Nhóm đầu bếp nghe Đầu bếp Ngô nói thế thì cùng nhau cầm đũa lên nếm thử món ăn, sau khi ăn rồi thì mỗi người một sắc mặt muôn hình vạn trạng, người thì nhíu mày, người thì há miệng kinh ngạc.
Hầu hết những người cảm thấy bất ngờ vì vị ngon của món ăn là đã bị thức ăn trên bàn chinh phục rồi, họ cũng là đầu bếp nên có khả năng có thể nếm được những vị mà người bình thường không nếm ra được, và những người này đều giống Đầu bếp Ngô, bọn họ đến đây với mục đích là bới lông tìm vết chê bai, nhưng giờ họ lại không nói được gì vì hương vị của món ăn chẳng có gì để chê cả.
“Ôi! Những món ăn này ngon quá đi!”
“Đúng vậy, đây là món ngon nhất trên đời mà tôi từng được ăn đó.”
“Tổng giám đốc Lâm, cô mời được vị đầu bếp tài giỏi này ở đâu tới vậy, chắc khó khăn lắm nhỉ?”
“Đúng là đồ ăn ngon!”
Từng tiếng ca ngợi vang lên rồi tràn ngập khắp căn phòng… Lần này thì thật sự không phải là khen xã giao nữa mà là lời khen thật lòng của các vị khách.
Thật ra Lâm Ngữ Lam đã được trải qua từ lâu rồi, hồi mới được ăn đồ Trương Thác nấu cô cũng có biểu cảm y chang.
Người xưa có câu con đường ngắn nhất để chinh phục được một người đó là qua đường dạ dày, muốn thu phục lòng người thì cần đồ ăn ngon.
Tiếng khen không ngừng vang lên.
Sắc mặt của Đầu bếp Ngô nhóm người theo ông ta ngày càng tái mét.
“Tôi bảo người anh em này, đồ ăn mà Tổng giám đốc Lâm đứa lên không có vấn đề gì đúng không? Phải nói là quá ngon đi ấy chứ? Ha ha hai”
Một người quay sang nhìn nhóm người Đầu bếp Ngô.
Vẻ mặt đầu bếp Ngô lộ rõ sự lo lắng, ông ta đặt đôi đũa trong tay xuống, đẩy đẩy người bên cạnh nói: “Đi xem trong bếp nhà họ có gì mờ ám, tôi không tin bọn họ lại mời được đầu bếp mới nhanh như thế!”
Một người khác lại nói thầm: “Đi đâu chứ, đồ ăn ngon đang đợi chúng ta thưởng thức mà”
Dù là nói thầm nhưng Đầu bếp Ngô tai thính vẫn nghe thấy, ông ta tức giận trợn mắt lườm người đó, người kia sợ hãi vội vàng buông đôi đũa trong tay xuống, ngoan ngoãn nghe lời đầu bếp Ngô.