Mộc Tượng và Thạch Tượng nhìn nhau, phát hiện khi quyền thế của Miêu Nghị càng lớn, khí thế của hắn càng ngày càng bức người!
Còn có người vừa yêu vừa hận Miêu Nghị, đó chính là Hoàng Phủ Quân Nhu đang quỳ trên mặt đất.
Từ mụ mụ cảm thán, khó có thể tưởng tượng đây chính là người trẻ tuổi thường xuyên uống trà cãi cọ trong Thiên Hương lâu.
Người ở hiện trường đều bị hắn hấp dẫn, ánh mắt mọi người nhìn sang, chỉ thấy tất cả thiên binh thiên tướng tập thể đều chắp tay hành lễ với Đại thống lĩnh.
Mấy ngàn thiên binh thiên tướng cùng im ắng hành lễ tăng thêm khí thế rất mạnh, cộng thêm mấy ngàn người đang quỳ dưới đất tô điểm thêm uy nghiêm bức người của Đại thống lĩnh, khí thế tạo thành áp lực bức bách nội tâm nhiều người, dường như người nọ chính là trung tâm của cả thế giới.
Miêu Nghị tùy tiện phất tay ý bảo miễn lễ, lúc này các thiên binh thiên tướng cùng thu tay.
Miêu Nghị nghiêng đầu nhìn Phục Thanh, lại nhìn hướng Thủ Thành Cung.
Phục Thanh khẽ gật đầu bảo hắn yên tâm. Đều dựa theo chuẩn bị lúc trước làm việc, chỉ cần Bích Nguyệt phu nhân vừa xuất hiện thì tràng diện nơi này sẽ bị phá.
Miêu Nghị lại truyền âm:
– Phải khống chế đồ vật chúng ta vơ vét. Đây là đường lui cuối cùng của chúng ta, một khi tình thế bên này không thể vãn hồi, chúng ta lập tức mang theo thứ đồ vật quay về Tiểu Thế Giới. Nếu không lại kéo dài thời gian còn có thể kiếm một ít.
Phục Thanh khẽ giật mình, thì ra là như vậy, hắn gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.
Miêu Nghị đi thẳng về phía trước, đám người Phục Thanh đi theo sau lưng hắn.
Đám người Diệp Tầm Cao đang quỳ ngẩng đầu lên, ánh mắt oán độc nhìn hắn, chợt đều cúi đầu, không muốn nhìn thấy bộ dạng từ trên cao nhìn xuống của ai đó.
Miêu Nghị đi tới bên cạnh thủ vệ canh giữ đám người bị bắt, thuận tay rút bội kiếm trong tay hắn, trường kiếm duỗi ra, mũi kiếm nâng cằm Diệp Tầm Cao lên, hắn lại cúi đầu xuống, lạnh nhạt nói:
– Có kẻ hôm qua chí cao ngang trời, vì sao hôm nay lại cúi đầu ủ rũ trước mặt bản thống lĩnh?
Trường kiếm lại đặt vỗ mặt Hoàng Lập Hưng, mũi kiếm chọc vào lỗ mũi nâng mặt hắn lên.
– Ngày hôm qua không phải nói năng rất ghê gớm sao? Hiện tại không nói gì?
Trong mười sáu chưởng quầy, người thê thảm nhất là Hoàng Lập Hưng, hai vai bị Ưng Vô Địch xé nát, hắn hung ác nhìn chằm chằm vào Miêu Nghị:
– Ngưu Hữu Đức! Ngươi quan báo tư thù!
– Sai! Đây không phải quan báo tư thù, ngươi chỉ là tiểu thương nhân, bản Đại thống lĩnh đang chấp pháp, bản Đại thống lĩnh có thể trị tội ngươi!
Dứt lời Miêu Nghị kiếm phất trường kiếm trong tay.
– Ah…
Hoàng Lập Hưng khổ sở đau đớn, mũi của hắn bị cắt rơi ra ngoài, Miêu Nghị đã cắt mũi hắn trong nháy mắt.
Tên này điên rồi! Mười mấy chưởng quầy đang quỳ hãi hùng khiếp vía, không ai nghĩ tới hôm qua còn ở Thủ Thành Cung la hét vào mặt Miêu Nghị, hôm nay đã quỳ ở nơi này, không ngờ biến hóa lại nhanh như thế, càng không ngờ Miêu Nghị lại dám động thủ với bọn họ trong Thiên phố, điên rồi!
Diệp Tầm Cao cố nén đau đớn quát lớn:
– Ngưu Hữu Đức, ngươi không nên càn rỡ! Ta khuyên ngươi bây giờ thu tay còn kịp, đừng làm mọi việc quá tuyệt, nếu không ngươi không chịu nổi đâu.
Miêu Nghị cầm kiếm trong tay chỉ vào mặt mười sáu chưởng quầy, thân kiếm lại vỗ vào đầu Diệp Tầm Cao.
– Ai cho ngươi lá gan nói chuyện với ta như vậy? Ngươi không sợ ta làm thịt ngươi sao?
Dưới uy hiếp vũ lực tuyệt đối, Diệp Tầm Cao cũng sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, hắn tức giận quát:
– Ta chính là gia thần của Thiên Mão Tinh Quân, ngươi động tới ta, Tinh Quân sẽ không buông tha ngươi.
Ba!
Trường kiếm trong tay Miêu Nghị đổi góc độ vỗ ót của hắn, đánh hắn ngã sấp xuống đất.
Hắn quyết đoán nhấc chân lên, chiếc giày màu tím đạp lên mặt Diệp Tầm Cao, hắn vô cùng ngạo mạn đạp lên tôn nghiêm Diệp Tầm Cao, hắn hỏi:
– Nói cho ta biết, tử giáp trên người bản Đại thống lĩnh là người phương nào ban tặng?