Lư Oanh đi qua, ngước mắt nhìn thiếu nữ bên cạnh Dương Lư thị.
Một đêm kia, hai người kỳ thực không nhìn rõ đối phương. Cho tới hôm nay dưới tình huống này, Dương Lư thị tự mình đến, rõ ràng không thăm dò được lai lịch Lư oanh, cho nên hoài nghi Lư Oanh để làm rõ vấn đề bản thân.
Về phần người đi cùng, quần áo thiếu vài phần lịch sự tao nhã, mặt mày ngả ngớn không có chút văn hóa, xem ra là thứ nữ bị mẹ cả tận lực dạy hư.
Ngay khi Lư oanh nhìn về Dương Lư thị, thì nàng ta đã tiến lên trước, hướng Lư oanh dịu ngoan chào, có chút xấu hổ nói rằng: “Ngày ấy buổi tối thϊếp thân cư xử không tốt, để ấu đệ A Thanh va chạm phải lang quân, thϊếp thân luyến tiếc trách cứ đệ ấy, sau lại có việc tư ngăn cản, phải đợi đến hôm nay mới tới nhà lang quân thỉnh tội.”
Nói đến đây, nàng ta vỗ tay hai cái, dịu dàng nói: “Đem đồ vật vào đi.”
Vừa dứt lời, mấy người hầu mang rương gỗ đi tới.
Trong quá trình này, Dương Lư thị chú ý ánh mắt của Lư Oanh, mang ý khách khí một chút kính sợ, còn có áy náy.
Chậc, đêm đó với hôm nay biểu cảm khác một trời một vực.
Có thứ súc sinh trước khi cắn người khác đều nở một nụ cười.
Đêm Dương Lư thị gây chuyện, đã cho người điều tra từ trên xuống dưới, Lư Oanh không thể tin bây giờ người này dịu dàng, áy náy còn có chân thành thể hiện như bây giờ nổi đâu.
… Nếu như nghi ngờ tới việc bản thân bị rơi xuống nước là do Lư Oanh kéo chân, thì giữa hai người không phải chỉ chút biểu hiện giả dối này mà là thù hận.
Bởi vậy, khi Dương Lư thị tạ lỗi xong xuôi, Lư Oanh nhíu mày lại, nhàn nhạt nói rằng: “Thì ra phu nhân đêm đó là người.” Nàng phất phất tay, ý bảo người hầu nhận lấy lễ vật Dương Lư thị đưa đến, trong miệng vẫn một bộ dạng như cũ: “Đêm đó rơi xuống nước, tại hạ mặc dù lập tức về nhà, nhưng thiếu chút nữa nhiễm phong hàn… Nam hán tử đại trượng phu vốn không tính toán, bất quá phu nhân đã có thành ý hòa hảo, những lễ vật này tại hạ nhận lấy.”
Nói đến đây, nàng ngẩng đầu nói tiếp: “Chỉ là đêm đó nguyên nhân là do ấu đệ nhà phu nhân gây nên, nếu như hôm nay có dắt người nọ đến liền rất có thành ý.”
Ý là không chịu buông tha đó …
Dương Lư thị nghi ngờ nhìn chằm chằm Lư Văn, âm thầm nghĩ: Thật không nhìn ra được, đêm đó có phải do gã Lư Văn này làm hay không.
ღ Chương 170: Tề Tú Sơn ღ
Người dịch: Pey
Thấy đường tỷ tự mình tới cửa xin lỗi, còn tên tiểu tử không biết tới từ nơi nào không buông tha, làm thiếu nữ họ Lư phẫn nộ, mặt tối sầm, hít một hơi thật sâu, đè giọng trầm xuống cười lạnh: “Lư tiểu lang quân xem ra có hậu thuẫn phía sau, đối với Lư thị Phạm Dương, còn có thể lớn lối như thế, thật bội phục!”
