“Bụng đau…, Đỗ đại phu, ngươi đúng là thần y, giúp ta giảm đau đi…, ta thật sự chịu không nổi nữa rồi…”
Đỗ Văn Hạo không để ý đến lời của cô ta, hỏi: “Ngươi đau chỗ nào?”
“Bụng! Bụng trên!”
“Hôm nay có đại tiện không?”
“Không.”
“Tiểu tiện thì sao?”
Vi tiểu thư trù trừ một thoáng, thở gấp, nói rất khó khăn: “Tiểu tiện…, tiểu tiện rất ít, hơn nữa hơi đỏ đỏ… ối trời..”
Đỗ Văn Hạo nắm lấy cổ tay của ngươi ta, bắt đầu ngưng thần chẩn mạch, phát hiện thân thể cô ta phát nhiệt, bựa lưỡi vàng, mạch hồng (http://yhoccotruyen.htmedsoft.co…ocs/MACH10.htm), bụng trướng căng, trong lòng không khỏi trầm xuống, thấp giọng nói với quý phụ: “Không phải nói đùa đâu, bệnh này của lệnh ái thực sự rất hung hiểm. Cô ta hiện tại bụng trướng căng, sốt cao buồn nôn, bựa lưỡi vàng, mạch hồng, tựa hồ như âm khí tổn thương, đã xuất hiện triệu chứng nhiệt quyết như miệng lưỡi khô, thiệt chất đỏ sậm, bựa lưỡi màu vàng, tinh thần ủ rũ, đây là nguy chứng.”
Quý phụ vội vàng nói: “Vậy phải làm thế nào?”
“Tốt nhất là lập tức phẫu thuật để trị liệu!”
“Phẫu thuật mổ bụng, có thể chữa được bệnh này không?”
“Cái này thì ta không dám chắc, phẫu thuật luôn nguy hiểm, thậm chí nguy hiểm tới tính mạng!”
“Không, không , vậy không được, hay là dùng thuốc đi!”
Đỗ Văn Hạo gật đầu, không nói nhiều nữa, lấy bút viết ra một phương thuốc.
Quý phụ không yên tâm, muốn tới xem, nhưng nhìn không hiểu gì, Đỗ Văn Hạo cười nhạt: “Đây là Đại sài hồ thang gia giảm, sau khi sắc xong, cho uống theo đường mũi từng chút một làm nhiều lần. Buổi chiều, ta sẽ lại tới phục chẩn.”
Nói xong, Đỗ Văn Hạo cũng không thèm để ý tới tiếng rên của Vi tiểu thư, nghênh ngang bỏ đi.
Đỗ Văn Hạo tới đại sảnh, cửa dược phô đã mở rồi, bệnh nhân sớm đã ngồi đầy cả dược phô, ngay cả cửa cũng đầy người đứng.
Bệnh nhân đầu tiên là một nam nhân trung niên, một tay đang đỡ cằm, nói rất hàm hồ: “Đại phu, cằm ta nửa năm nay không động đậy được, ngài giúp ta khám bệnh đi, xem xem cằm của ta rốt cuộc là bị làm sao?”
Đỗ Văn Hạo đưa mắt nhìn, chỉ thấy cơ nhục nửa bên mặt của hắn lỏng lẻo, miệng há mắt lệnh, mí mắt cũng không khép chặt lại được, hiển nhiên là bị diện than rồi (thần kinh mặt bị tê liệt hoặc viêm thần kinh mặt). Đỗ Văn Hạo hỏi: “Đoạn thời gian này ngươi có thấy chỗ nào không khỏe?”
“Mấy ngày trước bị cảm lạnh, cả người phát sốt, chảy nước mũi, khớp xương và cơ nhục đều đau.”
Đỗ Văn Hạo sau khi chẩn mạch và xem lưỡi cho hắn, phát hiện lưỡi nhạt và bựa lưỡi trắng, mạch phù căng. Nói: “Bệnh này của ngươi chính là cơ thể không đủ chính khí (khả năng đề kháng), cơ biểu không chắc, phong tà sấn hư mà vào, lưu trong kinh mạch trên mặt, khiến cho khí huyết vận hành không xuôi, kinh mạch mất đi sự bồi dưỡng mà phát sinh diện than, hơn nữa có hiện tượng phong hàn. Ta kê cho ngươi Ma hoàng phụ tử tế tân thang gia vị, để sơ phong tán hàn, thông lạc hợp doanh.”
Trung niên đó sau khi cảm tạ thì trả tiền thuốc rồi đi.
Lúc này, ngoài cửa nhốn nháo, Đỗ Văn Hạo đưa mắt nhìn, chỉ thấy đám người ngoài cửa và ở bên đường đang ngẩng đầu nhìn về một phía đường, tựa hồ như xem nhiệt náo gì đó. Hắn không khỏi có chút hiếu kỳ, có điều, bệnh nhân quá nhiều, căn bản hắn không rảnh để đi xem rốt cuộc có chuyện gì.
