Tống Thời Hàn nghĩ thế nào cậu không biết, nhưng cậu biết là, bộ dạng hiện tại của mình nhất định là vô cùng ngu xuẩn.
“Em đang làm gì vậy?”
Tống Thời Hàn mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng tinh, mái tóc ướt một nửa, anh nhìn xuống động tác của Tả Đào, hơi nhíu mày.
Cơn buồn ngủ còn sót lại theo tiếng nói khàn khàn này mà tan biến thành mây, Tả Đào theo bản năng đứng thẳng, giải thích: “Em không phải biến thái.”
Tống Thời Hàn: “……”
“Không phải, ý em là……” Tả Đào quyết định về sau sẽ không bao giờ thức đêm lướt mạng nữa, thật sự là quá ảnh hưởng đến trí thông minh.
Nửa ngày vẫn không tìm được lý do, cả người Tả Đào có chút chán nản, nhưng vẫn thấy chết không sờn: “Huấn luyện viên kêu em lên tìm anh để đo kích cỡ đồng phục.” Cậu giơ bàn tay đang cầm thước dây lên, lại bồi thêm một câu: “Vừa nãy em có gõ cửa.”
Ánh mắt anh dừng lại trên vệt đỏ do ngủ trên trán Tả Đào một lát, Tống Thời Hàn nghiêng thân: “Hồi nãy tôi vừa mới tắm xong, không nghe thấy.” Anh nói: “Em tuỳ tiện tìm một chỗ ngồi lát, tôi lập tức xong ngay.”
Tả Đào đi theo Tống Thời Hàn vào phòng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, có thể là do sốt ruột ra mở cửa, Tống Thời Hàn còn để chân trần, áo tắm dài tùy ý kéo lại, có thể thấy được khối cơ bụng như ẩn như hiện dưới lớp áo, thậm chí cuối đuôi tóc còn đang nhỏ giọt nước.
Cậu thấy hơi xấu hổ khi cứ tiếp tục nhìn chằm chằm vào người khác như vậy, Tả Đào nói: “Hay là anh cứ tiếp tục đi, em về trước, chờ đến khi nào xong thì anh báo em một tiếng em lại qua.”
“Không cần.” Tống Thời Hàn hướng phòng tắm đi đến, nói: “Tôi sấy tóc thôi.”
Tả Đào đáp ứng rồi ngồi xuống một cái ghế đẩu trước bàn, mãi đến khi từ trong phòng tắm truyền đến tiếng máy sấy, cậu mới bắt đầu đánh giá hoàn cảnh chung quanh.
Phòng của Tống Thời Hàn rất đơn giản, ngoại trừ một số nhu yếu phẩm cần thiết hàng ngày, hầu như không có đồ lặt vặt khác, trên bàn có một chiếc máy tính bàn cao cấp, đèn trên phím đang còn sáng lên, bên cạnh có một lon bia rỗng.
Tả Đào dùng cả hai tay dò xét các túi, phát hiện trong túi bên trái có một mảnh kim loại nhỏ, lấy ra nhìn thử thì ra là nút bật lon sữa bò Vượng Tử mà hôm qua Tống Thời Hàn đưa.
Cậu ghé vào trên bàn, tiện tiện cầm nút bật trên tay thưởng thức, đeo vào ngón út rồi tháo ra, đeo vào rồi lại tháo ra.
Mấy tháng trước, cậu nghĩ cũng không dám nghĩ mình cư nhiên có thể tiếp xúc gần gũi với Tổng Thời Hàn đến như vậy.
Nhưng bây giờ anh ấy không chỉ gặp nhau mà còn trở thành đồng đội với Tống Thời Hàn, tương lai còn sẽ cùng nhau lên sân thi đấu, quỹ đạo cuộc sống cũng đã xảy ra một ít liên hệ.
Như vậy tới xem, cuộc sống thực sự đầy rẫy những điều kỳ diệu, bởi vì bạn không biết khi nào mình sẽ gặp phải những cuộc gặp gỡ tuyệt vời.
“Được rồi.”
Khi đi ra, Tống Thời Hàn đã thay một bộ quần áo thể thao rộng rãi, anh nhặt thước dây bị Tả Đào đặt ở một bên lên, nói: “Đứng lên đi.”
