Thái Ất thanh quang bị ngọn núi này thúc giục rốt cục ở trên hư không đã trực tiếp hiện hình mà ra rồi đan vào nhau mà hoá thành một tầng bích võng hướng lên phía trên bắn đi.
Quang lãng màu xám và bích võng trong nháy mắt công phu va chạm cùng nhau, thanh âm va chạm phát ra giống như tiếng kim chúc ma sát sắc bén chói tai. Hai toàn sơn phong cự chiến, ở trên hư không nhất thời lâm vào thế giằng co.
Hàn Lập thấy vậy thì hai mắt nhíu lại, linh lực trong cơ thể lưu chuyển không ngừng, đang tính toán rót thêm cho Nguyên cực từ sơn để gia tăng thêm uy lực nhưng vào lúc này, trên trời cao bỗng nhiên xuất hiện âm thanh sét đánh ầm ầm một tiếng rồi vô số đạo hồ quang thô to màu xám từ trên không trung bắn xuongs, hung tợn đánh lên bích võng.
Bích võng do Thái Ất thanh quang biến thành lúc này quang mang loạn hoảng không thôi. Hàn Lập trong lòng vui vẻ, ánh mắt đảo qua lập tức liền thấy rõ ràng từng đạo tia chớp màu xám dĩ nhiên là từ cây phiên kỳ trước người Liễu Thuý Nhi kia phát ra.
Liễu Thuý Nhi thấy một trọng cấm chế cuối cùng chỉ bằng vào Hàn Lập và Thạch Côn thì không dễ dàng phá được nên rốt cục cũng thúc dục bảo vật trước người đến trợ giúp một tay.
Bất quá ngọn núi màu xanh kia cũng thực sự không tầm thường, rõ ràng là Thái Ất thanh quang thả ra căn bản là không thể chống lại được Nguyên cực từ sơn cùng tia chớp màu xám nhưng từ trên ngọn núi không ngừng ba ỷa những cây bích ti và không ngừng bù đắp cho đại võng đang có chút tán loạn. Chính vì vậy mà đại võng lâm vào thế hạ phong nhưng cũng không có lập tức bị hỏng.
Theo đó, mặc dù hai người Hàn Lập có thể chiếm được thượng phong nhưng lại vô pháp lập tức phá vỡ được trọng cấm chế này mà thời gian trì hoãn thì số cấm chế vừa bị phá trừ phía trước có thể khôi phục lại như lúc ban đầu, đến lúc đó thì có thể có đại phiền toái.
Hàn Lập cùng Liễu Thuý Nhi tự nhiên đều biết đạo lý này nhưng cũng đều bắt đầu điên cuồng thúc giục bảo vật nhưng mặc cho quang lãng màu xám cùng tia chớp màu xám như mưa rền gió dữ mãnh liệt công kích thì bích võng phía dưới được Thái Ất thanh quang liên tục chống đỡ lại thể hiện ra sự dẻo dai khó tin, mặc dù chật vật nhưng cuối cùng vẫn có thể chống đỡ được.
Hai người Hàn Lập thấy vậy thì sắc mặt khẽ biến nhưng ngay tại lúc này, Thạch Côn lại đột nhiên có hành động. Chỉ thấy đại hán này đột nhiên hít sâu một hơi, thân hình đột nhiên hoá lớn lên, biến thành cao mấy trượng, hai bàn tay khổng lồ đột nhiên nắm chặt lại thành quyền rồi nhằm trước ngực mình hung hăng vỗ vào, trên người lập tức có quầng sáng trắng mờ đại phóng.
Tiếp theo chỉ thấy hai cánh tay của hắn liên tục huy động rồi quyền ảnh rậm rạp lập tức hiện lên phía trước người, quầng sáng hoá thành một viên quang cầu màu xám điên cuồng đánh xuống. Lúc này nhờ có thêm quang cầu do Nguyên từ thần quang ngưng tụ mà thành tiến hành công kích nên bích võng cuối cùng cũng suy sụp.
Dưới sự hợp kích của Nguyên cực từ sơn cùng tia chớp màu xám quang võng rôt cục cũng kêu lên một tiếng muộn hưởng rồi bị ba loại Nguyền từ chi lực cùng đánh mà hoá thành vô số điểm linh quang tán loạn. Quang hà, tia chớp và quang cầu màu xám thừa thế lao xuống cùng đánh lên ngọn núi màu xanh trên bức hoạ cuộn tròn.
Nhất thời bức hoạ cuộn trò thanh quang chớp động một trận cùng tiếng nổ trầm đục kinh thiên liên miên thì bắt đầu tấc tấc vỡ vụn ra, cuối cùng loé lên mà tiêu thất.
Trọng cấm chế thứ mười một đã tan rã!