Đúng vào lúc hắn đang chuẩn bị khám bệnh cho bệnh nhân tiếp theo thì nghe tiếng bước chân dồn dập vang lên, có mấy bộ khoái tiến vào, người đi đầu chính là Đổng bộ khoái Đổng Bằng của phủ Khai Phong, Đỗ Văn Hạo từng cứu sống nhi tử của hắn.
Nếu chỉ là mấy bộ khoái thì sẽ không hấp dẫn được sự chú ý của người khác, quả nhiên, sau khi hai bộ khoái này tiến vào thì lại có một chiếc kiệu đương khênh tới, phía sau kiệu có một lão già mập mạp đang vừa đi theo vừa khóc.
Tới trước cửa Ngũ Vị đường thì chiếc kiệu đó dừng lại, nhưng không có ai từ trong kiệu bước xuống, lão già đó chống gậy bước lên thềm đá tiến vào.
Chẳng trách lại có nhiều người ở bên ngoài xem náo nhiệt như vậy, thì ra lão già này có kiệu mà không ngồi, tình nguyện tự mình đi bộ.
Đổng bộ khoái cúi người nói: “Ân công, lão gia của chúng thôi thỉnh ngài xuất đường.”
“Lão gia của các ngươi là ai?”
“Thôi quan Bàng Cảnh Huy của Khai Phong phủ, chính là nhạc trượng của tiên sinh!”
Người của nha môn đã biết Đỗ Văn Hạo chính là nữ tế của Bàng Cảnh Huy, lại biết Đỗ Văn Hạo khá hiền lành, cho nên nói chuyện cũng không quá cẩn trọng, đặc biệt là Đổng bộ khoái, Đỗ Văn Hạo còn từng cứu mạng của nhi tử hắn.
Đỗ Văn Hạo vừa nghe thấy nhạc phụ đại nhân phái người tới tìm mình, lại là chuyện của nha môn, biết rằng khẳng định là có án tử khó giải quyết, người phái tới lại là bộ khoái, chắc có liên quan tới xử án ở công đường.
Bàng Cảnh Huy là thôi quan của phủ Khai Phong, trưởng quan cao nhất của phủ Khai Phong là phủ doãn, sau đó là thiếu doãn, dưới nữa là thôi quan. Có điều, phủ doãn và thiếu doãn đều chủ quản kinh tế, mà hình ngục tố tụng bình thường đều do thôi quan phụ trách, đương nhiên, án kiện có ảnh hưởng trọng đại thì phủ doãn phải tự thân thăng đường xét xử.
Đỗ Văn Hạo nói: “Bảo ta xuất đường ư? Làm gì?”
“Có án kiện, thôi quan đại nhân muốn mời Đỗ tiên sinh ngài…”
Vừa nói tới đây, lão già mập mạp khóc hu hu, hành lễ đối với Đỗ Văn Hạo rồi nói: “Đỗ đại phu, xin ngài chủ trì công đạo cho nhi tử của ta! Lão phụ tạ ơn ngài!” Nói xong, run run rẩy rẩy quỳ xuống.
Đỗ Văn Hạo vội vàng đỡ lão dậy, nhíu mày nói: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Lão già vừa khóc vừa nói: “Lão hủ họ Hoàng, khuyển tử tên là Tổ Vĩ. Từ nhỏ đã đọc thi thư, năm ngoái đỗ thi hương, nhàn hạ không có gì làm, cũng thích đọc y thư, hàng xóm láng giềng cũng thường nhờ nó khám bệnh, khuyển tử là một người nhiệt tình, rất thích giúp người, thuốc nó kê cũng thực sự trị khỏi được cho không ít người. Kết quả, hảo tâm lại dẫn tới phiền phức…!” Nói tới đây không ngờ lão lại bật khóc như trẻ con.
Đỗ Văn Hạo nói: “Lão nhân gia đừng đau buồn, người tốt cuối cùng rồi cũng được báo đáp, ông nói xem rốt cuộc là có chuyện gì?”
Hoàng lão hán nói: “Cám ơn câu này của tiên sinh, người tốt rồi cũng được báo đáp! Có tiên sinh chủ trì chính nghĩ, con ta cũng sẽ được cứu rồi. Không uổng công lão hủ tới đây cầu tiên sinh cứu mạng. Hu hu hu…”
Đỗ Văn Hạo có chút minh bạch, lão hán này vì sao lại có kiệu mà không ngồi, lại muốn đi bộ, thì ra là để biểu đạt thành ý xin mình chủ trì công đạo, nhưng rốt cuộc là có chuyện gì thì hắn vẫn chưa hiểu, liền đánh mắt cho Đổng bộ khoái.