“Vậy rốt cuộc anh dẫn tôi tới đây làm gì?”
“Ôn Hủ Hủ, năm năm qua cô giả chết, cô có biết mình gây ra biết bao tội nghiệt không? Cô đã quên bởi vì cái chết của cô mà những người quan tâm cô phải sống như nhưthees nào chưa?”
Câu này nói ra, dường như hắn đã dùng sự đau đớn suốt năm năm nămcuar mình để chất vấn cô, chất vấn lương tâm của cô.
Hắn nhìn chằm chằm cô, ánh mắt nặng nề híp lại, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô thành từng mảnh nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Hủ Hủ trắng bệch cơ thể cô không khống chế được lảo đảo lui về phía sau vài bước.
Làm sao cô có thể quên được?
Ông cụ Hoắc, còn có cả nhà mợ cô.
Năm đó ông cụ Hoắc, hắn thật sự đối với cô rất tốt, cho dù đứa con trai này của ông không thích cô, không thích cuộc hôn nhân của hai người.
Nhưng mà ông cũng thật tâm đối đãi với cô.
Sau đó là một nhà mợ cô, năm đó sau khi Ôn gia phá sản, ba vào ngục giam, mẹ chịu không nổi đả kích bị bệnh qua đời, Ôn gia đều dựa vào một tay mợ xử lý, người phụ nữ kia cũng thật sự vì cô mà hao tổn rất nhiều tâm tư.
Nhưng sau đó, cô lại dùng cái chết giả để báo đáp bà ấy.
Ôn Hủ Hủ thống khổ nhắm hai mắt lại.
“Những thứ này, tất cả đều tại do anh!”
“Ha ha, Ôn Hủ Hủ, cô muốn phủi sạch sẽ tội lỗi của mình sao? Lúc trước nếu như cô không đồng ý hôn sự này, sẽ có kết quả như vậy sao?”
Người đàn ông này, thật sự là một ác ma!
Cô cho rằng sau năm năm, khi hắn nhìn thấy cô sẽ đối xử nhân từ một chút, nhưng không ngờ hắn vẫn thích dùng dao đâm vào vết sẹo của cô.