Miêu Nghị hỏi ngược lại:
– Ý của ngươi là điêu dân như ngươi có thể tùy ý chà đạp bản quan, mà ta là mệnh quan Thiên Đình lại không làm gì được ngươi?
Diệp Tầm Cao cười ha hả:
– Ta không nói vậy, đại thống lĩnh đừng tạt nước bẩn vào ta!
Miêu Nghị hừ lạnh:
– Nếu điều tra ra ta có vấn đề, Ngưu mỗ chấp nhận bất cứ trừng phạt nào. Nếu không điều tra được vấn đề gì thì ta muốn cái đầu của ngươi! Diệp Tầm Cao, ngươi đã khẳng định sẽ điều tra được cái gì vậy có dám đồng ý không?
Diệp Tầm Cao còn lâu mới đồng ý cá cược kiểu đó, đồ ngu cũng biết hiện tại không tìm được gì từ chỗ Miêu Nghị.
Diệp Tầm Cao chắp tay hướng Đinh Quý:
– Tuần sử đại nhân, xin hỏi một câu rốt cuộc người đang tra án hay đại thống lĩnh đối phương hiềm nghi đang tra án?
Diệp Tầm Cao nói xong nhìn hai bên sau lưng mình.
Hơn mười chưởng quầy cùng chắp tay đồng thanh kêu lên:
– Xin tuần sử đại nhân phán xét!
Đây là biểu thị tập thể tạo áp lực với Đinh Quý.
Bích Nguyệt Phu Nhân đập bàn đứng dậy:
– Được rồi, ồn ào cái gì!
Mặc kệ thế nào thì Bích Nguyệt Phu Nhân sẽ không cho phép một đám thương hộ lật đổ người một tay nàng đề bạt ngay trước mặt nàng, mới thượng nhâm bao lâu, dù bất đắc dĩ khiến Miêu Nghị xuống đài thì tuyệt đối không phải lúc này, không thì nàng biết đút mặt đi đâu? Thiên Nguyên Hầu Gia trượng phu của nàng biết giấu mặt đi đâu?
– Đinh Quý, chuyện gì cũng nói chứng cứ, có chứng cứ thì nên làm thế nào liền làm thế ấy, không chứng cứ thì chấm dứt nhân lúc còn sớm, đừng dây dưa ở đây!
Đinh Quý cung kính nói:
– Tuân lệnh!
Không cách nào điều tra vụ án, hỏi các thương hộ có chứng cứ không, một đám người miệng nhiều xói chảy vàng. Hỏi Miêu Nghị, hắn đánh chết không thừa nhận. Ai đúng ai sai?
Đinh Quý trá phải đều khó. Ngươi nói không có chứng cứ, vậy là đám thương hộ vu cáo. Đinh Quý không trêu vào thế lực đại biểu sau lưng các thương hội được. Bên Miêu Nghị có Bích Nguyệt Phu Nhân che chở, gã là thuộc hạ của Thiên Nguyên Hầu Gia, nào dám đắc tội với nàng.
Cuối cùng Đinh Quý không đắc tội ai, tuyên bố:
– Đã điều tra nhưng không tìm được chứng cứ, chờ xin chỉ thị bên trên rồi tính tiếp!
Đám thương hộ phản đối.
Đinh Quý không muốn lún sâu vào vòng xoáy này, gã từ biệt Bích Nguyệt Phu Nhân, nói là trở lại phục mệnh. Đinh Quý lập tức dẫn người đi, không muốn ở lại một giây nào.
Chờ đám thương hộ tức giận bất bình rời đi, Miêu Nghị chắp tay hướng Bích Nguyệt Phu Nhân:
– Tạ ơn phu nhân giúp đỡ!
Bích Nguyệt Phu Nhân không biết nên nói hắn thế nào, đành bảo:
– Ngươi tự giải quyết cho tốt đi!
Bích Nguyệt Phu Nhân phỏng chừng đám thương hộ sẽ không bỏ qua, nhiều thế lực sau lưng bọn họ liên minh thì nàng cũng không giữ Miêu Nghị được. Bích Nguyệt Phu Nhân thở dài dẫn người xoay đi.
Ra khỏi Thủ Thành cung, Miêu Nghị thấy đám thương hộ chưa đi mà chờ hắn ở bên ngoài.
Diệp Tầm Cao tới gần, cười khẩy nói:
– Đại thống lĩnh, chối cãi cũng không phải kế lâu dài, chúng ta đã thấy nhiều cấp bậc quan như đại thống lĩnh nhưng chưa gặp ai không biết điều như vậy! Ta khuyên một câu, đừng tưởng rằng có Bích Nguyệt Phu Nhân chống lưng thì muốn làm gì cũng được, đây mới chỉ là bữa sáng, kịch hay còn ở phía sau. Cúi đầu năn nỉ một tiếng có lẽ mọi người sẽ phát hiện thì ra là hiểu lầm, chờ sự việc qua đi ngươi tốt, ta tốt, mọi người đều tốt, cớ sao không làm?
Mặt Miêu Nghị không biểu tình, không nói một tiếng, không thèm nhìn thẳng vào họ, hắn bay đi.
Có người châm chọc:
– Xì, kiêu ngạo dữ, xẻma là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Có người nói:
– Sự việc rõ ràng là có Bích Nguyệt Phu Nhân đang chống lưng nên người ta không sợ.
Hoàng Lập Hưng nhìn Thủ Thành cung, khinh thường nói:
– Chúng ta chỉ không muốn làm việc quá tuyệt tình, không thì dư sức giải quyết nàng. Nếu còn không biết điều, nàng ta bênh vực Ngưu Hữu Đức như thế, lỡ giống Tào Vạn Tường và Mộ Dung Tinh Hoa, cô nam quả nữ truyền ra lời không sạch sẽ gì thì không thể trách chúng ta!