Vẫn tiếp tục đe dọa nói: “Ở đất Lạc Dương này không giống nơi thôn quê nhỏ xíu như Thành Đô, nơi này nước sâu, người lẫn vật đều rồng cá lẫn lộn. Trong Lư thị Phạm Dương chúng ta, bình thường gặp hoàng thân quốc thích không nhiều không ít, trong số quý nhân kia, sẽ không có một kẻ tùy tiện như ngươi cả, Lư tiểu lang quân à!”
Thiếu nữ vẫn tiếp tục buông lời dèm pha, ngước cằm nhìn xuống Lư Oanh quan sát, chậc chậc vài cái: “Tiểu lang quân đây đúng là cái gì cũng dám nói! Gì mà phụ thân là vương hầu kiêu ngạo, ha hả, cái gì mà vương hầu, sẽ không giống như Lư tiểu lang quân, dùng gương mặt đó mà kiêu ngạo chăng?
Thời đại coi trọng chữ Hiếu, một câu nói là tai vạ thua phụ mẫu. Cho tới nay, có rất ít người dám mắng người khác mà kéo phụ mẫu đối phương khai đao. Bởi vì một ngày mở đầu, đó chính là không nghe không bỏ qua, không chết không hết thù.
Mà kiểu người hiếm thấy như thiếu nữ đang mỉa mai này, không chút che giấu châm biếng phụ thân Lư Oanh, ám chỉ người đã khuất ỷ vào gương mặt mà dạo tới lui chốn quyền quý.
Ha ~ nôm na là đang chế giễu cha người ta là thanh quan!
Trong khoảng thời gian ngắn, Lư Oanh híp híp mắt.
Phụ thân sớm cưỡi hạc về Tây, trong lòng nàng, ông ấy vẫn là tượng đài cao quý mà nàng luôn muốn hướng tới. Trên hết rằng, tính cách ông không hơn thua, những lời nhục mạ này mà nếu để người nghe được, sẽ không thèm quan tâm!
Đương nhiên, Lư Oanh nhìn thiếu nữ miệt thị ông già nhà mình kiêu căng đắc thắng chẳng biết cao thấp, tâm trạng rất rõ ràng, những lời chanh chua mất dạy này sợ rằng có người chỉ dạy cô ta.
Mặc kệ mục đích đối phương là gì, đã thành công chọc tức Lư Oanh rồi.
Ngay lập tức, Lư Oanh xoay đầu lại, nhìn chằm chằm thiếu nữ kia, đột nhiên nói rằng: “Xem cô kìa …”
Lư Oanh nói giữa chừng, giọng nói nhẹ nhàng đạm mạc, thêm bộ dạng tùy ý không gì sánh được, “Đương kim thiên tử coi trọng Nho giáo, cho dù hậu cung quý nhân hay dân gian vυ” già, đều biết chữ Đức, cử chỉ nhã nhặn làm Mỹ, hành xử lịch sự tao nhã làm Tú… Cô nương được mẹ cả nuôi lớn, đọc không ít sách, đáng tiếc bị dạy thành sai lệch, không chút khí chất văn nhã nào cả, hoàn toàn trở thành cây đao trong tay người khác dễ dàng, thật đáng tiếc làm sao!”
Dương Lư thị: …
Nói thật ra, Lư Oanh mở lời là đem thiếu nữ lẫn mẹ cả đều kéo xuống nước.
Đương nhiên đây không phải trọng điểm.
Trước mắt người nọ còn bất thình lình, đơn giản và trực tiếp nói ra mặt âm u hậu viện nhà nàng.
Dương Lư thị ngây người hồi lâu, rốt cuộc nhớ lại cô đường muội kế bên, liền liếc nhìn một cái.
Không nhìn thì thôi, nhìn một cái thì quả nhiên biểu cảm vênh váo tự đắc rất lí lẽ chính trực bênh vực bị một câu của người nọ chọc thủng thành ngây ngô như gà gỗ vậy.
