Dương Viêm là Tinh Không Đại Đế, mà người kia đã dám tự xưng là Thi Đế, hiển nhiên là cũng có cùng cấp bậc với Dương Viêm rồi.
Dương Viêm khẽ gật đầu.
Sắc mặt Dương Khai lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Dương Viêm hé môi cười: – Huynh không cần khẩn trương như vậy, Thi Đế không thể nào tới được nơi này, cho nên người kia không thể nào là Thi Đế, ta chỉ đoán rằng hắn có liên quan gì đó với Thi Đế mà thôi. Có lẽ là một người quen cũ của ta, người đó khá thân thiết với Thi Đế, cho nên biết được cách chuyển hóa Thi Linh cũng chẳng có gì lạ!
Dương Khai nhìn Dương Viêm nghiến răng nói: – Mặc dù người đó không phải Thi Đế, nhưng đã là người quen cũ của cô nương, thì chắc chắn rằng ta cũng không thể ngăn cản được. Nếu ta tùy tiện đi gặp hắn, chẳng phải là muốn chết sao?
– Dĩ nhiên là ta không thể để cho huynh đi tìm chết rồi! Dương Viêm nhìn Dương Khai với vẻ trách móc nói: – Nếu như người đó đúng là người ta đã dự đoán, thì thực lực của hắn chắc chắn sẽ chưa đạt tới Hư Vương Cảnh, cùng lắm chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh mà thôi. U Ám Tinh có pháp tắc riêng của nó áp chế, chỉ cần cần hắn còn ở trên U Ám Tinh thì sẽ không thể nào đột phá được!
Sắc mặt Dương Khai hơi buông lỏng xuống, nếu tên giáo chủ thần bí thật kia chỉ là một cường giả Phản Hư tam tầng cảnh thì cũng không có gì phải sợ.
Chỉ có điều…
– Người quen cũ kia của cô nương có lai lịch gì mà khiến cô nương quan tâm như vậy? Dương Khai tò mò hỏi.
Dương Viêm trầm mặc một hồi rồi mới trả lời: – Huynh nên biết rằng, lý do bản thể của ta lâm vào ngủ say chính là vì ta đã bị thương nặng trong trận đại chiến năm xưa, cho nên bắt buộc phải trốn vào Đế Uyển để ngủ say tịnh dưỡng. Người quen cũ mà ta nói tới kia… chính là người đã làm ta bị thương!
Dương Khai cố gắng để giữ vững tỉnh táo, rồi hỏi: – Không phải cô nương từng nói rằng, kẻ địch chiến đấu với cô nương năm xưa đã chết rồi sao?
Những chuyện ngày xưa Dương Khai cũng biết được chút ít, Dương Khai cũng biết rằng, sở dĩ Tinh Không Đại Đế lâm vào hôn mê chính là vì bị thương quá nặng trong trận đại chiến đó, còn địch nhân thì đã bị nàng chém chết tại trận.
Nhưng bây giờ Dương Viêm lại nói người kia có thể còn sống.
Lập tức Dương Khai cảm thấy rợn cả tóc gáy.
Người có thể đánh bị thương Dương Viêm, không thể nghi ngờ là cũng có cùng cấp bậc giống như Dương Viêm và Thi Đế.
– Đúng là ta đã đánh hắn tan xương nát thịt, nhưng thủ đoạn chạy chết của tên đó rất giỏi, có lẽ trong lúc ta không để ý, thần hồn của hắn đã trốn thoát cũng nên. Nhưng huynh cứ yên tâm, tình trạng của hắn và ta giống nhau, thương thế của ta chỉ cần nghỉ ngơi đủ lâu là có thể hồi phục, nhưng hắn đã mất đi thân thể, muốn khôi phục lại cũng không phải chuyện đơn giản như vậy, nhất là ở trên U Ám Tinh.
Dương Khai chau mày, gật đầu nói: – Nếu vậy, ta có thể đi gặp tên giáo chủ Thi Linh Giáo kia một chuyến. Nhưng nếu như hắn đúng là người cô nương nói thì cô nương định xử lý như thế nào?
Dương Viêm lắc đầu: – Không phải ta xử lý như thế nào, mà là huynh! Nếu như tên giáo chủ Thi Linh Giáo kia đúng là hắn, thì huynh phải giết chết hắn trong thời gian ngắn nhất. Nếu không, chờ hắn khôi phục lại nguyên khí, toàn bộ Tinh Vực đều sẽ gặp họa.
– Cô nương chính là Tinh Không Đại Đế mà, không thể đập chết hắn sao? Dương Khai chỉ sợ rèn sắt không thành thép nhìn Dương Viêm nói.
Dương Viêm lắc đầu: – Tạm thời ta chưa thể hành động được.
Dương Khai tức đến mức muốn chửi ầm lên, trầm mặc một hồi lâu, hắn mới dằn lại được rồi gật đầu: – Được, ta sẽ đi gặp hắn một chuyến.
– Huynh phải cẩn thận đó, tên này trước giờ rất nham hiểm, biết được cách điều khiển người khác để làm việc cho hắn, còn bản thân hắn rất ít khi xuất hiện. Nếu có cơ hội, huynh nhất định phải giết hắn một cách triệt để!
