Đợi đến lúc súng của tổng chỉ huy vang lên một cái, người xung quanh giống như thủy triều tản đi, An Phách Hòa lúc này mới dám há to miệng lớn hít thở, cô như con cá sắp chết, ra sức hấp thu dưỡng khí, nếu không có Lâm Nam vịn, đã sớm ngã trên mặt đất .
Vi Đệm thấy bộ dáng của cô, hơi bất an loay hoay một hạ trang bị, “Cậu ấy như thế này, còn đánh nhau thì không tốt.”
An Phách Hòa thở dốc một hơi, tay không tự chủ cầm cơ giáp bao phía sau, cô đã sớm nghĩ đến vấn đề này…”Tôi có mang theo thuốc ức chế, mọi người yên tâm, tuyệt sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn .”
Sắc mặt cô tái nhợt, họng cũng hơi mất tiếng, nhưng lúc nói chuyện mắt hiện rõ ngọn lửa, Vi Đệm nhìn bộ dáng kiên cường, đột nhiên cười, cô bắt đầu hiểu vì sao Lâm Nam nhất định phải chọn cô thợ cơ giáp này.
Nghe cô nói, Lâm Nam sầm mặt lại, “Đều là alpha vị thành niên, nếu không phải vừa rồi số người quá nhiều, cậu cũng sẽ không có phản ứng. Tuyệt đối không được dùng loại thuốc ức chế này.”
Tuy nói hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển, tổn thương của thuốc ức chế đối với omega đã giảm mạnh, nhưng ở thời kì vị thành niên uống vào thuốc ức chế lại có tổn thương nặng nề. Có khả năng sẽ mất đi khả năng có thai sau này, nghiêm trọng nhất thậm chí sẽ thoái hóa thành beta.
Lúc thầy giáo đưa ra đề nghị này, An Phách Hòa cũng không biết đầu óc mình bị gì lại đi đồng ý. Ước muốn kiếp này của cô chính là sống cho tốt! Lâm Nam vừa nói xong, cô thấy mình tự sát đi cho rồi, dù sao có Lâm Nam ở đây, bọn cô nhất định sẽ thắng.
Người chung quanh đã đi tốp năm tốp ba, bọn họ nóng lòng đi tìm thạch anh, tranh nhau chen lấn, cứ như đi chậm một giây, thạch anh sẽ bị người khác cướp đi. Có một đám người lại đi ngược dòng người, đi về phía bọn họ.
“Ồ sao mấy người còn dẫn omega theo.” Giọng nói này có chút quen thuộc, giọng điệu cũng cực kỳ khiến người ta không vui. An Phách Hòa cố gắng ngẩng đầu nhìn lên, là Vidar.
Sau đó cô ngẩn cả người, mấy alpha đứng phía sau Vidar, trong đó còn có mấy người quen, có Vương Lượng lúc trước rời khỏi đội, có Seus bị Lâm Nam từ chối, còn có… Triệu Cảnh.
Triệu Cảnh có vẻ hơi lo lắng, cậu ngồi xổm người xuống, có ý muốn đỡ An Phách Hòa, nhưng bị Lâm Nam khéo léo cản lại. Cậu ta hơi tức giận nhìn về phía Lâm Nam, Lâm Nam không nói gì, dùng ánh mắt ra hiệu, giờ bọn họ thuộc về trận doanh khác nhau, vẫn nên giữ chút khoảng cách mới tốt.
Triệu Cảnh không có cách nào, đành phải ngồi xổm từ xa, trong ánh mắt tràn đầy đau lòng và không ủng hộ, “Cậu vẫn khoẻ chứ, trước đó nghe nói cậu muốn tới tớ còn chưa tin, một omega tại sao lại muốn tới tham gia cuộc thi này chứ? Huống chi, kẹo bạc hà cậu…”
“Đủ rồi!”, Ánh mắt An Phách Hòa lạnh xuống, cắt đứt lời nói một mình của Triệu Cảnh, hít sâu vài hơi, được Lâm Nam đỡ đứng lên, “Chúng ta lên đường đi.”
