Nhìn Tôn Tư Mạc bận bịu, Vân Diệp sợ ông ta mắng mình, vội giải thích:
– Lần này là quân lệnh, lão đạo đương nhiên không có gì để nói, chúng ta cùng đi. Còn về văn thư, ta không phải là lính, Lý Tịnh không quản nổi.
Khí Vương Bát của Tôn Tư Mạc phát tác rồi, vội vàng sai Cẩu Tử giúp ông ta thu dọn, cùng đi là tốt nhất.
Tôn Tư Mạc đã đành, không ngờ Hứa Kính Tông cũng chiếm cứ hai cái xe trượt, trải da dê dày bên trên, còn làm cái mái che, hoàn toàn là vẻ du hành.
– Lão Hứa, ngươi làm gì thế, sức khỏe chưa phục hồi, từ đây tới Tí Khẩu đường xá xa xôi, ngươi không chịu nổi đâu, cứ ở lại Sóc Phương, lập xuân hẵng về.
Hứa Kính Tông hiện giờ trông qua không có uy hiếp gì, Vân Diệp chẳng ngại chung sống hòa bình với hắn.
– Vân hầu nhìn nhầm Hứa Kính Tông này rồi, phải biết rằng năm xưa tại hạ cũng kim qua thiết mã bôn ba vạn dặm, hầu gia có thể tới Tí Khẩu, vì sao ta không thể? Lần trước đi Tương Thành, nếu chẳng phải cơ thể không chịu nổi, hầu gia cho rằng ta sẽ ở lại Sóc Phương à? Ta là phụ quan của hầu gia, tất nhiên hầu gia đi đâu, ta theo đó, đây là chức trách.
Thằng khốn này nói chức trách với ta? Hắn có ý thức này từ lúc nào?
Nhìn thấy hắn và lão phó hào hứng chuẩn bị xe trượt, chọn ngựa, Vân Diệp không tiện nói gì nữa, thôi kệ xác hắn. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn
Hà Thiệu không ngờ chiếm cứ sáu mấy cái xe, bận rộn chỉ huy phụ binh đem các loại vật tư chất lên trên, Vân Diệp nhìn thấy mấy cái xe chở tiền.
– Huynh mang tiền tới Tí Khẩu làm cái gì? Chúng ta đi tới quân doanh, không phải là đi làm thương nhân, dọc đường có Hổ tử, có thổ phỉ, có mã tặc, lại không dễ đi, bị cướp thì sao? Tích góp được chút gia sản không dễ dàng, huynh muốn tặng cho Hồ tử à?
Lão Hà nhát gan, dọa một chút có khi có tác dụng.
– Huynh đệ đừng nói đùa, có mã tặc, thổ phỉ nhà ai dám cướp của quân đội? Có bọn họ hộ tống, bớt được tiền tiêu cục, huynh đệ phải biết rằng, ngươi đi tới đâu, chỗ đó có làm ăn lớn, ca ca phải theo, làm một vụ giống ở Sóc Phương, về Trường An có thể ăn với ngủ rồi.
Có lợn mới chỉ biết ăn với ngủ, Vân Diệp thấy mình hại Lão Hà rồi, một tên hoàn khố háo sắc, bây giờ không những biết cần kiệm trị gia, còn hiểu khai thác thương lộ, đến mạng cũng chẳng cần. Hiện giờ Lão Hà và tên béo bỉ ổi ở Trường An như hai người khác hẳn, không còn là tên vô lại có thể vì bằng hữu mà đập vỡ đầu nữa, nghiêm nhiên có phong phạm của cự thương.
Lão Công Thâu đưa cả nhà theo thương đội của Lão Hà cùng về Trường An rồi, ông ta không ở nổi trên hoang nguyên thêm một ngày nào nữa, hỏi Vân Diệp có muốn đưa thư không rồi vội vã rời đi, hành lý rất đơn giản.
Vân Diệp nói không cần mang hành lý, dù sao tới thư viện hành lý của ông sẽ vứt đi thôi, toàn thứ rách rưới mất cả mặt, cả nhà chỉ có bốn năm chục người, lấy của Lão Hà một xe tiền đưa cho Lão Công Thâu, nói là phí an gia cho bọn họ, làm cả nhà bọn họ trố mắt. Vân Diệp đắc ý lắm, thế nào gọi là quý tộc, đó là thuận tay có thể ném ra một xe tiền, với Công Thâu gia, Vân Diệp chỉ có thể nói bằng một từ:” Hào phóng!”
Chỉ có Công Thâu Giáp ở lại, vũ khí của vị lão huynh này là đảm bảo chắc chắn cho chuyến đi, thứ giữ mạng cần người biết dùng.
Đem vũ khí giao cho hộ vệ của Vân gia, Công Thâu Giáp liền nhàn hạ, ông ta và Vân Diệp cùng tới Tí Khẩu, đợi đánh trận xong cùng về Trường An. Sài Thiệu nhìn thấy xe nỏ và nỏ tay, ngẩn ra một chút rồi cười tự trào, vẫy tay tạm biệt Vân Diệp.
Lại lần nữa lên đại hảo nguyên, dấu vết xe trượt mấy ngày trước đã bị tuyết lớn che phủ, tuyết dày nửa xích, làm đi rất gian nan, lần này Sài Thiệu sai người Hồ có kinh nghiệm dẫn đường cho Vân Diệp, bọn họ là hán tử sinh ra lớn lên trên thảo nguyên, chẳng hiểu sao lại vào phủ binh, trông có vẻ chức không nhỏ.
Bọn họ rất thích khăn đen chùm mặt, có được nó là vứt ngay tấm da đi.
Hơn hai trăm phụ binh Vân Diệp huấn luyện lần này đều đi theo, Sài Thiệu cũng không giữ, nhưng đội ngũ hộ tống giảm tới còn năm mươi người, ông ta cho rằng có phụ binh thật ra cũng đủ rồi. Vân Diệp không nghĩ thế, y chỉ mong có một vạn quân hộ tống, thế mới an toàn.
Đội xe đi được ba ngày rời khỏi vòng cảnh giới của Sóc Phương, sau khi chọn một hẻm núi ngược gió để cắm trại, Vân Diệp gọi toàn bộ nhân vật có vai vế trong đội xe tới, ngồi trong cái lều lớn họp, đợi mọi người ngồi cả rồi, Vân Diệp lấy quân lệnh trong lòng ra, nói:
– Lần này thủ lệnh Lý soái điều chúng ta tới đại doanh trung quân là giả.