Hắc phong trụ bị chi phối bởi một lực lượng quỷ dị vô hình, từ từ hạ xuống giữa cuồng phong hắc khí. Thiếu niên Thú Thần nhãn quang lãnh đạm như xuyên thấu, lạnh lùng nhìn lại, cùng Đạo Huyền chân nhân ánh mắt nghiêm nghị nhìn nhau thách thức.
Đạo Huyền chân nhân trong lòng khẽ chấn động, từ phía xa thấy Thú Thần tuy giống người nhưng hai mắt không có chút nhân tính nào, mục quang khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, trực diện giống như giống súc sinh vô nhân tính, giết chóc không ghê, đích thị là loài dã thú cùng hung cực ác.
Cùng lúc này cột gió từ trên trời cuối cùng cũng đã xuống tới đỉnh Vân Hải, tức thời Bạch Ngọc Thạch Bàn giữa cột gió phát ra âm thanh sầu muộn trầm trầm, chỉ thấy vô số vết nứt xuất hiện, ầm một cái, bao nhiêu cát đá lớn nhỏ bay khắp nơi. Giữa cột gió, bỗng như có những tiếng ngân nga tác hưởng, như ác quỷ hống, lại giống như âm linh gào rú, phảng phất nghe như ma quỷ gọi hồn, đột nhiên khiến sáu bộ đại yêu cốt từ từ trỗi dậy.
Chúng nhân chính đạo đồng thời biến sắc.
Vào lúc này, thiên địa càn khôn như không có chút ánh sáng nào, thật là một bức tranh thê lương, quỷ dị dày đặc, sáu bộ đại yêu cốt lảo đảo dịch chuyển tuy nhiên không được linh hoạt do bị cổ quái chi lực hấp dẫn kéo đi, những thân thể to lớn dềnh dàng tạo ra những vết cắt sâu trên mặt đất hướng tới đại phong trụ.
Bộ đại cốt của Bạch Cốt Yêu Xà bị hút về phía phong trụ cuối cùng, tuy tất cả đều là đại cốt nhưng khi nhập vào phong trụ đều như mất tăm mất tích, chẳng thấy tăm hơi đâu nữa. Đột nhiên như một tiếng động phát xuất từ chín tầng địa phủ, một luồng khí từ phong trụ khởi phát. Trên từng không, Thú Thần mặt lạnh tanh, bất ngờ thân ảnh như ánh chớp xung nhập vào phong trụ.
Huyết khí đậm đặc, thậm chí như bết lại dưới chân. Vô số yêu thú lúc này đã bất động, cúi mặt xuống, đại khí cũng hết, một số ít vẫn cố gắng chiến đấu nhưng cũng sợ hãi mà mất hết tự chủ.
Đột nhiên, cuồng phong chấm dứt, phong vân như dừng lại, thiên địa càn khôn câm lặng. Chúng nhân cùng yêu thú như nín thở, lặng đi nhìn phong vân tản ra, quái vật mới xuất hiện.
Trên Vân Hải, tất cả đều kinh ngạc nhìn về quái vật mới ngoài sức tưởng tượng của mọi người, thân hình cực kỳ vĩ đại, so với sáu đại yêu thú lúc trước nó cũng lớn hơn ít nhất là gấp ba lần, chúng nhân cùng đám yêu thú giờ như giun dế không đáng bàn tới.
Từ phía quái vật, huyết khí nồng nặc, thậm chí trên mình nó máu vẫn còn rỉ tong tỏng, tất cả những nơi có thể nhìn đến trên người nó đều là bạch cốt. Chỉ cần nhìn thoáng qua thôi, người ta cũng có thể nhanh chóng hiểu ra đại yêu thú này chỉ còn là xác chết.
Đứng trên đầu đại quái vật này chính là Thú Thần, vẻ mặt phức tạp của y trông xanh lè, cặp mắt đằng đằng sát ý thể hiện sự trả thù tàn khốc.
