“Như thế nào không nói gì?” Thấy Tố Hoà Thanh Dao nhắm mắt lại, Cơ Phi Yên đưa tay vuốt ve cổ của nàng, càng khiến khoảng cách hai người gần nhau, thổ khí như lan: “Tố Hoà Thanh Dao hẳn là phải cẩn thận nhớ kỹ, hiện tại nữ nhân trước mặt ngươi sắp cùng ngươi triền miên.” Cơ Phi Yên cười, một lần nữa hôn lên môi Tố Hoà Thanh Dao, ngậm nó rồi lại nhẹ nhàng mút vào.
Cảm giác kỳ quái. Trong lòng Tố Hoà Thanh Dao căng chặt, không kịp cự tuyệt cảm giác kỳ lạ thì một vật thể cực kỳ mềm mại xâm nhập vào khoang miệng của nàng, ôm lấy lưỡi của nàng đùa giỡn không ngừng. “Tố Hoà Thanh Dao hẳn là phải cẩn thận nhớ kỹ, hiện tại nữ nhân trước mặt ngươi sắp cùng ngươi triền miên.” Trong tai vang vọng lại lời nói lúc nãy càng thêm rõ ràng, nàng đột nhiên ý thức được nữ nhân này có hành động không tốt, nội tâm xuất hiện kháng cự.
Nữ nhân cùng nữ nhân, làm sao có thể? Tố Hoà Thanh Dao định đẩy nữ nhân trước mắt ra. “Hoàng thượng giá lâm!!!” Một tiếng hô lớn bén nhọn truyền đến, không kịp đợi Tố Hoà Thanh Dao động thủ, Cơ Phi Yên đã tách ra khỏi nàng. “Thật sự là vướng bận!” Cơ Phi Yên bất mãn than thở một tiếng. Giây tiếp theo, bất mãn trên mặt lập tức đổi thành tươi cười như gió xuân.
“Hoàng thượng, ngài như thế nào tới đây?” Nàng xuống giường, nhìn như vui mừng nghênh đón Hoàng đế khí vũ hiên ngang, lại cách hắn hai bước chân thì dừng lại, thi lễ kiều mỵ.
“Ái phi không cần giữ lễ, mau đứng dậy mau đứng dậy.” Hoàng đế trẻ tuổi đi lên nâng nàng dậy, lại thuận thế ôm nàng tiến vào lòng ngực của hắn, lòng bàn tay mơn trón bả vai bóng loáng của nàng, trong ánh mắt hiện lên tia lửa rõ ràng. “Ái phi mặc ít như vậy, cẩn thận cảm lạnh.” Hắn nâng mắt lên, đột nhiên phát hiện Hoàng hậu đang ở đây, tinh quang nơi đáy mắt càng sâu, “Ái phi, Hoàng hậu làm sao vậy?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, hôm nay thần thiếp mời nhóm phi tần uống rượu ngắm trăng. Hoàng hậu nương nương không thắng nổi lực rượu, nên ở nơi này của thần thiếp nghỉ tạm.” Cơ Phi Yên giải thích.
“Vậy sao?” Quân vương trẻ tuổi tựa hồ cân nhắc chuyện gì đó trong đầu, hắn buông Cơ Phi Yên ra, đi đến bên người Tố Hoà Thanh Dao ngồi xuống, nhìn một hồi lâu, quay đầu lại nói: “Ái phi, Hoàng hậu không thắng nổi rượu, ở chỗ này của ngươi nghỉ ngơi ngược lại không thể cho ngươi nghỉ ngơi, trẫm đưa nàng hồi cung.” Nói xong, Hoàng đế một lần nữa đứng lên, tính ôm lấy Tố Hoà Thanh Dao, rời khỏi Chiêu Hoa cung.
“Hoàng thượng~” Cơ Phi Yên đương nhiên hiểu ý đồ của nam nhân này, nàng làm nũng ngăn cản, ôm cánh tay Hoàng đế trẻ lay động không ngừng. “Hoàng hậu nương nương đang khó chịu, không bằng ở đây để nàng nghỉ ngơi, đích thân thiếp chiếu cố, ngài còn không yên tâm sao!” Nàng ngẩng đầu lên, chủ động ôm cổ Triệu Ảnh, vòng eo nhẹ dao động, tất nhiên là mềm mại đáng yêu. “Nhóm phi tần hậu cung đều truyền nhau thiếp và Hoàng hậu bất hoà, nay nương nương say rượu, thiếp chiếu cố, chẳng phải đem tin đồn bất hoà quét sạch sao? Vốn là, thần thiếp nghĩ đêm nay hầu hạ Hoàng thượng nhưng mà thiếp đến nguyệt sự, thực tại không tiện. Người ta nha, cũng không muốn độc chiếm cửu ngũ chí tôn của thiên hạ đâu, vẫn phải nhường cho các tỷ muội khác có cơ hội không phải sao? Hoàng thượng ~ Hoàng thượng ~ ngài chiều theo ý người ta được không!”
