Cô ta không muốn!
Cô ta khổ tâm để tìm đến cái đùi to như hắn để người khác hưởng à?
“Đừng hiểu lầm anh, anh không thích cô ta, máu của em mới là thứ anh yêu nhất, ngoan nói rõ mọi chuyện cho anh.”
Âm thanh như điệu nhạc du dương êm ái rót vào tai của Trương Phi khiến cô ta có mấy phần xao xuyến.
“Ừm… Để em nhớ lại.” Trương Phi ngập ngừng suy nghĩ.
Hạ Viễn âm trầm nhìn Trương Phi, trong đầu vẫn đang đặt ra rất nhiều nghi vấn về cô gái lúc nãy.
Cô ta tên Du Sương, Du của Du Từ, Sương của Phi Sương. Truyện Truyện Teen
Chắc chắn là vậy!
Tuy nhan sắc lại không bằng một phần năm của cha mẹ mình, nhưng ít nhất cô ta cũng giống cha mình được vài phần rõ rệt.
Du Từ và Phi Sương thật sự rất đẹp, Phi Sương thậm chí từng bị Sở Tri cưỡng ép làm huyết nô.
Thế tại sao hai người họ lại sinh ra một đứa con gái tầm thường như thế?
Sự việc xảy ra với Hạ Duật, Hạ Nhi, Hạ Đông, chắc chắn là đều do Du Sương một tay làm hết.
Mà cũng phải cảm ơn cô ta, nhờ công cô ta mà Hạ gia đã bớt đi được vài kẻ ăn bám vô tích sự.
Du Từ à, tôi sẽ vui vẻ chơi đùa cùng con gái của ông.
Ở dưới địa ngục, chắc là ông cảm thấy vinh hạnh lắm.
Lông mày của Hạ Viễn nhếch lên đầy ngạo nghễ, trong lòng âm thầm suy tính.
Đối với Hạ Viễn, một con nhóc mười mấy tuổi không phải là một trở ngại lớn đối với hắn.
Dù Du Sương có là thợ săn thì sao?
Thợ săn đã sớm biến mất từ mười chín năm trước, chỉ một thợ săn đơn độc hành động không là vấn đề gì quá to tát với huyết tộc bọn chúng.
Du Sương cũng chẳng được ai dạy cách tiêu diệt huyết tộc bọn chúng, có giết được Hạ Duật thì cũng là nhờ vào may mắn.
Mà có dọa được Hạ Nhi và Hạ Đông là do hai đứa nhỏ ngu ngốc đó quá nhát gan mà thôi.
“A Sương, cậu ấy…” Trương Phi lên tiếng làm ngắt đi mạch suy nghĩ của Hạ Viễn.
“Cậu ấy từ sau hôm em gặp anh thì có biểu hiện rất kì lạ, em không biết phải diễn tả thế nào nữa.” Trương Phi nhíu mày giải thích.
Hạ Viễn gật nhẹ đầu, ý bảo Trương Phi tiếp tục nói.
“Cậu ấy bí ẩn, nhưng nhìn cũng rất bình thường, giống như một con cáo đội lốt cừu vậy.” Trương Phi nghiêm túc nói.
“Vậy à?” Hạ Viễn nheo mắt, đưa mặt đến gần cổ của Trương Phi, lưỡi dịu dàng liếm vết cắn sâu trên cổ cô ta.
Vết thương chớp mắt lành lặn lại, không còn một vết tích kì lạ nào ngoài bộ váy trắng đã bị nhuốm đỏ.
“Em làm rất tốt, đi thay đồ đi.” Hạ Viễn mỉm cười, cho người đưa cô ta đi.
“Ưm… Ừm.” Trương Phi cứng nhắc đáp.
Trương Phi xoa tay đi theo hai bảo vệ, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ra.
Nụ cười của Hạ Viễn lúc nãy trông vô hại nhưng lại rất nguy hiểm, giống như lần đó.
Hình ảnh quen thuộc như gió lướt qua đầu của Trương Phi, cảm xúc sợ hãi bộc phát mạnh mẽ.
“Trương tiểu thư.”
“Trương tiểu thư.”
“Trương tiểu thư?”
Hai bảo vệ nhìn nhau đầy khó hiểu rồi lại tiếp tục gọi Trương Phi.
Trương Phi giật mình, gượng cười nhìn hai người họ.
“Sao vậy?”
“Đã đến phòng thay đồ, Trương tiểu thư xin hãy thay nhanh, Hạ đại thiếu gia đang chờ.” Bảo vệ cúi người.
“Ừm được.” Trương Phi gật gù, nhanh chóng bước vào phòng.
________________
Vân Yến nheo mắt nhìn xung quanh.
Đột nhiên bọn huyết tộc lại đông hơn rồi, nhiều như kiến vậy đấy.
Huyết tộc thật sự rất đẹp nhỉ.
Nhưng mà cô không đẹp sao?
Bổn thợ săn cảm thấy thật là buồn nha, không ai hiểu được vẻ đẹp tiềm ẩn của cô cả.
Vân Yến thở dài, tay lại mở thêm một thanh chocolate ăn cho đỡ buồn.
Cả sảnh vũ hội ai cũng có bạn nhảy, riêng Vân Yến một thân một cõi đứng một góc.
Nhưng cô không biết, nhan sắc cô ở vị diện này đẹp ít nhất cũng thứ ba thứ tư so với mọi nữ nhân ở đây. Chỉ là người khác thấy cô quá lạnh nhạt nên không ai dám ngỏ lời.
So với một viên đá ngọc lục bảo mua về để trưng bày trong nhà, họ thích một viên ruby trưng bày ở cửa tiệm hơn.
Mà so với việc bị từ chối ở sảnh vũ hội đông đúc người này, họ muốn vui vẻ hơn, không muốn bị mất mặt.
Giọng nói mang theo nam tính cùng lạnh lẽo vang lên trên đầu Vân Yến, từng chữ rõ ràng rành mạch.
“Làm bạn nhảy của tôi.”