Triệu Cảnh bị làm lơ vẫn ngồi chồm hỗm trên mặt đất, ánh mắt của kẹo bạc hà lúc nãy cậu đều nhìn thấy. Ánh mắt kia thờ ơ, như đang nhìn người xa lạ. Cậu ta thà để kẹo bạc hà ghét mình, nhưng bây giờ, trong ánh mắt cô còn không có cả vẻ ghét bỏ. Cậu như một người không liên quan, bị xóa sạch vết tích trong cuộc sống của cô.
Rõ ràng mình không muốn như vậy… Cậu ảo não ôm đầu.
Một bước sai, mọi bước sai.
Cậu và kẹo bạc hà cũng không trở về như lúc trước được.
Tiểu đội Lâm Nam đã đi xa. Vidar nhìn bóng lưng cô độc của Triệu Cảnh, khinh thường bĩu môi, tiến lên vỗ vai cậu, “Người đều đi rồi, chúng ta cũng đi nhanh một chút đi. Thật không biết bọn họ nghĩ như thế nào, mang theo một omega, chẳng lẽ là muốn lúc thấy cô đơn được thoải mái một chút sao?”
Trừ Triệu Cảnh và Seus, mấy alpha khác đều cười lên ha hả. Triệu Cảnh chỉ thấy tiếng cười kia cực kỳ chói tai, chui vào đầu của cậu, làm máu nóng của cậu trong nháy mắt dâng lên, cậu ta nhảy dựng lên, đấm luôn cho Vidar một cú.
Vidar bị cậu ta đánh lui về phía sau mấy bước, hai mắt đỏ thẫm, muốn lên liều mạng với cậu ta, lại bị Vương Lượng phía sau giữ lại, “Chỉ đùa một chút thôi, cần gì phải tổn thương hòa khí vì một omega, mọi người đừng quên mục đích của chúng ta.”
Vidar tự biết mình không phải là đối thủ của Triệu Cảnh, bèn cũng thuận theo mà cho qua, khinh thường chép miệng, dẫn mọi người đi vào trong rừng. Triệu Cảnh hơi hối hận đã nghe theo đề nghị của Ngô Trân Trân, để mấy người Vidar tham gia, căn bản chỉ có vũ lực rơm!
Đi vào trong rừng, không khí trong lành hơn nhiều, sắc mặt An Phách Hòa cũng khá hơn. Lâm Nam triệu tập mọi người dừng tại một chỗ bí mật.
Brighton nghịch dao ngắn trên tay, khóe miệng mang theo nụ cười bất cần đời, hiển nhiên hoàn toàn không để cuộc thi đấu này vào mắt, “Thế nào, Lâm, cậu có ý tưởng gì?”
Trong rừng hết sức oi bức, Lâm Nam vẫn như cũ là một thân chiến phục không kẽ hở, “Kế hoạch của tôi là —— tìm.”
“Phụt.” Vi Đệm cười ra tiếng, “Lâm, tôi tưởng cậu là alpha hạng nhất ở trường học đế quốc, sao giờ lại ngồi im một chỗ rồi?”
Edward ít nói cũng hơi không hiểu, “Lâm, chẳng lẽ cậu hoài nghi năng lực của chúng ta sao?”
Chỉ có Brighton hơi cúi đầu xuống suy nghĩ, lúc ngẩng đầu lên, trong mắt lóe ra vẻ hưng phấn. Loại ánh sáng kia làm An Phách Hòa lần đầu tiên cảm nhận được sự khát máu thích bạo lực của alpha trong truyền thuyết, cô hơi sợ trốn sau lưng Lâm Nam.
“Lâm! Đây thật là ý kiến hay. Những đội có nhiều thạch anh kia nhất định sẽ trốn kỹ, nhưng nếu trong tay chúng ta có thạch anh, bọn họ sẽ tự đưa tới cửa. Huống chi…” Anh ta nhìn về phía An Phách Hòa, bí hiểm cười cười, “Trong đội chúng ta còn có một omega đáng yêu, cộng thêm việc chúng ta không chủ động cướp đoạt, bọn họ nhất định sẽ đánh giá thấp thực lực của chúng ta.”
An Phách Hòa nhịn không được lườm anh ta một cái.