Hồ ly tinh dụ dỗ. Mị công của các nàng, thường nhân há có thể kháng cự?
Nam nhân nữ nhân, trốn không được mệnh, trốn không thoát mị hoặc của Hồ tộc. Triệu Ảnh tuy là thiên tử nhưng bất quá cũng chỉ là một nam nhân bình thường, không hơn.
Được lấy lòng như vậy, tự nhiên là đều đáp ứng hết thảy. “Được, được, được, đều nghe theo ái phi.” Hắn ôm vòng eo mềm tinh tế của Cơ Phi Yên, hôn lên hai má của nàng, tự cảm thấy may mắn: “Ái phi vì nhóm phi tần suy nghĩ như thế, thật sự khiến trẫm yên tâm. Vậy, đợi nguyệt sự của ngươi qua, trẫm lại đến với ngươi. Còn Hoàng hậu, vất vả ái phi chiếu cố vậy. Đúng rồi, nên cho Hoàng hậu uống trà giải rượu?” Hắn nhìn nô tài bên cạnh, mặt uy nghiêm: “Mau đem trà giải rượu lên cho Hoàng hậu, trẫm muốn đích thân uy nàng uống.”
Bọn thái giám lập tức thi hành rất nhanh. Một chén trà giải rượu được bưng tới, Cơ Phi Yên bước đến trước Triệu Ảnh một bước, tiếp nhận chén trà, thể hiện bản thân là người hiểu lòng người: “Hoàng thượng chính vụ vất vả, vẫn là để cho thiếp làm đi.” Hoàng đế không thấy có gì không ổn, trên mặt Cơ Phi Yên đều là biểu tình săn sóc, nhưng trong lòng đã sớm đem Triệu Ảnh vướng bận tay chân mắng đến một ngàn tám trăm lần. Đợi Tố Hoà Thanh Dao uống hết trà giải rượu, Hoàng đế tuổi trẻ vừa lòng rời khỏi Chiêu Hoa cung, chỉ để lại vài câu dặn dò theo phép, xem như hiếm có mà săn sóc.
Người cản trở đến rồi lại đi, tẩm cung lại một lần nữa còn lại hai người Cơ Phi Yên và Tố Hoà Thanh Dao. Hơi thở mập mờ trong không khí nhợt nhạt lưu động, Cơ Phi Yên vội vàng thiếp thượng lên người Tố Hoà Thanh Dao, ngón tay nâng cầm nàng nói: “Tố Hoà Thanh Dao, ngươi thực nên cảm ơn ta. Nếu không có ta ở đây giải vây cho ngươi, ngươi lúc này đã ở trên giường của Hoàng đế, không biết mê man ở nơi nào đâu. Nói, ngươi phải cảm ơn ta như thế nào đây?” Nàng nghiêng tai lắng nghe, giống như chiếm được đáp án vừa lòng, mặt giống như hoa đào, thẹn thùng không thôi: “Ai nha! Nương nương nhưng lại muốn lấy thân cảm tạ, thực tại kêu thiếp thụ sủng nhược kinh. Đã như thế, vậy thiếp liền cung kính không bằng tuân mệnh, trước xin vì nương nương cởi áo và thắt lưng…”
Không thể phủ nhận, Cơ Phi Yên tự khâm phục mình công phu diễn trò thật giỏi. Nàng liếm liếm môi trên, hai tay khó nhịn cởi bỏ y phục Tố Hoà Thanh Dao, đến khi nhìn rõ cái yếm hồng bên trong. “Đúng là tiên nhân đẹp nhất, thật không tồi.” Không gian khô nóng khó có thể bình ổn, hô hấp của Cơ Phi Yên hơi dồn dập, nâng tay, muốn cởi đi lá chắn cuối cùng của Tố Hoà Thanh Dao.
“Cơ phi, ngươi đủ rồi.” Một thanh âm lạnh đến xương tuỷ truyền đến bên tai Cơ Phi Yên, nàng đột nhiên ngẩng đầu, một đôi mắt tràn đầy tình dục đối mặt với ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tố Hoà Thanh Dao.