Gần đến thời gian hẹn, cả hai đứng dậy luân phiên nhau vào phòng tắm thay đồ. Xong xuôi, Tô Băng Linh và Hứa Vi leo lên xe, được tài xế lái đến điểm hẹn.
Đàn anh đứng ngay cửa, thấy cả hai đi vào thì nồng nhiệt tiếp đón. Tô Băng Linh chỉ lạnh nhạt đáp lại rồi đi nhanh vào bên trong, Hứa Vi cũng không khác đi là mấy.
Buổi tiệc được diễn ra ở một quán karaoke, nhìn rất sang trọng chẳng khác gì mấy quán uống rượu. Bạn bè của anh ta đến khá đông, nam nữ đều có nên cả hai yên tâm được đôi chút.
Trong lúc buổi sinh nhật được bắt đầu Tô Băng Linh có ngoại hình xinh đẹp, không đến mức phải nghiêng nước nghiêng thành nhưng thoạt nhìn có vẻ ưa nhìn và đáng yêu.
Vì điều đó mà cô được mọi người mời rượu rất nhiều, Hứa Vi cản lại được một chút nhưng sau đó lại tiếp tục mời cô.
Hứa Vi cảm thấy có điều gì đó không ổn, cô gửi định vị vào nhóm của bốn người gồm Vương Hạ Vũ, Tô Băng Linh, Hứa Vi, Khanh Nhất.
Bạn bè của Quốc Đạt chủ bữa tiệc sau khi ca hát uống rượu thoải mái xong, lần lượt từng người rời đi, tướng đi xiêu xiêu vẹo vẹo chẳng ai được ngay thẳng.
Tô Băng Linh và cả Hứa Vi đầu óc lúc này cũng bắt đầu lâng lâng, choáng váng. Cả hai không đứng nổi nữa mà ngả ngửa ra sau ghế ngồi.
Hứa Vi không chịu đựng nổi nữa, say bất tỉnh nằm xuống trên dãy ghế dài. Tô Băng Linh ngồi dựa vào ghế gần đó, đầu không ngừng lắc qua lắc lại để có thể giữ được tỉnh táo.
Có tí men trong người, Quốc Đạt khống chế bản thân không được nữa. Hắn từng bước đi lại gần Tô Băng Linh, chặn cô giữa hai cánh tay lực lưỡng. Tô Băng Linh hoảng sợ vung cho hắn một cú tát, xô ngã hắn ra rồi chạy qua một góc.
Hắn di chuyển mục tiêu sang Hứa Vi, Tô Băng Linh nheo nheo mắt bước nhanh đến đẩy ngã Quốc Đạt, lay lay người Hứa Vi dậy.
Hứa Vi mơ màng mở đôi mắt ra, Tô Băng Linh càng lay mạnh hơn gấp rút nói:
“Mau tỉnh dậy đi Hứa Vi à, giờ không phải lúc để ngủ đâu.”
Tô Băng Linh liên tục lặp lại câu nói ấy, Hứa Vi chậm rạp ngồi dậy. Tô Băng Linh kéo cô chạy ra phía cửa, mở cửa ra ngoài. Nhưng Hứa Vi vừa mới chạy ra, tên Quốc Đạt kia đã tỉnh dậy, hắn chạy đến túm tóc Tô Băng Linh ném về phía dãy ghế dài.
Lần này hắn lại chặn cô giữa hai cánh tay, không biết lần này hắn lấy đâu ra sức mạnh mà cô đẩy mãi không ra. Hắn kề mặt vào hõm vai của Tô Băng Linh mà hít lấy hít để.
Cánh cửa phòng đột nhiên bị lực lớn mở tung ra, có thể nghe thấy một tiếng “rầm”, Tô Băng Linh sợ phát khóc đến nơi, cô nhìn về hướng cửa với ánh mắt cầu cứu.
Không nhìn rõ thứ gì bay cái vèo qua, khiến gió từ lực ấy đập thẳng vào mặt cô, làm cho vài cọng tóc mái bay lên giữa không trung.
Tô Băng Linh cố nheo chặt mắt xem rõ chuyện gì đang xảy ra, cảm thấy một cái áo của ai đó vừa được đắp lên người cô.
Trước mắt Tô băng Linh dần được làm rõ, cô thấy bóng dáng của Vương Hạ Vũ đang điên cuồng đấm vào mặt tên say mèm kia, đánh liên tiếp nhau không ngừng nghỉ.
Chẳng biết đây là hiện thực hay là do cô tự tưởng tượng ra vì nỗi sợ đang sâm chiếm lấy cô nữa…
Trong kí ức của Tô Băng Linh, sau khi đánh tên Quốc Đạt máu chảy đầy mặt. Vương Hạ Vũ đi lại phía cô dùng áo bao chùm lấy người cô, kiểm tra lại lần nữa mới an tâm bế cô ra khỏi nơi đầy ám ảnh này.