Chris đi rồi, Lâm Dật Phi thoáng chút cô đơn, nhưng sâu trong nội tâm lại vui vẻ.
“Lâm, hình như hôm nay cậu có gì đó khang khác.” Khi luyện kiếm cùng Lâm Dật Phi, Katherine nói.
“Hở? Sao lại khác.”
“Trước đây khi cùng tớ luyện tập, cậu luôn thản nhiên tự đắc. Nhưng cũng chịu thôi, trình độ của hai chúng ta cách nhau quá xa. Nhưng mấy ngày nay, ngay cả khi cậu luyện tập với những người có trình độ không tới đâu như Mark và Philip cũng đều rất nghiêm túc.”
Cách đó không xa, Mark cùng Philip xấu hổ.
“Tớ nói này Katherine, trình độ của hai chúng tớ tuy không tới đâu nhưng cũng không thấp đến cỡ đó chứ?”
Lâm Dật Phi cười, “Có lẽ do tớ cảm nhận được nguy cơ đang đến gần.”
Chris đã trưởng thành với một tốc độ mà mình không thể tưởng tượng được, mình sao có thể còn dậm chân tại chỗ chứ?
Trận đấu cuối tuần đã đến. Sáng nay Lâm Dật Phi phải thắng hai đối thủ mới có thể vào top mười sáu người đứng đầu của Washington. Washington và New York đều là những tiểu bang phát triển vượt trội nên trình độ của những cậu bé chơi đấu kiếm ở đây cũng vượt bậc rất nhiều so với các tiểu bang khác.
Lâm Dật Phi đứng bên sân, lẳng lặng sửa lại mũ bảo vệ của mình. Đối thủ của cậu là một nam sinh tóc ngắn màu hạt dẻ, thoạt nhìn rất bình tĩnh. Huấn luyện viên của cậu ta đang đứng bên cạnh dặn dò một ít chuyện. Nếu đã mời huấn luyện viên tư nhân, hẳn cậu trai này cũng có tài năng trong lĩnh vực đấu kiếm. Nhưng thật ngại quá, có thể hôm nay lòng tự trọng của cậu sẽ bị hao tổn đôi chút.
Trọng tài vừa hô “Bắt đầu”, Lâm Dật Phi đã ngăn lại đường kiếm xinh đẹp của đối thủ, thực hiện một động tác bước lướt đầy kỹ thuật đánh trúng ngực đối thủ.
Ngay sau đó tình thế gần như bị đảo ngược. Kiếm của Lâm Dật Phi rất nhanh, công thủ nhiều mặt, khiến đối thủ không còn sức chống đỡ. Nhìn cách phòng thủ của cậu ta, Lâm Dật Phi đoán rằng kiến thức cơ bản của cậu bé này khá vững, nhưng lúc Lâm Dật Phi đánh trúng thì hét rất lớn, không chỉ dùng khí thế áp đảo, mà còn cướp lấy tiết tấu trận đấu. Hiệp thứ nhất chấm dứt, Lâm Dật Phi đã năm điểm, còn đối thủ thì không được điểm nào.
Đi xuống uống một ngụm nước, ngẩng đầu lên thì thấy Mark và Philip đang vẫy tay ra hiệu với mình “Trận này cậu thắng chắc.”
Huấn luyện viên cẩn thận dặn dò cậu bé đôi lời, cũng không trách cứ nhiều về sự thất thế vừa rồi. Nam sinh thở phào, gật đầu.
Hiệp thứ hai bắt đầu, Lâm Dật Phi cũng không vội công kích, bày ra tư thế phòng thủ. Đối với những tiến công dồn dập của đối thủ, cậu phòng thủ thật cẩn thận. Nhưng với một Lâm Dật Phi luôn biết nắm lấy thời cơ, ngăn chặn công kích của đối thủ rồi phản kích để được điểm, đối thủ đã có chút nản lòng.
Lần đầu tiên Lâm Dật Phi có cảm giác rằng mình thật độc ác.
Nhưng đối thủ của cậu cũng không hoàn toàn bị đánh gục, ngược lại càng thêm hăng say. Kết quả có thể đoán trước, Lâm Dật Phi thắng, nam sinh kia cởi mũ bảo vệ trên đầu, mắt rưng rưng nước bắt tay với cậu.
“Cậu học đấu kiếm được bao lâu rồi?” Lâm Dật Phi hỏi cậu ta.
“Hả?” Cậu ta dường như không ngờ cậu sẽ hỏi vấn đề này, “… Hai năm.”
“Chỉ mới hai năm mà đã đạt được trình độ này rồi à? Tớ đã học sáu năm rồi.” Thời gian Lâm Dật Phi học đấu kiếm đương nhiên không chỉ “sáu năm”, chủ yếu là mong cậu bé này có lại tự tin mà thôi.
“Thật sao? Từ nhỏ là cậu đã bắt đầu học rồi sao!”
“Trận tiếp theo hãy cố lên, nhớ phải thắng để đền bù cho trận thua này.”
