– Cái gì?
Khi nghe được câu trước hắn vẫn rất vui vẻ, cuối cùng thì mình cũng được công nhận rồi, thế nhưng sau khi nghe xong câu sau thì Ngưu Hữu Đạo giật mình, còn tưởng rằng mình nghe nhầm. Nhìn lại những ánh mắt nghiêm túc ở xung quanh, hắn chỉ vào mũi mình mà hỏi lại:
– Để ta làm chưởng môn sao?
La Nguyên Công gật gật đầu, nghĩa là hắn cũng không nghe nhầm.
Phản ứng đầu tiên của Ngưu Hữu Đạo chính là tưởng rằng có bẫy, chỉ xét tới thái độ của họ đối với mình khi trước, ai lại để mình làm chưởng môn chứ? Kể cả là thật sự thì đó cũng không phải là chuyện gì tốt, nếu là chuyện tốt thì đâu tới lượt mình nên hắn vội vàng xua tay:
– Không được, không được, đệ tử mới vừa nhập tông, không thể nào làm được đâu!
Lời này vừa nói ra thì sắc mặt Đường Tố Tố thả lỏng đi nhiều. La Nguyên Công hỏi lại lần nữa:
– Cậu xác nhận rằng mình không muốn làm chưởng môn sao?
Ngưu Hữu Đạo tiếp tục xua tay:
– Đệ tử còn không biết chưởng môn là sao nữa cơ mà, thật sự là không làm được, mọi người hãy chọn người tài giỏi nào đó khác đi.
La Nguyên Công đảo mắt tới mọi người xung quanh, hỏi lớn:
– Tất cả đều nghe rõ chưa?
Tất cả đệ tử đều đồng thanh đáp:
– Rõ!