“Lưu Cảnh MinhHI!”
Giang Hàn Phi lại hét lên nhưng kết quả vân như thế.
Ông ta nhận thấy có gì đó không đúng nên bắt đầu nghiêm túc quan sát Lưu Cảnh Minh vài phút, sau đó mới phát hiện cơ thể Lưu Cảnh Minh cứng đờ, hai mắt trống rõng vô thần.
Hệt như người đàn ông ở Thành Phố Ngầm.
Đây chính là dáng vẻ bị khống chế sau khi uống thuốc.
Vấn đề là, ngoài trừ Giang Hàn Phi, không ai có được loại thuốc này. Lưu Cảnh Minh biết rõ loại thuốc này lợi hại ra sao nên càng không thể chủ động uống thuốc.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lúc này, Giang Nghĩa chầm chậm đi ra, hệt như một người không liên quan. Anh cố tình hỏi: “Giám đốc Lưu bị sao thế, rõ ràng lúc nãy trong phòng làm việc của tôi, chúng ta còn nói còn cười rất ổn mà, sao mới chớp mắt đã như phát điên rồi?”
Soạt!
Một tia sáng loé lên trong đầu Giang Hàn Phi.
Ông ta đỏ mắt tức giận nhìn Giang Nghĩa.
Không đúng.
Không đúng!
Theo lý mà nói thì lúc nấy, Giang Nghĩa nên bị khống chế rồi, không thể nào trấn tĩnh như vậy, đầu óc càng không thể tỉnh táo như vậy được.
Chuyện này không bình thường.
Người nên điên lại không điên, người không nên điên lại phát điên.
Mọi thứ hoàn toàn trái ngược với những gì mong đợi.
Chỉ có một cái giải thích duy nhất-Giang Nghĩa hoàn toàn không uống thuốc mà chỉ dùng thủ đoạn đặc biệt nào đó để lừa mọi người. Sau đó Giang Nghĩa nhân lúc Lưu Cảnh Minh không chú ý mà lừa Lưu Cảnh Minh uống thuốc.