Nghe Brighton giải thích như vậy, tất cả mọi người không có ý kiến gì, bèn nhao nhao lấy cơ giáp từ trong không gian riêng ra, chạy vào sâu trong rừng.
An Phách Hòa vừa bước lên cơ giáp của Lâm Nam, hệ thống thông minh lập tức bộc lộ sự bất mãn mãnh liệt, “Lâm! Tôi đã nói với cậu tuyệt đối không nên qua lại với người có trí thông minh thấp, cậu nhìn omega này đi, chỉ sợ điều khiển cơ giáp đời thứ hai cũng là cả một thử thách với tinh thần của cô ta. Ôi, tôi thật không nghĩ tới, omega đầu tiên bước vào tôi mà lại không chịu nổi như vậy, đây chắc chắn là sự sỉ nhục lớn nhất của máy móc tôi!”
Hệ thống ghi âm và ghi hình hiện lên một ông chú trung niên say rượu, lớn giọng rống đến nỗi cả khoang đều có tiếng vang, An Phách Hòa hơi xấu hổ, một chân cô đã bước vào cabin, chân còn lại không biết làm như thế nào cho phải.
Cách giải quyết của Lâm Nam khá thô bạo, anh tắt luôn hệ thống hông minh đi, để nó vào trạng thái ngủ đông. Sau đó dùng ngón tay thon dài đẹp đẽ của anh, từ từ cởi cúc áo ra. Anh quay đầu thấy An Phách Hòa còn đứng yên tại cửa khoang, thuận tay cởi áo khoác treo trên ghế, “Để chuyến đi thoải mái một chút, xem ra tôi đành phải tự tay điều khiển rồi. Vào đi.”
An Phách Hòa cẩn thận từng li từng tí bước vào, đài cơ giáp này mặc dù chỉ là một cái cơ giáp đời thứ ba bình thường, nhưng nó lại là cơ giáp bên cạnh Lâm Nam lâu nhất. Có lẽ mọi người chỉ nhớ rõ chiến công hiển hách của cơ giáp đời thứ bảy —— Xích Hoàng, nhưng chỉ có An Phách Hòa biết, Lâm Nam trong lòng nhớ nhất vẫn là ông bạn già của anh —— Phong.
Thời thiếu niên của Lâm Nam đã phải trải qua chiến tranh, thậm chí chưa kịp hoàn thành việc học ở trường học đế quốc. An Phách Hòa cũng không hiểu tâm lý của chồng cô lắm, nhưng không ít tờ báo đều cho rằng, những ký ức đó có ảnh hưởng rất lớn với tâm lý và thể xác của tướng quân Lâm. An Phách Hòa hơi tin, vì Lâm Nam gần như chưa từng đề cập với cô chuyện trước khi hai người kết hôn.
Nhưng anh lại từng đề cập với An Phách Hòa về Phong, Phong là quà mẹ anh tặng anh khi vào học trường học đế quốc, giọng nói hệ thống mô phỏng chính là ba của anh. Phong làm bạn với anh trong khoảng thời niên thiếu thậm chí lúc mới có chiến tranh, lúc anh mới chỉ là chiến binh bình thường, cùng anh xông pha chiến đấu. Về sau cho dù anh trở thành đội trưởng quân cảnh có chút danh vọng, vẫn không chịu đổi Phong sớm nên bỏ đi.
Cho đến khi trong một trận chiến nọ, Phong bị hỏa lực làm nổ thành từng mảnh nhỏ, Lâm Nam thiếu chút nữa cùng nó tử nạn, anh cả người đầy vết thương đưa Phong trở về trung tâm chip, thăng cấp nó lên cơ giáp Xích Hoàng đời thứ bảy. Chỉ là ký ức Xích Hoàng giữ lại quá ít, nó đã mất đi hệ thống ngôn ngữ được cài, giống y như âm thanh máy móc mặc định ban đầu.
An Phách Hòa biết cơ giáp này có ý nghĩa đặc biệt với anh, vì sau khi Lâm Nam vừa vào trường học đế quốc không lâu, thuyền chiến đấu của cha mẹ của anh bị “kẻ xâm lược” người hành tinh Qatar bắt cóc, cả hai đều gặp nạn.