Đầu của đại quái vật chậm rãi chuyển động, đồng thời phát ra những thanh âm quái dị “tạp tạp”. Cặp hố mắt trống rỗng của nó dường như có một ánh hào quang, trừng trừng nhìn về phía chúng nhân.
Xú khí hôi tanh ùa lại.
Ác linh tái sinh, trên dưới toàn thân không ngừng chuyển động, chậm rãi gầm lên một tiếng.
Trên Vân Hải, không một thanh âm nhỏ nào phát ra từ phía chúng nhân, họ dường như nín thở nhìn đại quái vật hung tợn.
Đứng trước chúng nhân, Đạo Huyền chân nhân đạo bào màu xanh lục khẽ lay động trong gió, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Mọi người kinh ngạc, tất thảy đều im lặng đứng ngó, nhìn dáng vẻ đạo cốt tiên phong nhưng không ai hiểu được tâm trạng của lão.
Đột nhiên đại quái vật rống lên một tiếng, vô số yêu thú đồng thanh rống theo, một thứ âm thanh khủng khiếp khiến người ta có cảm giác như muốn thủng màng nhĩ. Thân hình khủng bố của đại quái vật chầm chậm di động, tiến lên phía trước, bước từng bước một, đất dưới chân dường như không có áp lực, sụt sâu xuống, huyết tinh xú khí phân tán ra tứ phía.
“Oang, oang, oang…”. Quái vật đáng sợ ấy chậm rãi bước tới, mỗi bước như giáng thẳng vào tim chúng nhân chính đạo, vô số người ngây ra nhìn bộ bạch cốt khổng lồ đáng sợ cao như ngọn núi tiến lại gần. Cỡ như Tiêu Dật Tài mà mặt mũi cũng chuyển sang trắng bệch.
Mắt thấy ác linh tiến lại gần, thân hình bạch cốt sừng sững như núi, Đạo Huyền chân nhân cũng tỏ ra khẩn trương: “Chư vị đạo huynh, xin hãy theo bần đạo”.
Chỉ thấy ba vị lãnh tụ chính đạo hoá thành ba đạo hào quang, lăng không phi lên, từ đầu đến gót hào quang chói lọi. Mười vị trưởng lão đứng sau cũng đồng thời lăng không, hướng ác linh xông tới.
Trên đầu đại ác linh, thiếu niên thần bí sắc mặt lãnh đạm, đôi con ngươi lạnh lẽo phản chiếu các tia hào quang. Nhìn các đạo hào quang vọt lên trời, tất yếu sẽ bổ xuống, đồng tử Thú Thần đột nhiên co lại, không thấy hắn làm bất cứ động tác nào, nhưng dưới chân hắn, đại yêu vật khủng bố bỗng gục gặc cái đầu dữ tợn, cái miệng to lớn khủng khiếp mở ra, ngửa mặt lên tru một tiếng dài và thảm khốc, lan truyền tứ phía, vô số yêu thú lại lập tức cất tiếng rống gào.
Sau tiếng rú hung lệ ấy, yêu vật to lớn thân không rời đất, mở rộng cái miệng khổng lồ hướng về phía các đạo hào quang đang lao xuống. Nhìn cái miệng khổng lồ gớm ghiếc đó, tưởng như có thể nuốt trọn toàn bộ chính đạo chúng nhân.
Yêu vật ác linh tuy hung tợn, khí thế khiếp người, nhưng mười đạo hào quang đồng thời phân tán ra nhiều hướng, dừng giữa chừng không hiện lên thân ảnh mười vị trưởng lão, tất thảy cùng hét lên một tiếng, hướng pháp bảo tấn công ác linh từ mọi phía. Nên biết rằng mười vị trưởng lão đều là cao nhân trong các cao nhân, tiện phóng mắt ra khắp thiên hạ, soi cả chính tà đều có thể coi là những nhân vật nhất đẳng, tu vị cao thâm, không ai có thể coi thường.