Hai kẻ đến bị biến thành đồ ngốc chậm chạp, Lư Oanh không nhịn được, chỉ thấy nàng phất phất hai tay áo, nhíu mày nhìn họ: “Hai vị, áy náy cũng biểu đạt xong, lễ vật tại hạ cũng nhận. Có điều nam nữ thụ thụ bất thân, mong hai vị cô nương về sớm cho, có cái gì quan trọng, không bằng để trượng phu hoặc ca ca trong nhà hai vị đến gặp tại hạ là được.”
Nói tới đây, nàng vung tay áo, quát lớn: “Tiễn khách” rồi nhanh nhẹn rời đi.
*****
Trong xe ngựa, thiếu nữ họ Lư mới hết ngây ngốc, rất lâu sau đó, cô nàng mới nhìn về phía Dương Lư thị, sâu kín hỏi: “Tứ đường tỷ, hắn ta nói là sự thật sao?” Trong đấu trong trạch viện, tuy thời gian dài, có thể trong đó rất nhiều thủ đoạn không ngừng đổi mới. Ví dụ như dưỡng đám đệ đệ thành tay sai mèo chó cho đại phòng, ở thời đại này mà nói, còn là cực kì cao minh. Lư Oanh không nói, thiếu nữ căn bản không ý thức được vấn đề.
Một câu hỏi, không có đáp án, thấy Dương Lư thị cúi đầu không nói, thiếu nữ cũng không xuẩn đến độ không hiểu ẩn ý.
Thiếu nữ cắn cắn môi.
Trong xe yên lặng một hồi, thiếu nữ lẩm bẩm nói: “Tứ đường tỷ, muội hận tên Lư Văn đó.”
Lúc này Dương Lư thị ngẩng đầu nhìn nàng ta.
Thiếu nữ buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ xe, sắc mặt tái nhợt, biểu tình buồn bã, chỉ thấy nàng trầm mă một hồi, nhỏ tiếng nói: “Tứ đường tỷ, tỷ nói mẹ cả mà nghe nói xong, còn có thể đối tốt với muội không?” Lời này vừa ra, Dương Lư thị liếc nhìn sang người hầu phía sau, không trả lời.
Thiếu nữ vẫn thẩn thờ nói tiếp: “Có một số việc, tỷ biết muội biết mọi người biết, chỉ cần không nói ra liền hòa thuận êm ấm, khi bị vạch trần ra, sẽ để lại trong mỗi người một cây gai khó bỏ… Tứ đường tỷ, mẹ cả nghe những lời này, muội vẫn sẽ như trước đây hành xử như đúc, mẹ cả cũng sẽ cho rằng trong lòng muội rõ ràng đối với bà ấy có oán lại miễn cưỡng vui cười với bà, thành ra tâm cơ phòng bị muội nhiều hơn.”
Nàng ta dùng hai tay che mặt, thì thào nói: “Tứ đường tỷ, muội lập tức sẽ có ý trung nhân, mẹ cả đã nói muốn thay muội thu xếp hôn sự… Chỉ một câu nói thì đã thay đổi cuộc sống của thứ nữ như muội, người tên Lư Văn đó, sao có thể đáng sợ như vậy?” Thiếu nữ không biết thái độ làm người Lư Oanh, không hiểu rõ Lư Oanh thế nào, một người chưa bao giờ mang thù, bởi vì có cái gì thù đều lập tức đáp trả!
Thiếu nữ không đọc nhiều sách, không biết cách làm người thanh cao, đối với lời bản thân nhục mạ phụ thân đã khuất của Lư Oanh có bao nhiêu khó nghe, kỳ thực bản thân nàng ta không biết. Bất quá một số việc khác, mỗi ngày mưa dầm thấm đất, vậy mà hiểu được đôi chút. Nàng ta rất rõ ràng, hôn nhân của mình, tiền đồ cả đời mình bị nắm trong bàn tay mẹ cả, cho nên nàng nhát định phải lấy lòng mẹ cả…
Mà Lư Oanh chỉ dùng một câu nói liền đập nát nhiều năm công sức lấy lòng mẹ cả, chôn cây gai vào tim bà ấy.
