Uông Hải, Lý Hữu Tiền, Trương Ngọc Nương cũng nhanh chóng vọt tới, cùng Công Tôn Vũ vây quanh Tần Vi Vi bảo vệ tầng tầng.
Mấy người bọn họ không hổ là thủ hạ cũ của Dương Khánh, đến lúc này vẫn muốn che chở Tần Vi Vi liều mạng xông ra vòng vây, nhưng số người bao vây bọn họ thật sự quá đông, đi vào thì dễ dàng, muốn rời đi cơ hồ không thể nào.
Bất quá lại tạo ra cơ hội cho Tần Vi Vi, nàng được rảnh tay lập tức lấy cung tên từ bên trong nhẫn trữ vật ra, một mình đứng ở chính giữa nhanh chóng kéo cung bắn tên. Thanh âm vèo vèo không ngừng phát ra từ trong tay nàng, liên châu tiễn bắn cấp tốc, hóa giải nguy cơ giúp thủ hạ mình, trong ngoài liên thủ, trong lúc nhất thời lại ép địch nhân ở chung quanh không cách nào đến gần.
Nhưng nàng vốn thân bị trọng thương, thêm vào đó pháp lực tiêu hao cực lớn, cơ hồ mỗi lần rót pháp lực vào bắn ra một tên là có một tia máu từ khóe miệng rỉ ra, thân hình có thể nói là lảo đảo muốn ngã. Vì cắn răng liều mạng cứng rắn chống đỡ, suy đoán bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống…
———–
Bông tuyết phiêu linh rơi lả tả, nhưng tuyết không lớn lắm.
Miêu Nghị cùng Diêm Tu trước sau xông lên đồi nhanh chóng dừng lại, tình hình phía trước khiến cho hai người lấy làm kinh hãi.
Không cần quá thông minh, sự thật đang ở trước mắt, hai người đều nhìn ra đám người Tần Vi Vi thân hãm trùng vây trúng kế, rõ ràng không phải là chuyện Viên Chính Côn dẫn dắt thuộc hạ tấn công Đông Lai động.
– Diêm Tu, lão ở lại chỗ này chuẩn bị tiếp ứng, nếu như ta không về được, lão lập tức rời đi nơi này bỏ chạy trối chết!
Miêu Nghị chậm rãi nhấc Nghịch Lân thương trong tay lên.
Diêm Tu giật mình kinh hãi, cao giọng khuyên nhủ:
– Động chủ, đối phương người đông thế mạnh, ngài đi cũng vô ích, huống chi Tần Vi Vi vẫn có thành kiến gay gắt với ngài, vì sao phải tìm cái chết vô nghĩa, chúng ta trở về tìm phủ chủ đi!
Miêu Nghị mím môi lắc đầu nói:
– Mặc dù ta hận không được thấy tiện nhân Tần Vi Vi đi chết, nhưng Dương Khánh đối xử ta không tệ, ta không thể nào trơ mắt nhìn nữ nhi của y nguy trong sớm tối mà không quản.
– Động chủ…
Diêm Tu gấp gáp, còn muốn khuyên nhủ tiếp.
Nhưng Miêu Nghị đã phất tay ngăn lại:
– Tuy Miêu Nghị ta xuất thân là tên đồ tể ngoài đường ngoài chợ, nhưng cũng hiểu một đạo lý, đại trượng phu có điều nên làm có điều không nên làm. Dương Khánh luôn luôn đối xử với ta rất tốt, kẻ sĩ vì người tri kỷ mà chết, hôm nay chính là lúc báo ân.
Cách đó không xa, Yêu Nhược Tiên xuất hiện ở phía dưới một cây đại thụ ẩn núp không biết lúc nào, không biết nghe được những gì, chậm rãi quay đầu lại kinh ngạc nhìn chăm chú về phía Miêu Nghị.
– Động chủ!
Diêm Tu khó khăn thốt ra một tiếng, chỉ cảm thấy sau khi nghe lời của Miêu Nghị nhiệt huyết sôi trào, ngực dồn dập phập phồng, kích động nói:
– Thuộc hạ nguyện theo động chủ dấn thân vào dầu sôi lửa bỏng!
Đây là muốn theo Miêu Nghị cùng đi chịu chết.
– Diêm Tu! Chẳng lẽ ta chỉ huy lão không được?!
Miêu Nghị lạnh lùng nhìn lão.
Diêm Tu cắn răng ôm quyền nói:
– Thuộc hạ tuân lệnh!
Nghịch Lân thương trong tay Miêu Nghị vung lên chỉ về phía trước, Hắc Thán lập tức vọt tới giống như mũi tên rời cung.
Chiến giáp dữ tợn trên người Hắc Thán dần dần hiện lên bảo quang màu trắng, hòa làm một thể cùng bảo quang hiện lên trên người Miêu Nghị, tốc độ chạy càng lúc càng nhanh.
Một người một long câu vung thương cấp tốc chạy tới, khiến cho Đoạn Cát Thụy cùng Lạc Vô Tình giữa sườn núi xem cuộc chiến chỉ huy nhất tề quay đầu nhìn lại.
Hai người có hơi bị giật mình, còn cho là mình nhìn lầm rồi, không biết là vật cỡi nhà ai cũng mặc một thân pháp bảo chiến giáp.
Người có trang bị sang trọng như vậy xuất hiện, lúc đầu hai người còn tưởng là Dương Khánh tới, mở pháp nhãn ra nhìn kỹ mới phát hiện không phải.
Nhưng khí thế của một người một long câu này thật là kinh người, làm hai người cũng lo lắng là cao thủ nào đó đột nhiên chạy tới, không dám khinh thường xuất động chặn lại.
Đoạn Cát Thụy lớn tiếng quát hỏi:
– Người tới là ai?
Không ít tu sĩ đang vây Tần Vi Vi cũng cả kinh quay đầu nhìn lại.