Trên cao, Đạo Huyền chân nhân, Phổ Hoằng thượng nhân và Vân Dịch Lam, ba đệ nhất nhân vật chính đạo đồng thời xuất hiện. Vân Dịch Lam xuất thủ trước tiên, tả thủ huơ lên, ánh hào quang xuất hiện như thuần dương chi ngọc, hổ phách lấp lánh, chính thị đã đạt đến cảnh giới cao nhất của Phần Hương Cốc Huyền Hoả Kỳ Thuật.
Hoả diễm ấy như cô đọng lại, trông như những vật cực nhỏ cháy trong lòng bàn tay Vân Dịch Lam, chỉ thấy thủ chưởng của ông ta bay vùn vụt, sắc mặt nghiêm tuấn, song chưởng múa như nước chảy mây trôi, một điểm thuần hoả chi diễm, bay đi bay lại giữa không trung rồi chậm rãi hướng về phía ác linh.
Lúc này, mười vị trưởng lão cùng hướng pháp bảo tấn công đại yêu vật, chỉ thấy hào quang từ mười hướng cùng lúc nhằm thân hình bạch cốt khổng lồ mà công tới. Yêu vật bị tấn công bởi pháp lực cao thâm, thân thể chấn động, nếu là yêu vật bình thường thì đã hồn siêu phách lạc, nhưng nó vẫn vô sự, bất quá chỉ rú lên những tiếng kêu hung bạo.
Giữa không trung, Vân Dịch Lam phát đạo hoả diễm như luồng hổ phách, cực nhỏ nhưng thuần khiết không tan, hướng về phía quái vật. Không hiểu tại sao, yêu vật khổng lồ đối với các pháp bảo khác không uý kỵ gì, nhưng với hoả diễm nhỏ này như vật tương khắc, khiếm nó run rẩy, rúm ró lại. Tuy nhiên, thân thể nó quá lớn, khó làm cách nào mà tránh được. Lúc này, hoả diễm nhỏ bay thẳng đến đầu đại ác linh, dừng lại ngay cạnh mồm nó.
“A a a a …”.
Vô số âm thanh hỗn loạn nổ ra, hổ phách ảnh trong đốm hoả diễm như khảm chặt vào bạch cốt khổng lồ đang bất động, cháy âm ỉ. Tại phần trên của bạch cốt đại yêu vật xuất hiện một lỗ hổng rất sâu, hoả diễm như biến mất tại lỗ hổng đó.
Chúng nhân ngạc nhiên, tất thảy đều nín thở.
Một lúc sau, đột nhiên sâu bên trong bạch cốt yêu vật có tiếng chấn động lớn tựa như hoả diệm sơn trực phun trào. Sức nóng phát tán, một nửa bạch cốt yêu vật bị thiêu cháy khô biến thành màu vàng, độ dài hoả diễm đạt hơn một trượng, phát nổ bên trong bạch cốt bay vút lên trời. Phía xa xa, Thanh Vân đệ tử cũng cảm thấy sức nóng khốc liệt cảu hoả diễm đang thiêu đốt bạch cốt đại yêu vật.
Chúng nhân chính đạo reo hò như sấm động, tài nghệ của ba vị thủ lĩnh chính đạo người thường sao có thể so bì được.
Như hoả diệm sơn phun trào, sức nóng không thể chịu đựng của hoả diễm dần dần phát tán. Bị ngọn lửa dữ dội bao vây, bạch cốt đại yêu vật một nửa thân bị nướng chín chuyển sang màu đen. Dù hình dáng vẫn còn đáng sợ nhưng trông thật thảm hại so với lúc trước, không còn chút vẻ hung lệ nào nữa.
Thấy quái vật gặp thảm cảnh ấy, người người bên chính đạo đã bình tâm trở lại, thở phào nhẹ nhõm. Thêm vào đó, ở đây còn có Đạo Huyền chân nhân, tay nắm tạo hoá, làm sao phải sợ lũ yêu ma quỷ quái nào nữa.