Sau khi Giang Nghĩa vạch trần âm mưu của lão gia Rết, đến đồ ngu cũng nhận ra Giang Nghĩa không thể nào là gián điệp được.
Sau khi Tuần Dương biết chân tướng mọi. í việc, sao anh ta có thể quay lại công ty chứ?
Anh ta không thể quay về công ty Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, càng không thể đến Khoa học kỹ thuật Trọng Môn. Nên Tuần Dương chỉ còn lại một con đường duy nhất-đó là mang theo 300 tỷ bỏ trốn thật xa.
Giang Nghĩa phất tay: “Không cần quản Tuần Dương nữa đâu, có thể gạch tên anh ta khỏi danh sách nhân viên rồi.”
Cùng lúc này.
Bên trong biệt thự của Giang Hàn Phi, hai người đàn ông đang yên lặng ngồi đó không nói một lời.
Một lúc sau.
Giang Hàn Phi đột nhiên đứng dậy, ông ta tóm lấy cốc trà trên bàn rồi ném mạnh xuống đất. Một tiếng choang vang lên, cốc trà vỡ tan thành từng mảnh.
“Khốn nạn, khốn nạn, khốn nạn!!!”
Giang Hàn Phi tức giận rống lên: “Đây là cái chuyện khốn nạn gì thế?”
“Khoa học kỹ thuật Trọng Môn ăn cứt rồi sao? Lão gia Rết bị thiểu năng rồi à mà để Giang Nghĩa xoay vòng vòng như đồ ngu như thế!”
Lưu Cảnh Minh ngồi cạnh thở dài, vẻ mặt rất bi thương: “Chúng ta vốn định mượn đao giết người, mượn tay lão gia Rết để trừ khử Giang Nghĩa. Bây giờ thì hay rồi, Giang Nghĩa không ngã, ngược lại lão gia Rết đã ngã rồi.”
“Không chỉ thế!” Giang Hàn Phi nói: “Lúc nãy tôi vừa nhận được tin, Giang Nghĩa đã được lão cẩu Đàm Vĩnh Thắng công nhận rồi. Cái ghế hiện tại của Giang Nghĩa cực vững, muốn động cũng khó như lên trời!”
Vẻ mặt Lưu Cảnh Minh càng thêm tệ.
Tuy rằng trước đây, họ để Giang Nghĩa trở thành người thừa kế nhưng trong lòng Lưu Cảnh Minh biết rất rõ, Giang Hàn Phi chỉ đang cho Giang Nghĩa một viên đạn bọc đường thôi để mê hoặc Giang Nghĩa thôi, người thừa kế chính thức vẫn là Lưu Cảnh Minh.