Hai người họ đi không bao lâu, trời cũng tạnh mưa.
Mặt đường thấm qua cơn mưa dài, con đường vốn dĩ đi tốc độ nhanh nhất là lắc lư không ngừng giờ trở nên nhẹ nhàng khoan khoái.
Khí trời trong lành mát mẻ, Lư Oanh cũng không có lý do gì ở nhà không ra cửa cả. Thế là nàng dùng xe ngựa ra phủ dạo phố.
Đất Lạc Dương dưới chân thiên tử, không chỉ phồn hoa không gì sánh được, hơn nữa dòng người như nước thủy triều. Nhìn hai bên đường quán xá, Lư Oanh thầm nghĩ: người Lạc Dương thông minh như vậy, còn có làm ăn buôn bán nào cho mình chen chân vào đây? Ở chỗ này muốn làm ăn, chỉ có thể dựa vào hậu thuẫn mạnh mẽ mới chen chân vào được.
Suy nghĩ một hồi, Lư Oanh tính toán: Không bằng làm công việc vận chuyển hàng hóa trên sông nhỉ? Mời Cảnh Lục lang mở lời, toàn bộ nhánh vận chuyển hàng trên sông, nhà hắn cũng xía vào sáu phần, cũng không biết khi gia đình hắn nhận lời rồi, có thể hay không khiến Lưu Cương hài lòng chăng?
Suy nghĩ một hồi, Lư Oanh đưa đầu ra ngoài, nói phu xe đi tới Tề Tú Sơn.
*****
Tề Tú Sơn ở Lạc Dương vốn là ngọn núi nhỏ vô danh, chỉ là khi người đến xây thư viện, lại được Hoàng thượng đi qua và dừng chân lại giảng dạy vài ngày, liền trở thành thánh địa trong lòng người đọc sách khắp thiên hạ.
Lư Oanh một lòng muốn để Lư Vân trở thành học trò của Thiên tử, đến Tề Tú Sơn không thể không đi.
Đang bước vào mùa thu, cơn nóng bức của ngày hạ đến nay, trải qua trận mưa mấy ngày liên tục, khí trời thoáng cái đã lạnh hơn phân nửa. Người đi trên đường xá, đều khoác thêm vài lớp vải.
Thời đại này, gấm vóc tơ lụa đang không ngừng phát triển, đa dạng mẫu mã chất liệu. Đếm ngược hai trăm năm về trước, vải vóc quý giá đẹp đẽ nhất có một đặc điểm trọng yếu, đó là nhẹ và mỏng.
Bởi vi vậy mà ngày hạ ở Lạc Dương, quang cảnh trên đường phố khá là xúc động lòng người. Quý nữ xuất thân bất phàm cùng quý phu nhân ra phố hay mặc loại vải trân quý nhẹ mỏng lụa trắng…
Ngày mà Dương Lư thị rơi xuống nước, quần áo mỏng dính sát lên người trước mắt bao người dân, quả thật đem mặt mũi quăng hết mà.
Cũng có những người khác có sở thích bất đồng, ví dụ như Lư Oanh vẫn duy độc ưu ái tay áo rộng rãi, thích trên áo trắng thêu hoa văn tinh xảo, lại không thích loại vải mỏng dính ấy.
Còn đang suy nghĩ kinh doanh thế nào, Lư Oanh chợt thấy mấy cỗ xe ngựa của con cháu thế gia ra cửa, rõ ràng trời hơi se lạnh, nhưng vẫn mặc chất vải mỏng nhẹ kia, sau đó khoác một áo choàng có cổ, chân thì mang giày giữ ấm, không khỏi nghĩ tới: Thiên hạ thái bình, người Lạc Dương ngày càng giàu có, cũng yêu thích xa hoa, nếu có thể ở địa phương này mở tiệm vải làm ăn, cũng không mất một cách sinh cơ.