Trận thứ hai của Lâm Dật Phi, đối thủ là một nam sinh lớn hơn cậu, anh ta dựa vào ưu thế cao lớn về hình thể làm Lâm Dật Phi phải tốn chút sức mới đối phó được với những đường kiếm của anh ta. Nhưng cũng vì vậy mà độ linh hoạt của anh ta bị hạn chế, Lâm Dật Phi nhanh chóng tránh né, trận đấu cũng không kéo dài quá lâu.
Khi cậu ra khỏi phòng thay quần áo để xem những trận đấu khác thì đã có người đứng nơi đó chờ cậu. Dáng người thon dài cao ngất, đường cong của chiếc cằm mang theo chút kiêu ngạo.
“Chris?” Lâm Dật Phi cảm thấy kỳ lạ, sao anh biết phòng thay đồ của mình ở đây.
“Cậu chậm quá.” Chris nghiêng đầu, khóe miệng nở ra một nụ cười khó phát hiện.
“Nhìn vẻ mặt này của cậu, sáng nay toàn thắng sao?” Lâm Dật Phi huých vào vai anh.
“Ừm. Cậu cũng toàn thắng.”
“Ha ha, hy vọng trong trận đấu top mười sáu tớ sẽ không chạm mặt cậu quá sớm.”
Hai người sóng vai đi đến khán phòng, Mark và Philip ngơ ngác.
“Ha ha, là bạn của tớ.” Lâm Dật Phi giới thiệu ngắn gọn, Trần Mạn Mạn vẫn luôn im lặng ngồi bên cạnh Mark lúc này nhịn không được nghiêng đầu nhìn Chris. Lâm Dật Phi cũng nhận ra điều này, àiz, đúng là bất luận ở nơi nào, Chris cũng mãi luôn thu hút tầm mắt người khác.
“Đến giải đấu kiếm Saber của nữ sinh nào, chúng ta phải cho Katherine chút mặt mũi chứ.” Philip nhướn mày.
Hôm nay Katherine phát huy khá tốt. Trận đấu bắt đầu rất thuận lợi, trận thứ hai thì có chút nguy hiểm, nhưng khi đến phút cuối cùng, cô nàng bỗng dưng bùng nổ, đâm trúng đối thủ ba kiếm liên tiếp tiến thẳng vào top mười sáu. Cô nàng vui vẻ cởi mũ bảo vệ ra, chạy chân sáo đến chỗ bọn Lâm Dật Phi làm tất cả mọi người phải cười to.
“Cậu giống thỏ quá đấy!”
Sau đó mọi người cùng đi ăn trưa, địa điểm là quán McDonald ở gần đó.
“A, hôm nay vui quá.” Katherine vui vẻ uống một ngụm nước, “Chẳng những thắng trận mà còn quen được bạn mới. Cậu tên Chris đúng không, rất nổi tiếng đó nha, vừa đăng ký tham gia lần đầu tiên mà đã đạt được hạng ba của cuộc thi đấu kiếm dành cho thiếu niên.”
Lâm Dật Phi vờ ngạc nhiên nhìn Chris, “Thì ra cậu đã nổi tiếng như vậy ư?”
Mọi người cười ha ha, tuy rằng Chris mang gương mặt không dễ gần, nhưng thấy Lâm Dật Phi luôn thoải mái nói chuyện với anh, không khí này cuốn hút không ít người bên cạnh, bọn Katherine cũng không cảm thấy Chris khó bắt chuyện nữa.
“Đúng rồi, có mang theo máy chụp ảnh không? Chúng ta chụp vài tấm làm kỷ niệm đi!” Đề nghị của Katherine nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt của mọi người.
“Tớ có mang.” Mạn Mạn nhẹ giọng nói, lấy máy chụp ảnh trong ba lô ra, “Mẹ bảo tớ chụp ảnh của Dật Phi, nhưng tớ xem đến mê mẩn quá nên quên mất.”
“Bây giờ chụp cũng không muộn mà!” Philip cũng tham gia náo nhiệt, cầm lấy máy chụp hình, “À… máy này có thể chụp bao nhiêu tấm?”
“Mười chín tấm.” Mạn Mạn hơi ngượng ngùng, sợ bị Philip nói máy chụp ảnh của mình ‘cổ lỗ sĩ’.
“Được rồi, cả bọn chụp một tấm nào!” Philip gọi phục vụ viên, cả bọn đứng trước cửa sổ có ánh mặt trời chiếu vào.
Ngồi bên trái Lâm Dật Phi là Chris, bên phải là Mạn Mạn, phía sau là bọn Katherine.
Sau khi phục vụ hô “Một, hai, ba”, mọi người đều cười tươi, Mark đứng phía sau còn không quên làm ra những hành động quái đản.
“Tốt tốt, chụp xong ảnh nhóm rồi, tiếp theo là chụp người thắng cuộc của ngày hôm nay!” Mark nhận máy chụp hình, “Ưu tiên nữ trước, Katherine!”