Mà trong hư không, nơi bức hoạ cuộn tròn biến mất lập tức hiển lộ một cái lỗ thủng thật lớn, đường kính chừng hơn mười trượng, quỷ dị huyền phù giữa không trung, hai mép tản ra hào quang màu trắng ngà. Hiển nhiên đây là một chỗ cửa ra vào.
Bất quá, Hàn Lập lại không giống hai người Liễu Thuý Nhi, hai người này lúc này đang dùng ánh mắt gắt gao như có lửa nóng nhìn chằm chằm vào lỗ thủng còn Hàn Lập thì nhất ngưng trực tiếp nhìn chằm chằm vào một vật. Chính là ngọn núi nhỏ màu xanh do ba người liên thủ kích hạ, lúc này đang huyền phù ở phía trên cái động khẩu. Mất đi sự tăng phúc của bức hoạ cuộn tròn kia, giờ phút này Thái Ất thanh sơn mặc dù vẫn cao lớn nhưng thanh quang bên ngoài thân rất ảm đạm, bộ dáng hơi có chút lung lay sắp đổ.
Hàn Lập thần sắc vừa động, đột nhiên cánh tay vừa nhấc giơ tay điểm vào vô cực từ sơn một cái. Nhất thời ngọn núi màu đen chớp lên một cái rồi liền lao vào trong hư không biến mất không thấy. Tiếp theo, không gian phía trên ngọn núi nhỏ màu xanh xuất hiện dao động rồi thân hình khổng lồ của Nguyên cực từ sơn hiện lên.
Dưới đáy từ sơn hào quang chợt loé rồi nhất thời một mảnh quang hà màu xám quét xuống đem ngọn núi nhỏ màu xanh gắn vào trong đó. Thái Ấn thanh sơn gào thét một tiếng, bên ngoài thân thanh quang loạn hoảng một trận nhưng lại vô lực ngăn cản Nguyên từ thần quang chi lực.
Nó rõ ràng đã hao tổn nguyên khí rất nhiều nên sao có thể ngăn cản được lực lượng của Nguyên từ cự sơn do Hàn Lập toàn lực thúc giục. Trong quang hà màu xám bỗng nhiên hiện ra một cái ký hiệu màu bạc, ký hiệu này vây quanh thanh sơn chợt loé lên rồi liền như giòi phụ cố mà bám lấy.
Thái Ất thanh sơn kêu lên một tiếng bất đắc dĩ rồi sau đó bị vô số ký hiệu bao vây lấy rồi cuốn về phía đáy Nguyên cực từ sơn, chỉ thấy thanh quang chợt loé lên mà biến mất, rõ ràng là bị Nguyên cực từ sơn thu vào trong.
Khoé miệng Hàn Lập nổi lên một tia vui sướng, một tay đảo lập Nguyên cực từ sơn lập tức nhanh chóng thu nhỏ lại, rốt cục hình thể lại thu lại cỡ một tấc hướng lên không trung bắn đi. Chỉ chớp động một cái ngọn núi nhỏ màu đen đã bay vào trong tay áo bào của Hàn Lập không thấy bóng dáng.
Hành động thu bảo của Hàn Lập lần này đúng là vô cùng kỳ khoái. Chờ đến lúc hai người Liễu Thuý Nhi kịp phản ứng lại thì Thái Ất thanh sơn đã vững vàng rơi vào trong tay Hàn Lập. Điều này làm cho Liễu Thuý Nhi cùng Thạch Côn ngẩn ra, không khỏi nhìn nhau liếc mắt một cái.
Lấy lịch duyệt của hai người thì đương nhiên cũng đoán ra lai lịch chân thật của Thái Ất thanh sơn, nếu nói trong lòng không tơ tưởng đến bảo vật này thì tự nhiên là không có khả năng nhưng bọn hắn không có dự đoán được Hàn Lập lại động thủ nhanh như vậy, cơ hồ cấm chế vừa bị phá thì trong nháy mắt liền không chút do dự thu lấy bảo vật này. Thần sắc hai người đều có chút quái dị!
“Cái bảo vật này đối với Hàn mỗ có chút tác dụng, hơn nữa bên trong kia còn có trọng bảo khẳng định rất nhiều, thiết nghĩ nhị vị đạo hữu sẽ không để ý việc tại hạ thu lấy bảo vật này chứ.”
Hàn Lập ánh mắt chớp động vài cái rồi nhìn hai người Thạch Côn mỉm cười nói.
“Ha ha, nếu bảo vật này đối với Hàn huynh hữu dụng thì cứ việc cầm đi. Tiểu muội không có ý kiến gì.”
Liễu Thuý Nhi thần sắc rất nhanh khôi phục như lúc ban đầu, cũng thản nhiên cười nói.
“Thạch mỗ tuy rằng đối với vật ấy cũng có chút hứng thú nhưng nếu Hàn huynh đã đi trước một bước đắc thủ thì tại hạ cũng không có gì để nói.”
Thạch Côn sau khi sắc mặt thay đổi vài cái thì cũng cười khổ một tiếng nói.