Tả Đào vội vàng dừng động tác, đứng ở trước mặt Tống Thời Hàn.
“Em cần làm gì ạ?” Tả Đào hỏi anh.
Tống Thời Hàn lời ít mà ý nhiều: “Đứng thẳng, nâng cánh tay.”
Tả Đào theo tiếng làm theo, cậu liếc nhìn Tống Thời Hàn kéo thước đo từ đường nối vai đến cổ tay áo, tò mò hỏi: “Đây là đo chiều dài cánh tay áo ạ?”
Tống Thời Hàn trầm giọng đáp lại, thần sắc chuyên chú, lấy điện thoại di động ra ghi số liệu, sau đó nói: “Buông xuống đi.”
Dứt lời, lại dùng thước dây đo độ rộng vai của Tả Đào.
Lúc trước Tả Đào không biết đo thân thể phải dựa gần như vậy, mới đầu còn tốt nhưng dần dần, từ tâm trạng thoải mái ban đầu từ từ chuyển thành mất tự nhiên, hơn nữa sự mất tự nhiên này còn đang dần lên men.
Cậu có chút khẩn trương.
Đôi mắt cũng không biết nên đặt ở chỗ nào, chỉ cần vừa nhấc đầu là có thể hầu kết nhô lên của Tống Thời Hàn, cùng với hình dạng quai hàm có vẻ hơi sắc bén.
Những nơi ánh mắt có thể đặt đều bị người nam nhân này bao vây.
Cảm nhận được vành tại mình đang có dấu hiệu đỏ lên, Tả Đào mím môi: “Còn chưa xong ạ?”
Tống Thời Hàn: “Sắp xong rồi.”
Dứt lời, Tả Đào còn chưa kịp xả hơi, liền thấy Tống Thời Hàn mở hai tay ra, sau đó hơi cúi người, thước dây từ phía sau cậu vòng qua.
Giờ phút này khoảng cách giữa hai người đã đến giá trị âm.
Rõ ràng chỉ là đang đo vòng ngực một cách bình thường, nhưng cả thân Tả Đào lại vô cùng căng thẳng. Thực sự cái động tác này quá mê hoặc, chỉ trong nháy mắt như vậy cậu đã cho rằng đây là một cái ôm.
Hơi thở ấm áp đều đều dừng ở trên cổ cậu, như có một dòng điện xẹt qua, dường như ngay cả mùi sữa tăm cam quýt cũng đang lởn vởn ngay chop mũi cậu.
Tả Đào cảm thấy chính mình sắp điên rồi.
“Làm sao vậy?” Cảm nhận được Tả Đào đang cứng đờ, Tống Thời Hàn nhìn cậu một cái.
Tim Tả Đào đập như bay, cố gắng ra vẻ trấn định: “Em chỉ là…… Có chút sợ ngứa.”
Tống Thời Hàn cười khẽ một tiếng, cũng không nói gì, cuối cùng đo chiều dài quân rồi mới nói: “Kết thúc.”
Ba phút sau, Tả Đào mặt đỏ tai hồng mà rời khỏi phòng Tống Thời Hàn.
Lúc trở lại phòng mình vừa mới ngồi xuống, cậu lại phát hiện ra một chuyện càng đáng sợ hơn.
Thói quen vứt bừa bãi của cậu lại phát tác, cư nhiên ném móc bật lon sữa Vượng Tử trên bàn Tống Thời Hàn.
Đúng lúc này điện thoại di động rung lên.
Tả Đào cầm lấy nhìn xem, là Tống Thời Hàn gửi một tấm ảnh sang cho cậu.
Trong ảnh là móc bật nho nhỏ kia nằm ở bên cạnh bàn phím.
Tả Đào: “……”
【Fire: Của em? 】
【Pink: Dạ. 】
【Fire: Còn muốn không? 】
Tả Đào dùng sức mà gãi gãi tóc, cảm thấy mỗi tế bào trên người mình đều đang hét chói tai.
Vì để chứng minh mình không làm hành vi kỳ quái nào, cậu run rẩy trả lời ——
【Pink: Không cần đâu ạ. 】
【Pink: Vốn em định đem đi vứt mà. 】