Từ ngày bị thương, Sở Quân không hề chạm vào cậu, lại thêm sáng nay bị trêu chọc khiến cậu vô cùng bất mãn. Cậu đứng trong căn phòng trống, chán nản khép mắt lại. Tuy rằng cậu đã hứa sẽ tin tưởng hắn vô điều kiện nhưng người vừa đi, cậu đã lập tức thấy bất an, lo sợ bản thân sẽ bị vứt bỏ. Khi hắn không ở đây, cậu như chú chim lạc đàn trên đường di cư, chỉ biết bay loạn một chỗ.
Thành thật mà nói, cậu đã rất hạnh phúc khi cảm nhận được dục vọng kiểm soát và độc chiếm của Sở Quân đối với mình, tựa như kẻ khát xem thuốc độc là mật ong ngọt ngào không ngừng liếm láp.
Người chỉ mới rời đi không bao lâu mà cậu… Chương Hiểu cắn chặt răng, lấy điện thoại soạn tin nhắn.
“Chủ nhân, khi nào ngài mới về?”
Tôi rất nhớ ngài. Rất, rất cần ngài.
Nếu có thể, tôi muốn được ở bên ngài hai mươi bốn giờ.
Câu trả lời của Sở Quân đến chiều tối mới xuất hiện.
“Dù là lúc nào em cũng phải ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi.”
Buổi tối, nằm trên giường mà cậu chỉ thấy toàn thân khó chịu.
Hai tuần trôi qua, những ngày đầu Sở Quân thấy cậu bị thương nên ngày nào cũng thoa thuốc cho cậu. Một ngày nọ, đang lúc thoa thuốc thì cậu cứng, song, dù cậu có cầu xin thì hắn cũng vờ như không thấy. Tối hôm đó, hắn ngồi trên sofa đọc sách, trên người là bộ quần áo mặc nhà và một cái khăn choàng tua rua màu lạ, còn cậu quỳ trước mặt hắn, môi hôn xuống mu bàn chân trần. Hắn rút chân về, nói cơ thể của cậu vẫn cần phải điều dưỡng.
Cậu thật sự không muốn chờ mặt sau khôi phục nữa, khối thân thể này đã hoàn toàn bị điều giáo, đau đớn và tình dục mà chủ nhân mang đến mới là dòng suối ngọt giải tỏa cơn khát.
Chương Hiểu nằm trên giường, nửa giường còn lại không có ai nằm, tấm chăn vẫn còn lưu lại mùi hương của Sở Quân. Ngọn lửa vô tận trong cơ thể không ngừng tra tấn cậu. Cậu có hơi sợ hãi, ngay cả việc da thịt tiếp xúc với ga giường cũng khiến cậu ngứa ngáy, bản thân dường như… Dường như trở nên vô cùng dâm đãng.
Chủ nhân… Người đang để chú chó của mình bị đói.
Ngón tay vuốt ve đầu v* trái, như thể vẫn còn cảm nhận được dấu răng mà đối phương để lại. Chỉ một chút vuốt ve nhỏ cũng đủ làm cậu rên rỉ.
“Chủ nhân… Sở Quân…”
Cậu nhíu mày lẩm bẩm, dục vọng như thủy triều theo gió cuộn sóng, cuốn trôi lý trí.
Da thịt được dục vọng phủ kín, nửa dưới đã ngóc đầu dậy, đỉnh đầu rỉ ra ít chất dịch nhầy nhụa. Cậu nóng lòng nhúc nhích, khoái cảm mỗi lúc một tăng. Rất thích, nhưng vẫn chưa đủ, nếu là tay Sở Quân, chỉ khoảng ba phút thôi là cậu đã bắn rồi. Cậu bắt chước động tác của hắn, tự đùa giỡn quy đầu, hiệu quả lại không cao như mong muốn.
Chương Hiểu thở gấp, hai mắt mù sương nhìn trần nhà. Tấm thân này là món đồ chơi của chủ nhân, sự hiểu biết của Sở Quân đối với nó còn nhiều hơn cả bản thân cậu.
dương v*t dựng đứng, dục vọng bị kìm hãm trong từng nơ ron thần kinh. Cậu vô cùng khao khát giọng nói, ngón tay của Sở Quân, từng cú quất roi, từng đợt trừng phạt… Và cả dương v*t của hắn. Một tay chăm sóc gậy nhỏ, tay còn lại luồn ra sau ma sát miệng huyệt, đâm vào từng chút một.
Chỗ đó rất chật, khó mà tưởng tượng được nó có thể chứa dương v*t của một người đàn ông khác, mặc nó tàn sát bừa bãi.
Cậu nhớ hắn từng nói điểm nhạy cảm của cậu rất nông. Cậu duỗi ngón tay, dựa theo trí nhớ tìm ngọn nguồn của khoái cảm. Trong đầu tự tưởng tượng ra âm thanh của chủ nhân, nhiệt độ của chủ nhân. Cậu mặc kệ đau đớn, ngón tay mạnh bạo chà đạp thịt huyệt, bởi chỉ có làm vậy cậu mới có thể đạt được sung sướng.
Tiếng thở dốc càng lúc càng dồn dập, cuối cùng cậu cũng bắn.
Hơi nóng trong không khí vẫn chưa nguôi bớt, bốn phía đều thấm đẫm mùi vị dâm dục. Ngón tay vô lực rút khỏi hậu huyệt, lúc bấy giờ, nơi đó chính là sự kết hợp hỗn loạn giữa đau đớn và khoái cảm tê dại.
Hiện tại, cậu đã trở thành kẻ ngay cả thủ dâm cũng phải dùng đến mặt sau.
– Còn tiếp –