Công chúng khen chê đủ kiểu về Lâm Nam, quả thực anh lập công hiển hách cho đế quốc, nhưng lại là người cực kỳ hiếu chiến, vô số lần cự tuyệt lời cầu hoà của Qatar, khiến chiến sự kéo dài nhiều năm.
Nhưng trong lòng An Phách Hòa, Lâm Nam là người trọng tình cảm, dịu dàng và ga-lăng. Bởi vậy cô sợ anh, nhưng còn nể trọng anh hơn.
An Phách Hòa hơi ngơ ngẩn chăm chú nhìn thao tác cơ giáp của Lâm Nam, đột nhiên phát hiện, phía trước màn hình có treo một con mèo con màu hồng. Cô không khỏi mỉm cười, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, trong rừng thỉnh thoảng có bóng người cử động, cô ôm chặt túi máy móc của mình. Mặc dù Lâm Nam nói mình chỉ cần làm được hai mươi phần trăm là tốt, nhưng đột nhiên, cô cũng muốn trở thành người giỏi giang như Lâm Nam vậy!
Bọn họ đã ở trong rừng đợi bảy ngày, chưa nhìn thấy một tiểu đội. Tất cả mọi người hết sức cẩn thận giấu kín hành tụng của mình, sợ chạm trán nhau một cái thì sẽ có một trận chiến sống còn.
Nước và thức ăn được phát trước đó đã ăn hết ở ngày thứ hai, alpha trưởng thành ăn thật sự quá nhiều. Cũng may kinh nghiệm sinh hoạt ngoài trời của Edward phong phú, Lâm Nam bèn để cậu ta phụ trách việc cung cấp đồ ăn cho toàn đội.
Dù Vi Đệm hơi độc miệng, nhưng lại cẩn thận tinh ý, luôn luôn có thể cảm nhận được thạch anh rất nhanh.
Ừ, ai trong cái đội cũng cực kỳ quan trọng, trừ mình và Brighton.
Bởi vậy tiểu đội năm người, cứ thế từ từ đi, nếu không phải điều kiện trong rừng thực sự quá khắc nghiệt, thật sự không có gì khác với việc đi chơi xuân, cứ như vậy, cũng từ từ tích lũy được đến hơn tám mươi viên thạch anh.
Bởi vì không có chiến đấu, cơ giáp chỉ cần bảo dưỡng hằng ngày, An Phách Hòa làm việc khá nhẹ nhàng. Chiều hôm nay, An Phách Hòa theo thường lệ kiểm tra sửa chữa cho Phong, chỉ nghe thấy bên ngoài Brighton gào : “An! Cậu mau ra đây, bảo bối của tôi bị thương rồi!”
Không sai, bảo bối của anh ta chính là cơ giáp của mình, An Phách Hòa đã sớm quen với việc thấy anh ta thỉnh thoảng động kinh, “Đợi lát nữa, Phong có linh kiện nhỏ hơi cũ rồi.”
Brighton đứng chờ dưới nắng một lúc vẫn không thấy An Phách Hòa đi ra, hung hổ chui vào cửa khoang, “Thật không biết cậu mỗi ngày đều sửa cơ giáp này làm gì. Chẳng mấy chốc trường học sẽ đổi cơ giáp huấn luyện mới là cơ giáp đời thứ tư, sớm muộn cũng đổi mà!”
An Phách Hòa lườm anh ta một cái, “Bảo bối của cậu không phải cũng là cơ giáp đời thứ ba sao ,phá phá từ từ, chấp nhận sử dụng, dù sao sớm muộn cũng phải đổi. Ngày nào cũng bắt tôi quét sơn, tôi mệt chết đi được.”
Brighton chép miệng không nói, chắp tay sau lưng bắt đầu đi loanh quanh trong phòng phi cơ của Phong. Đến khi anh ta nhìn thấy Ngự Thủ Miêu trước màn hình, nhịn không được đưa tay chọc một cái, “Ai, không ngờ Lâm Nam quái dị như vậy. Ngày nào cũng bị một đám người đuổi theo gọi ‘ông xã’, lại còn treo Ngự Thủ Miêu.”
An Phách Hòa vừa định nói đó là mình tặng, chỉ nghe thấy Brighton hơi tức giận nói: “Trước đó lúc tập huấn ở Budagast, tôi bảo cậu ta mua cùng, cậu ta còn luôn miệng từ chối mà.”
