch Phỉ cầm dây thừng đi tới trước mặt đám người bị dây leo trói lại: “Vừa rồi các ngươi chạy rất nhanh, tôi thiếu chút nữa là không đuổi kịp thuyền của các ngươi rồi. “
Giọng điệu ôn hòa ôn hòa nhưng động tác trên tay lại không chậm trễ, quấn một vòng dây thừng dọc theo dây leo.
“Chúng tôi… Chúng tôi thực sự không muốn đi, nhưng không có cách nào.” Một trong số họ mở miệng.
“Đúng vậy, mực kia ăn mòn quá mạnh.”
“Mạnh đến mức nào? Mạnh đến mức vài phút cũng không đợi nổi sao? “Bạch Phỉ thắt nút ở cuối dây thừng, hỏi ngược lại.
Lúc này không có ai nói gì, bọn họ cũng không thể nói rằng bọn họ nghĩ anh không thể thoát ra được.
“Tiểu Diệp, trở về.” Bạch Phỉ mở miệng, gọi Diệp Tử trở về.
Dây leo to bằng cánh tay lập tức thu nhỏ lại, quấn lấy cổ tay Bạch Phỉ, thuận tiện cọ cọ lòng bàn tay Bạch Phỉ.
“Đây là cái gì? Tại sao còn có chức năng phóng to và thu nhỏ? “Hạ Nhiên Chi ngạc nhiên.
Bạch Phỉ trả lời: “Một loại thực vật.”
Suy nghĩ một chút, nói thêm: “Tôi nuôi nó.”
Không phải, thực vật gì mà có thể nghe lời như vậy, Hạ Nhiên Chi không tin.
Gã to con trở lại khoang thuyền nghỉ ngơi đến khi nghe thấy thanh âm vài người lại vội vàng đi ra.
“Xảy ra chuyện gì?” Vừa mới đi ra liền đụng phải mấy người bị trói, phản ứng nhanh chóng xoay người vào tư thế phòng ngự.
Không nghĩ tới vừa xoay người liền nhìn thấy gương mặt quen thuộc.
“Anh… Làm sao anh quay lại được? ” Gã to con kinh ngạc hỏi, nhưng đồng thời cũng ý thức được mấy người bị trói thành chuỗi cũng là kiệt tác của người trước mắt.
Nhìn Bạch Phỉ hoàn hảo không tổn hại gì đứng ở đó, gã to con bắt đầu kinh hãi vô cớ.
“Rất bất ngờ sao?” Bạch Phỉ đi về phía trước một bước: “Khoang thuyền nhường cho chúng tôi nghỉ ngơi. ” Quay đầu lại ra hiệu cho Hạ Nhiên Chi đuổi theo.
Gã to con đứng ở cửa khoang thuyền, ngươi nói nhường thì nhường, vậy gã chẳng phải rất mất mặt sao.
Khi sắp tiếp cận cửa khoang, Bạch Phỉ lại bổ sung một câu: “Vừa giết một con bạch tuộc lớn, vừa mệt vừa đói, các ngươi mang theo đồ ăn không? “
Gã to con:!!!!
Cũng không biết vì cái gì, nghe xong những lời này thân thể gã không khống chế được yên lặng nhường ra một lối đi. Mà phía sau hai cái chân chó lập tức nói: “Có, có. “
Sau khi ăn no uống đủ, Bạch Phỉ vẻ mặt lười biếng, thoạt nhìn giống như sắp ngủ thiếp đi. Mà Hạ Nhiên Chi ở bên cạnh sắp tò mò muốn chết, một bụng muốn hỏi, nhưng nhìn bộ dáng Bạch Phỉ lại không dám quấy rầy hắn.
Cuối cùng chỉ nói, “Nếu không cậu nghỉ ngơi sớm một chút?” “
Bạch Phỉ gật gật đầu, trực tiếp nằm xuống.
Bản thân con thuyền cũng không lớn, cho nên trong khoang thuyền chỉ có một căn phòng nghỉ ngơi, đặt mấy cái giường mà thôi.
Sau khi Bạch Phỉ nằm xuống, Hạ Nhiên Chi định tìm một cái giường gần đó nằm xuống. Kết quả thấy thực vật mà Bạch Phỉ nuôi từ trên cổ tay lẻn xuống, hóa thành hai phiến lá cây đứng ở trên giường, chỉ về phía đối diện Hạ Nhiên Chi.
Hạ Nhiên Chi nhìn nơi Diệp Tử đang chỉ.
Hay thật! Ở phía bên kia của căn phòng, cách đây vài cái giường.
Anh cảm nhận sâu sắc rằng mình đã bị ghét bỏ.