“Giang Nghĩa, ngồi xuống.”
Một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện, Giang Nghĩa lập tức nghe theo lệnh của Lưu Cảnh Minh mà ngồi xuống, hệt như một con chó đã được huấn luyện.
“Đưa tay trái ra.
Quả nhiên Giang Nghĩa liền đưa tay trái ra.
“Thè lưỡi như chó đi.”
Giang Nghĩa liên ngồi trên mặt đất và thè lưỡi ra như một con chó pug, hình tượng hoàn toàn sụp đổ.
“Hahahaha!l! Giang Nghĩa, anh cũng có ngày này sao?”
Lưu Cảnh Minh điên cuồng cười lớn, anh ta đã đợi thời khắc này quá lâu, cuối cùng tâm nguyện cũng hoàn thành rồi.
Từ lúc Giang Nghĩa “trở về”, một tổng giám đốc như anh ta lại phải nhịn tới nhịn lui, như thể Giang Nghĩa đã trở thành người thừa kế chính thức của công ty vậy.
Lưu Cảnh Minh luôn cảm thấy nghẹn trong lòng.
Bây giờ thì tốt rồi.
Giang Nghĩa uống thuốc, bị Lưu Cảnh Minh thoải mái khống chế, sau này anh ta cũng không cần phải nhịn nữa.
Lưu Cảnh Minh ngồi xuống sofa rồi nói: “Giang Nghĩa, rót cho tôi một tách trà.”
Giang Nghĩa ngoan ngoãn đến bên bàn rồi cầm ly rót nước, sau đó đưa tới trước mặt Lưu Cảnh Minh.
Lưu Cảnh Minh thầm thoải mái trong lòng.
“Thoải mái, quả thật quá thoải mái!”
Anh ta nâng cốc lên chuẩn bị uống trà thì bỗng nhiên trước mắt đen ngòm, không biết thứ gì đó đã chui tọt vào miệng anh.
Lưu Cảnh Minh còn chưa kịp suy nghĩ thì thứ đó đã rơi vào bụng anh ta.