Lâm Nam đi Budagast? Quỷ thần xui khiến, An Phách Hòa nhịn không được hỏi: “Cậu mua làm gì?”
“Cầu tình duyên chứ sao!” Brighton hưng phấn ngồi xổm trước mặt An Phách Hòa, lấy một con Ngự Thủ Miêu hồng phấn y chang từ trong túi ra, “Nghe nói cái này rất linh, tôi mua về mang theo bên người hàng ngày, quả nhiên Joss tốt với tôi hơn nhiều!”
Mặt An Phách Hòa đực ra, nói bằng giọng điệu quái dị nghi ngờ: “Ngự Thủ Miêu không phải dùng để giữ bình an à?”
“Ngự Thủ Miêu màu hồng là cầu tình duyên, Ngự Thủ Miêu đen mới là cầu bình an. Sao vậy, cậu cũng muốn mua? Tôi lần trước mua nhiều lắm, có thể cho cậu một cái.”
Nhìn vẻ mặt nhiệt tình của Brighton, An Phách Hòa cảm thấy trời đất sụp đổ, thế là Lâm Nam biết mình tiện tay mua cho cậu ta quà, còn hiểu lộn ý nghĩa của quà tặng! Cậu ta không có bóp chết mình, vậy mà còn treo lên. Hức hức hức, thật là một người ga-lăng phong độ.
Brighton nhăn nhăn cái mũi, vốn còn như đứa trẻ khoe khoang Ngự Thủ Miêu của mình, sắc mặt tối đi trong nháy mắt, mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, thấp giọng dặn dò, “An, cậu chơi trong này đi, tôi đi ra ngoài một chuyến.”
An Phách Hòa hơi thắc mắc, cô trốn sau cửa khoang, nghển cổ nhìn ra ngoài.
Lâm Nam đã đứng trước cơ giáp chờ trên đất, Brighton đi tới, đứng song song với anh. Chiều cao của hai alpha không chênh lệch lắm, như đội trời đạp đất.
Cũng không lâu sau, ba đài cơ giáp đi từ trong rừng ra, không, phải là sáu đài. An Phách Hòa nghe thất sau lưng mình có tiếng động, phát hiện còn có ba đài cơ giáp từ phía sau rừng đi ra, đây là đánh bọc sườn có kế hoạch!
Lâm Nam hẳn cũng đã nhận ra, không vui tỏa ra uy áp.
Cơ giáp đi đầu chiếu hình ảnh 3D của tên thủ lĩnh lên đất trống, đó là một cái một thiếu niên tóc màu hạt dẻ, “Nghe nói tụi mày có rất nhiều thạch anh?”
Lâm Nam biết đám người này đã thầm đi theo đám bọn anh hai ba ngày, anh hơi không vui cau mày, “Tôi không muốn nói chuyện với mấy kẻ hèn nhát như các người, ra tay luôn đi.”
Đối phương không ngờ hai người họ tay không tấc sắt đứng trên đất trống mà còn dám phách lối như vậy, khóe miệng lộ ra nụ cười tàn nhẫn dối trá, hình chiếu 3D tắt phụt trong giây lát, sáu đài cơ giáp đồng loạt nâng ống pháo nhắm về hai người.
Trong lúc nhất thời, hàng ngàn viên đạn bắn ra. An Phách Hòa cảm thấy mình như muốn nghẹt thở.
Trong nháy mắt, Lâm Nam vài Brighton ăn ý nhảy sang hai hướng khác nhau, Vi Đệm và Edward điều khiển cơ giáp, tiến lên hỗ trợ hai người đó. Lâm Nam đạp một cái lên trên cơ giáp của Vi Đệm, phản lực và lực bật kinh người của alpha giúp anh quay người giữa khói lửa và cát bụi, thả người nhảy lên đầu của Phong.
Sau lưng anh hai viên đạn va vào nhau, sau đó nổ thành ánh sáng rực rỡ. Nhưng mà những thứ này, cũng không sánh nổi ngọn lửa đang rực cháy trong mắt thiếu niên lúc này.
