Tên này đúng là bằng thực lực của mình chặn một đòn của Địa Ma!
Thực sự là muốn nghịch thiên rồi.
Ánh mắt của Đàm Vân lập tức trở nên hừng hực, hắn tin tưởng Lăng Hàn khẳng định tu luyện công pháp mạnh mẽ gì, mới có thể nắm giữ năng lực kinh người như vậy. Nếu như Đàm gia có thể thu được truyền thừa như vậy… Hí!
Lăng Hàn có thể dung hợp quy tắc hai giới, hẳn chính là vì tu luyện loại công pháp này.
Thế nhưng, tiểu tử này nói Bát Thạch cấm địa có mười tên Lão tổ, mỗi người đều có thể dung hợp quy tắc hai giới, vậy thì cũng biến thành có thể.
Nếu có mười Thánh Nhân mạnh mẽ giết tới, sức chiến đấu còn không giảm, vậy Đàm gia ứng phó được không?
Hắn âm thầm suy tư, rất nhanh thì hạ quyết tâm.
Cái tạo hóa này, Đàm gia muốn!
– Người trẻ tuổi, theo lão phu trở lại làm khách đi, nếu đại nhân nhà ngươi đến, lại để bọn họ mang ngươi trở lại.
Hắn lại ra tay, oanh, ma chưởng che trời, cường đại đến không cách nào hình dung.
Lần này, Lăng Hàn làm sao chặn?
Bất Diệt Thiên Kinh phòng ngự cực hạn đã dùng, Hắc Tháp lại không tiến vào được, Lăng Hàn đã cùng đường bí lối!
Một chưởng ấn lại, hai mắt của Lăng Hàn đột nhiên phát sáng, phá tan bầu trời.
– Ừm!
Cho dù là Đàm Vân cũng ngẩn ra, ánh sáng như vậy ngay cả hắn cũng không dám đụng vào, vội vàng thu tay lại.
Đây là Đạo quang, trước Lăng Hàn lĩnh ngộ làm sao dung hợp quy tắc hai giới, được thiên địa tán thành, hạ xuống Đạo quang, cuối cùng bị hắn thu vào trong đôi mắt, lúc này dùng tới, lần thứ hai hóa giải một đòn của cường giả vô thượng.
Ta sát!
Đám người Cuồng Loạn Ma Chủ đều kinh ngạc đến ngây người, coi như đổi thành bọn họ lên, cũng tuyệt đối chỉ có chạy trối chết, nhưng một Hằng Hà Cảnh lại liên tục chặn hai chiêu của Đàm Vân.
Đừng xem chỉ có hai chiêu, chuyện này quả thật là tráng cử nghịch thiên, ngay cả bọn họ cũng chỉ có phần bái phục.
Đàm Phong thì hoàn toàn vô ngữ, người trẻ tuổi này trâu bò đến muốn lên trời a.
Đàm Vân không chút biến sắc, ngược lại nở một nụ cười:
– Người trẻ tuổi, còn có chiêu gì sao? Hắn lần thứ ba thò tay ra, tóm về phía Lăng Hàn.
Lần này, Lăng Hàn làm sao chặn?
Vù, bàn tay lớn vồ tới, như thiên địa đang hưởng ứng, Ma Chủ ở Minh Giới liền đại biểu thiên địa ý chí của một phương này.
Làm sao chặn? Làm sao bây giờ?
Lăng Hàn cũng không biện pháp, hắn đã dùng hết tất cả đại chiêu có thể dùng rồi.
Tuy hắn còn có một chút Tiên pháp, nhưng giới hạn ở thực lực, đừng nói Địa Ma, ngay cả Hoàng Ma cũng không thể ngang hàng, hiện tại Hắc Tháp tiến vào không được, hắn ngay cả chạy trốn cũng không có cách nào trốn.
Cũng còn tốt, đối phương chỉ là muốn bắt hắn, vậy hắn còn có thể kéo dài thời gian, chỉ cần Tiểu Tháp tỉnh lại, hắn liền không sợ.
Oanh, bàn tay lớn chộp tới, che kín bầu trời.
– Ha ha, Đàm lão tam, ngươi cũng quá không có tiền đồ, lại ra tay với một Hằng Hà Cảnh nho nhỏ, hơn nữa hai lần cũng không có chiếm được thượng phong, thực sự là làm mặt của Đàm lão quỷ mất hết!
Một thanh âm tràn ngập chế nhạo truyền tới, lại nhanh hơn bàn tay lớn của Đàm Vân đánh ra, hơn nữa rõ ràng truyền tới trong tai mỗi người.
Oành!
Đàm Vân vỗ xuống một chưởng, nhưng làm sao cũng ấn không tới, bị ngăn ở ngoài mười trượng.
Bên người Lăng Hàn, không biết lúc nào có thêm hai người.
Một lão giả vóc người lọm khọm, tóc trắng râu bạc trắng, tràn ngập vẻ già nua, thật giống như lúc nào cũng có thể sang thế giới bên kia. Một cái khác là nam tử vóc người cường tráng cao to, trên người để trần, mặc quần da thú, tựa như Dã Nhân.
Không có ai nhìn nhiều “Dã Nhân” kia, mà chăm chú vào trên người lão giả tóc trắng.
Người lão giả này mới liếc mắt nhìn thì không có gì lạ, nhưng chỉ cần thoáng nhìn hai mắt, toàn bộ tâm thần của người ta sẽ bị hấp dẫn tới, phảng phất như rơi vào một vũng lầy, làm sao cũng không rút ra được.
Chờ mạnh mẽ trấn định lại, tất cả mọi người chảy mồ hôi lạnh khắp người, chỉ cảm thấy toàn thân chột dạ, tinh khí thần suy sụp một đoạn dài.
Tê, lão giả này lại là người nào?