Trong lúc suy nghĩ miên man, phu xe đã lái tới chân núi Tề Tú Sơn.
Còn chưa tới gần thì phía trước truyền đến tiếng động lớn ầm ĩ, Lư Oanh cho phu xe tấp một bên, rồi hỏi người đi đường: “Xin hỏi phía trước có chuyện gì thế?”
Một trung niên mập mạp đánh xe bò, ông ta nhìn Lư Oanh quý khí quanh thân, lập tức khách khí trả lời: “Nghe nói có binh sĩ tới phong tỏa chân núi.”
Phong tỏa chân núi?
Thư viện là nơi bao giờ giống với hoàng cung, không có đạo lý muốn phong tỏa là làm ngay.
Lư Oanh suy nghĩ một hồi, còn cho phu xe đi lại gần đó.
Chỉ chốc lát, nàng liền thấy núi xanh biếc là một đám binh sĩ mặc giáp đứng nghiêm nghị.
Xem ra thực sự muốn phong tỏa chân núi rồi.
Lư Oanh đang chuẩn bị cho quay xe, đối diện bên kia đường có vài thanh thiếu niên mặc quần áo mỏng chậm rãi đi xuống, ước chừng năm sáu mươi người, Lư Oanh liếc mắt nhìn phát hiện trong đám người bên kia có Cảnh Lục lang và Lư Cửu lang.
Chỉ là bọn họ trông giống như gấu con bị mẹ bắt tại trận, thành thật cúi đầu theo sát người thanh niên phía trước.
Lư Oanh lại nhìn về người đó, thình lình phát hiện, cái vị đó mặc thường phục, môi mỏng như bút tước, tuấn mỹ bức người đó không phải là Tả tướng quân họ Cảnh sao?
Thấy Cảnh Nhị, Lư Oanh chợt tìm tòi trong đám đông, bên trong không có Âm Triệt.
Ở Lư Oanh nhìn xung quanh, có chiếc xe ngựa đến gần nàng, cũng vươn không ít cái đầu đang nhìn lấm lét, trong mơ hồ nàng nghe được có người nói rằng: “Hôm nay là ngày gì vậy? Dĩ nhiên có thể khiến các lang quân thế gia có sức ảnh hưởng ở Lạc Dương đều tề tụ đủ cả?”
“Còn không thấy rõ sao? Những vị lang quân có mặt ở đây đều không dễ đắc tội. Nhớ kỹ những gương mặt đó lần sau có gặp phải né đυ.ng chạm tới.”
“Đã rõ.”
Tiếng nghị luận bên trong, xe ngựa Lư Oanh bắt đầu quay xe.
Ngay vừa lúc nàng quay đầu, như có vô ý phát hiện, Cảnh Lục lang kinh ngạc một tiếng sau đó chỉ về phía Lư Oanh cất tiếng: “Chà Lư Văn cũng tới kìa.”
Lư Cửu lang ngẩng đầu lên nhìn, hắn cũng không nói gì, một người có thân phận con trai trưởng gia tộc quyền quý, cách ăn mặc hơi nghiêng về thản nhiên miễn cưỡng nói: “Chỉ là một tên vô danh đến từ nơi nào đó, may mắn thắng các ngươi một trận, cũng đừng có quá coi trọng.”
Hắn cho lời khuyên răn.
Lập tức Cảnh Lục lang và Lư Cửu lang đồng loạt cúi đầu đáp: “Vâng.”
Trò chuyện của ba người họ không chú ý tới cách đó không xa là Tả tướng quân, lúc này đang quay đầu nhìn bọn họ rồi lại nhìn phương hướng Lư Oanh.
~ Tu bi cần tình yêu to lớn ~
*****
Ngày úp: 18/02/2023 – 06:40 PM
Hoàn thành 2 chương này trong đêm 21/1 tức 30 tết AL mà giờ mới úp 🤧 so ri mấy bợn