Tất cả mọi thứ như trong mơ vậy, đây là lần đầu tiên An Phách Hòa nhìn thấy Lâm Nam trong tư thế chiến đấu, thậm chí cô còn nhớ kỹ lúc Lâm Nam vừa nhảy lên, tóc vung thành một đường cung. Nhưng cô không kịp nghĩ nhiều, vội vàng chạy đến khu điều khiển trung tâm, bật hệ thống thông minh bị đóng nãy giờ lên.
“Ây, đáng chết, tại sao lại là omega cô gọi tôi tỉnh lại.” Phong nói ra một câu theo thường lệ, chờ nó thấy rõ tình hình, hưng phấn mà kêu một tiếng, duỗi ra cánh tay cơ giáp đưa Lâm Nam từ ngoài vào, “Bắt đầu chiến đấu đi, ngủ mấy ngày, tôi chán muốn chết!”
Lâm Nam nhìn An Phách Hòa, An Phách Hòa cũng không hiểu cảm xúc trong đó là gì, cô chỉ gật đầu, yên lặng ngồi vào ghế lái phụ, thắt dây an toàn vào.
Đây đúng là một trận cướp bóc đơn phương. Lúc Lâm Nam điều khiển Phong tiến vào cuộc chiến, năm đài cơ giáp đã báo hỏng, Lâm Nam chỉ nhúc nhích một ngón tay, cho cơ giáp đang bị vây đánh một kích trí mạng.
Brighton nhảy ra khỏi cơ giáp, khuôn mặt đẹp trở nên dữ tợn vì tức giận, “Đáng chết! Bảo bối của tớ bị tróc sơn rồi!” Anh ta bước lên trước, đạp tung cửa cơ giáp, kéo thiếu niên tóc hạt dẻ ra ngoài. Rút ra con dao ngắn luôn giấu ở trong giày chiến đấu ra, dí sát vào cổ họng của cậu ta, giọng lạnh như rắn độc, “Để tao đoán xem, mạng của mày trị giá bao nhiêu thạch anh đây?”
Thiếu niên tóc hạt dẻ cũng là một người hung ác, người chồng chất vết thương, nhưng vẫn ngẩng đầu nhẹ nở nụ cười, “Cuộc đấu có quy định không thể cố ý giết người, có bản lĩnh thì mày tự mình đi tìm đi.”Lúc này Vi Đệm cũng leo ra ngoài cơ giáp, ngồi trên đầu cơ giáp, hồn nhiên đung đưa chân, “Hàng năm người chết ngoài ý muốn cũng không ít, ai biết liệu có xảy ra tình huống nào khiến toàn đội đều hi sinh ngoài ý muốn hay không chứ.”
Sắc mặt thiếu niên tóc hạt dẻ trắng nhợt, còn muốn cố chịu đựng một lúc. Chỉ thấy lại có một người leo ra khỏi cơ giáp của cậu ta, đó là một alpha còn nhỏ, tên đó sợ hãi toàn thân phát run, “Xin các người, đừng làm hại chúng tôi, đây là tất cả thạch anh của bọn tôi.” Cậu ta kéo một cái túi từ phía sau ra, từ từ đẩy tới bên chân Brighton.
“Rule, ngươi tên phản đồ này!” Thiếu niên tóc hạt dẻ bắt đầu chống cự kịch liệt.
Rule không dám nhìn ánh mắt của cậu ta, khẽ giải thích, “Chúng ta tiếp tục tìm, chắc còn có thể tìm thấy.”
Brighton cười, vỗ vỗ đầu thiếu niên tóc hạt dẻ bằng con dao ngắn, “Nhóc con, thợ cơ giáp của cậu thông minh hơn cậu nhiều. Cậu hẳn đã nghe thấy đề nghị của cậu ta rồi, đáng tiếc…” Trong lúc nói chuyện, anh ta nhanh chóng đâm dao vào con chip ở ngực thiếu niên, “Tôi đã không mấy vui vẻ, tạm biệt, anh bạn.”
Brighton lẳng lơ nháy mắt với cậu ta mấy cái, duỗi ra hai ngón tay ấn vào môi mình, sau đó ác liệt dí vào trán thiếu niên. Kéo tuột chiếc túi chứa thạch anh đi, bỏ lại hai người với vẻ mặt ngu ngơ.
