Cuối cùng cũng được ra ngoài rồi.
Trước cô nhìn ra trang viên này qua cửa sổ rất nhiều lần, nên cũng biết trang viên này rất rộng, nhưng cô không ngờ tới nơi này còn có cả hồ bơi!!!!
Còn là hồ bơi khổng lồ với độ sâu tận 4m nữa.
Tiểu Hạ vốn không sợ nước, hồi trung học cô còn đoạt giải quán quân môn bơi tự do 400m, nhưng mà lúc này nhìn thấy hồ bơi, thay vì phấn khích cô lại thấy sợ hãi nhiều hơn cả.
Điều này khiến cô không khỏi có chút hoang mang.
Vì sao lại như vậy?
Tiểu Hạ còn đang ngây ngốc đứng một chỗ, trước mặt đột nhiên tối đi, cô thấy vậy liền vô thức ngẩng đầu lên nhìn.
– xin chào Hoàng tiểu thư.
Người đàn ông đối diện thấy cô nhìn mình liền nở nụ cười thân thiện, Tiểu Hạ vẫn là lần đầu tiên thấy một người đẹp từ đầu đến chân như vậy, nhất là ngũ quan trên khuôn mặt kia, đẹp đến chói mù mắt người đối diện.
Tuy nhiên có thể bởi vì ngũ quan của anh ta quá mức hoàn mỹ, nên đem đến cho cô cảm giác không thoải mái cho lắm.
Giống như một bữa cơm vậy, nếu ngày nào cũng ăn toàn thịt cá mà không ăn tý rau nào, sớm muộn bạn cũng bị táo bón mà chết.
Mà gương mặt của người đàn ông này chính là như vậy.
Ngũ quan của hắn là kiệt tác tinh hoa hoàn mĩ nhất của tạo hóa, nếu tách riêng ra nhìn rất đẹp nhưng nếu gộp chung lại, vẻ đẹp đấy lại chỉ còn lại hơn phân nửa, thậm chí là gây ác cảm cho người đối diện…
Tiểu Hạ nhìn thấy ánh mắt sáng rực của những nữ hầu gái ở phía xa liền âm thầm bổ sung nốt một câu.
Ừm, có lẽ chỉ mình cô thấy thế.
Tiểu Hạ đánh giá xong mới trả lời hắn ta.
– xin chào, anh là ai vậy?
Người đàn ông hơi cười nói.
– tôi tên Tuấn Phong, là chủ nhân của nơi này, cô đoán xem tôi là ai?
Tiểu Hạ: “…”
Anh đã nói ra hết rồi còn đòi cô đoán cái mẹ gì nữa chứ.
Nghĩ thì nghĩ thế chứ ngoài mặt vẫn cười lịch sự lắm.
– thì ra là Trần tổng, cảm ơn anh thời gian qua đã chiếu cô cho tôi và em trai tôi.
Tuấn Phong hơi nhếch môi cười nói.
– cô Tiểu Hạ nói quá rồi, em trai cô bỏ sức, tôi bỏ tiền, hoàn toàn không có gì phải cảm ơn cả.
Tiểu Hạ không thích người trước mặt cho lắm, cô vốn định hỏi về em trai mình, nhưng cuối cùng vẫn viện cớ trở về phòng mình trước, nhưng Tuấn Phong lại giữ cô lại.
– lâu lắm rồi Tiểu Hạ mới ra ngoài này, sao không đi dạo thêm chút nữa?
Tiểu Hạ: “…”
Đúng vậy, mục đích của cô vốn là ra ngoài này thăm dò địa hình mà, sao lại bỏ về chứ, cho nên…
– vậy cũng được.
– đi thôi.
Tiểu Hạ nhìn bóng lưng người phía trước, trong lòng ngoại trừ không thoải mái còn có cảm giác sợ hãi không nói nên lời.
Dù sao người này cũng cho cô cảm giác không tốt lắm.
Có lẽ là từ khuôn mặt đẹp quá mức kia của hắn gây ra đi.
Đẹp gì đẹp vừa thôi, đẹp quá mức thế này ai mà chịu được.
…
Tiểu Hạ đi dạo với Tuấn Phong cả ngày, phát hiện cái khuôn viên này lớn hơn cô tưởng, nhưng nó lại không canh phòng cẩn mật như bên Lục Cửu nên không có cảm giác gò bó cho lắm.
Cũng đúng, hắn là thương nhân mà, đâu giống…
Tiểu Hạ phát hiện ra bản thân đang không ngừng so sánh hắn với Lục Cửu liền dừng lại, không nghĩ tiếp nữa.
Dù sao theo lời kể của Hoàng Minh, người tên Cảnh Thiên kia cũng không phải hạng người tốt đẹp gì.
Cho nên cô không thể vì chút mật ngọt mà sa vào bẫy của hắn được.
Xét về tính cách, Tiểu Hạ chắc chắn yếu đuối hơn Lục Cửu, cũng không máu lạnh bằng hắn.
Nhưng nếu xét về mức độ tàn nhẫn, cô lại tàn nhẫn hơn hắn gấp nhiều lần.
Cô cũng tỉnh táo và lý trí hơn hắn.
Cũng có thể bởi vì cô đã được Hoàng Minh tẩy não từ trước, nên ngay từ đầu bản thân cô đối với Lục Cửu đã có sự phòng bị.
Cho nên chừng nào chưa xác định được bản thân có thật sự là Hạ Kỳ Như và hắn có phải Cảnh Thiên hay không, cô sẽ không giao ra tình cảm của mình, nhưng cũng sẽ không nghĩ cách làm tổn thương đến hắn.