– Ta hiểu rồi! Dương Khai thuận miệng đáp.
– Vậy huynh đi đi! Dương Viêm phất phất tay, ngay sau đó Dương Khai liền cảm thấy một lực lượng vô hình đẩy hắn ra ngoài thức hải.
Khi hoàn hồn trở lại, Dương Khai đã thấy hắn đang đứng ngay cạnh giường gỗ, Dương Viêm thì vẫn đang chìm trong giấc ngủ say như cũ.
Dương Khai liền xoay người, cất bước ra khỏi lầu các.
Tuy rằng hắn đã đáp ứng Dương Viêm đi gặp tên giáo chủ thần bí kia một chuyến, nhưng đối phương hoạt động rất thần bí, ngay cả tu vi và khuôn mặt thật của tên Thi tướng áo trắng bị hắn chém chết hắn còn không rõ lắm, thì việc tìm ra tên giáo chủ thần bí kia không thể nghi ngờ là rất khó khăn.
May mà Dương Khai cũng không định hành động một mình.
Sau khi về tới Lăng Tiêu Tông, Dương Khai lập tức phái người truyền tin cho Tiền Thông.
Trên U Ám Tinh hiện tại, Tiền Thông xứng đáng danh hiệu đệ nhất, với tu vi cao tới Hư Vương Cảnh của lão, trong lần hành động sắp tới rất có thể sẽ đem lại tác dụng cực kỳ quan trọng.
Phía Ảnh Nguyệt Điện cũng đã yên ổn, muốn giải quyết tai họa trên U Ám Tinh thì nhất định phải diệt trừ được Thi Linh Giáo, Tiền Thông sẽ phải vui lòng liên thủ cùng hắn đối phó với tên giáo chủ thần bí kia.
Ảnh Nguyệt Điện cách Lăng Tiêu Tông khá xa, cho dù Tiền Thông muốn chạy đến, tối thiểu cũng phải mất một tháng.
Dương Khai vừa kiên nhẫn chờ đợi, vừa cố gắng nâng cao thực lực của mình lên.
Lúc ở trong Băng Tâm Cốc, Dương Khai dùng Tinh Đế Lệnh đại chiến cùng Lạc Hải một trận, đã đột phá được rào cản của bản thân, tấn cấp lên Phản Hư tam tầng cảnh, cách Hư Vương Cảnh chỉ còn một bước ngắn.
Trên đường trở về, tu vi của bản thân hắn dưới nền tảng vốn có cũng từng chút một tăng lên, đã gần đạt tới trình độ cực hạn. Còn Thế trường thì đã đại thành từ lâu.
Đó là nhờ có tác dụng của Vực Thạch, kinh nghiệm rèn luyện trong Huyết Ngục thí luyện, kết hợp với khả năng lĩnh ngộ của bản thân Dương Khai mà thành.
Nói cách khác, nếu không phải điều kiện hiện tại không cho phép, Dương Khai đã có thể đột phá lên Hư Vương Cảnh.
Nhưng hắn cũng không nóng vội, Phản Hư tam tầng cảnh chính là nền móng để bước lên Hư Vương Cảnh, Thế trường của bản thân cô đọng càng vững chắc thì việc tạo thành Lĩnh vực sau khi tấn cấp lên Hư Vương Cảnh sẽ càng dễ dàng hơn.
Hắn định chờ sau khi giải quyết hết phiền toái Thi Linh Giáo sẽ rời khỏi U Ám Tinh một chuyến, nhân tiện đi xử lý một vài chuyện vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Những chuyện này rất quan trọng đối với việc tăng lên thực lực của bản thân và hiểu rõ huyền bí về Tinh Vực.
Thời gian đều đặn trôi qua từng ngày, Lăng Tiêu Tông yên bình, mọi người hầu như đều chìm đắm trong tu luyện.
Bọn họ cũng hiểu được, cuộc sống như vậy sẽ không kéo dài bao lâu, khi thời cơ chín muồi, Dương Khai sẽ phát động tấn công Thi Linh Giáo, đến lúc đó dù bọn họ muốn tu luyện cũng không có thời gian.
Chính vì vậy, các cường giả trong Lăng Tiêu Tông càng thêm quý trọng thời gian hiện tại, lực lượng tăng thêm được ít nào sẽ càng có cơ sở để bảo vệ tính mạng được thêm ít đó, trong tương lai khi chiến đấu với đại quân Thi Linh Giáo cũng giết thêm được nhiều quân địch hơn.
Suốt một tháng sau, Tiền Thông mới tới được Lăng Tiêu Tông, đệ tử Lăng Tiêu Tông phụ trách ở bên ngoài lập tức dẫn lão vào trong tổng đà.
Sau khi Dương Khai chém chết Thi tướng áo trắng Khang Phi Nhiêu, đại quân Thi Linh Giáo bao vây Lăng Tiêu Tông cũng lập tức giải tán. Lăng Tiêu Tông cuối cùng cũng liên lạc lại với bên ngoài, việc này người bên ngoài cũng biết được đôi chút, nên khi Tiền Thông đến đây, suốt dọc đường không gặp chút trở ngại nào.