An Phách Hòa ở bên trong khoang điều khiển thấy được tất cả, nghĩ thầm thật là một người xấu xa. Sao Lâm Nam lại thành bạn bè với anh ta chứ? Cô hơi thắc mắc mà quay đầu nhìn về phía Lâm Nam.
Lâm Nam lại tán thành với hành động của Brighton, anh chú ý tới ánh mắt của An Phách Hòa, hơi nhún vai, “Một người rất biết làm ăn, đúng không? Làm đối thủ của dạng người này, rất đáng sợ…”
Rất nhanh, người ở hải đăng nhận được tín hiệu “tử vong”, một phi thuyền nhỏ bay tới đón sáu người đi, chỉ còn lại một đống cơ giáp gãy nát. Đám người đi xuống cơ giáp, thấy Brighton chui ra khỏi một chỗ trong đống cơ giáp, “Này, xem tớ phát hiện được cái gì đi, quả nhiên bọn họ giấu không ít thạch anh.”
Lâm Nam đứng đó nhìn mấy người hưng phấn kiểm lại chiến lợi phẩm, hơi không vui nhắm hai mắt lại, “Sao lại tới đây.”
An Phách Hòa đứng cạnh anh nghe thấy rõ, nhìn Lâm Nam một cách khó hiểu, ai tới cơ?
Trong rừng có mấy người từ từ đi ra, đúng là tiểu đội của Triệu Cảnh. Bọn họ không khởi động cơ giáp, tất cả đi bộ, tín tức tố cùng âm thanh phát ra cũng rất nhỏ, từ từ đến gần trong lúc mọi người chiến đấu nên mới không bị phát hiện.
Lúc Triệu Cảnh nhìn thấy An Phách Hòa, mắt sáng lên, bước nhanh đi về phía trước mấy bước, “Cuối cùng cũng gặp được người nhà rồi.”
“Ha ha.” Brighton xen vào, “Nói cho rõ, ai là người một nhà với cậu hả?”
Triệu Cảnh ngoan ngoãn giơ tay lên lui về phía sau mấy bước, hết sức chân thành nhìn Lâm Nam, “Đội của bọn tôi bị cướp sạch, cơ giáp bị hư hỏng nhiều cấp độ khác nhau, thợ cơ giáp cũng bị thương. Chúng tôi hi vọng có thể được các thợ cơ giáp của các cậu giúp đỡ.”
“Chờ một chút.” Vi Đệm đứng một bên nhịn không được lên tiếng, “Bị cướp sạch? Vậy các người không có chút giá trị nào cả, sao chúng tôi phải giúp mấy người, tôi nhớ có ai đó rất không thích thợ cơ giáp omega cơ mà.”
Mặt Vương Lượng đỏ lên, vừa định tranh luận, nhưng Triệu Cảnh vừa đảo mắt qua, cậu ta lập tức ngoan ngoãn miệng.
“Tôi có thể cung cấp hành tung của đội đã cướp chúng tôi, họ thường xuyên đoạt thủy tinh của đội khác, chắc chắn đang sở hữu một số lượng rất lớn.” Triệu Cảnh ra đòn cuối cùng của mình.
Lâm Nam lại không nhìn cậu ta, chỉ quay sang nhìn An Phách Hòa, “Tôi không có ý kiến gì, nhưng tôi thấy nên nghe theo ý thợ cơ giáp của mình.”
An Phách Hòa nhìn ánh mắt nóng bỏng của Triệu Cảnh, cô vốn không muốn tiếp tục có bất cứ dính líu gì đến người này, mỗi lần trông thấy cậu ta là lại nhớ đến ký ức không thể chịu nổi ấy, thứ tình cảm đã bị nghiền thành tro bụi ấy.
Nhưng cô biết, cô cần đưa ra một lựa chọn chính xác. Vậy nên cô lơ đi ánh mắt cầu xin của Triệu Cảnh, quay đầu, trong giây phút chạm mắt với Lâm Nam, tiếp thêm chút sức mạnh, cô nhỏ giọng nhưng kiên quyết nói: “Tôi đồng ý.”