– Vậy anh về trước, có gì em đưa nó vào nhà rồi quăng nó ở sofa cũng được. Nhậu nhẹt bê tha phải bị trừng phạt! Lần sau mới không dám nữa… hì…
Thẩm Như khẽ cười đợi khi Nhất Văn rời đi liền khóa cửa cẩn thận, đỡ anh lên nhà. Hạo Thiên rất ngoan ngoãn, dễ dàng để cô đưa lên phòng. Đặt anh xuống giường, cô thở dài xuống nhà nấu cho anh một ly nước giải rượu. Mang lên phòng, đỡ anh ngồi dậy mà cô không quên lầm bầm.
– Anh thật là, ai mượn anh nhậu nhẹt rồi hành xác tôi vậy?
– …
Để anh uống cạn ly nước, cô hạ anh xuống giường. Thẩm Như thầm mắng anh trong lòng, cô đứng dậy dọn dẹp ly chén nhưng liền bị anh nắm chặt tay.
– Nóng… tôi nóng…
Vừa nói anh vừa đưa tay mở vài cúc khuy đầu ra. Thẩm Như thở hắt giật tay ra khỏi tay anh, tiến vào phòng tắm lấy ra một thau nước. Cô cẩn thận cởi áo anh ra, chiếc khăn bông được thẩm ướt lau qua vùng ngực săn chắc đến cánh tay. Hạo Thiên thoải mái, đôi chân mày cũng dần giản ra. Thẩm Như khẽ cười nhìn anh ngoan ngoãn ngủ ngon lành. Cô đứng dậy cất thau nước, quay ra ngoài liền hạ người xuống cạnh anh.
– Phải chi những lúc bình thường anh cũng đều ngoan ngoãn và đáng yêu như vậy.
Đưa tay chạm nhẹ lên những đường nét trên khuôn mặt anh tú của anh. Chẳng biết từ lúc nào mà cô đã dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, anh tỉnh lại nhưng trong đầu đã không còn ký ức đếm qua. Anh chỉ nhớ Nhất Văn đưa anh ra xe, sau đó nhìn thấy Liễu Thanh vào khách sạn cùng trai lạ. Sau đó, anh không còn nhớ gì nữa cả.
Cả hai lại tiếp tục việc chiến tranh lạnh. Thẩm Như rời khỏi nhà tới tập đoàn trước. Anh cũng nhanh chóng phóng xe tới tập đoàn. Bước lên phòng mình, Hạo Thiên nhíu mày khi thấy Liễu Thanh bước vào. Ả vui vẻ tiến lại nhìn anh, nụ cười trên môi ả khiến anh khinh bỉ.
– Chuyện gì?
– Anh uống cà phê không? Em pha cà phê cho anh.
– Ừm.
Ả mau chóng đi pha cà phê mang lên phòng cho anh hòng xua nịnh. Hạo Thiên đưa tay nhấp một ngụm cà phê rồi nhìn ả. Đáy mắt anh hiện lên rõ ý cười.
– Hình như hôm nay em rất vui?
– Phải đó, tại vì hôm nay là kỉ niệm ba năm yêu nhau của chúng ta mà.
Hạo Thiên gật gù đứng dậy tiến về phía ả. Liễu Thanh vui vẻ đứng đó chờ anh tới ôm hay hôn mình. Nhưng tất cả đều là ảo tưởng của riêng ả, anh tiến lại vuốt nhẹ cằm ả nhếch môi.
– Anh còn tưởng rằng em vui vì đêm qua được trai trẻ đưa đi khách sạn đấy.
– Sao… sao cơ?
– Em có thể review cho anh xem khách sạn My Love êm ái như thế nào không? Hay đại khái là thái độ phục vụ khách hàng của họ cũng được.
– Hạo Thiên… em…
– Anh nghĩ em vào khách sạn cũng chỉ để nghỉ ngơi hay đơn thuần là ngủ thôi nhỉ?
– Phải, phải rồi… hôm qua em mệt quá nên…
Hạo Thiên khẽ cười hất cằm ả ra. Phủi nhẹ hai bàn tay mình vào nhau, khí thế anh tỏ ra khiến ả khiếp sợ.
– Em nghĩ tôi là trẻ lên ba?
– Thiên, nghe em giải thích đã.
– Tôi không trách em nhưng mà chúng ta chia tay đi!
– Thiên…
– CÚT!!