Đêm đến.
Hắn dẫn tôi đi thăm quan Italia về đêm.
Tôi đã nghe nói rất nhiều về Venice vào ban đêm. Nhưng nơi này thật sự rất rất rất đẹp hơn trí tưởng tượng của tôi.
Không hổ danh là “thành phố tình yêu” bật nhất ở Italia. Những tòa nhà với lối kiến trúc cổ kính được dòng sông Venice bao bọc. Những cây cầu thơ mộng, những bản nhạc du dương, những ánh đèn mờ ảo,… Tất cả tạo nên một Venice thật xinh đẹp trong kí ức của tôi.
Tôi và Alec thuê một chiếc gondola để đi dạo trên sông. Tất nhiên người chịu trách nhiệm chèo là Alec. Còn tôi thì chỉ việc ăn kem và thưởng thức khung cảnh thơ mộng này.
Đột nhiên Alec hỏi tôi
– Thích không?
– Thích chứ!
Khung cảnh đẹp như thế ai mà chẳng thích được.
– Không, ý tôi là cô có thích tôi không?
– Hả
Thích… thích hắn không hả. Việc này tôi chưa nghĩ tới và tôi cũng không định nghĩ tới nữa.
Người tôi thích là Brian.
Thấy tôi mãi im lặng Alec cũng không hỏi nữa. Hắn vẫn tiếp tục chèo và cười khẩy
– Đừng vội trả lời gấp. Cô cứ từ từ suy nghĩ đi. Tôi đợi được mà
Chị em nhà này thật giống sau:)))
– Đừng đợi tôi. Vì có lẽ anh sẽ không nhận được câu trả lời như mình mong muốn đâu.
Tôi thật sự không muốn hắn phí phạm thời gian vì tôi. Vì hắn không phải gu của tôi.
– Tôi có thể đợi cô cả đời được mà. Từ lúc trở thành ma cà rồng đây là điều có ý nghĩa nhất là tôi từng làm trong đời đấy.
Alec, hắn làm tôi cảm động quá.
Nhưng tôi thật sự cần hơi ấm có thể bên tôi đến bạc đầu.
– Alec, tôi xin lỗi