Con thú này từ sau khi tiến giai lên Hoá Thần Kỳ thì một mực ở trong túi linh thú của Hàn Lập khổ tu, cùng với việc ăn vô số linh đan diệu dược thì nó dã sớm tiến lên Hoá Thần trung kỳ, thậm chí đã gần đạt đến Hoá Thần hậu kỳ. Bất quá ngay cả như vậy, lấy thần thông hiện tại của nó thì cũng không giúp được Hàn Lập bao nhiêu.
Những trận tranh đấu gần đây hắn vẫn không gọi nó ra nhưng hiện tại nó lại hưng phấn như thế, Hàn Lập hiển nhiên thả nó ra.
Báo Lân thú sau khi hiện thân thì lập tức bay đi, chỉ thấy tàn ảnh hiện ra liền nuốt trọn bốn khoả nội đan của Tam nhãn ám thú vào trong bụng, sau đó xoay người bay vụt trở về rơi xuống bên cạnh Hàn Lập, sau đó nó dùng lông mao trên đầu nhẹ nhẹ cạ vào Hàn Lập vài cái, khẽ kêu lên có vẻ cực kỳ thân thiết đối với Hàn Lập.
Hàn Lập thấy cảnh này, thần sắc vừa động, bàn tay lật lại, ngân quang chợt loé, trong lòng bàn tay bỗng nhiên có thêm ba viên châu giống những viên ngân châu mà Báo Lân thú nuốt vào lúc trước. Hai mắt của tiểu thú nhất thời sáng ngời, cơ hồ không cần suy nghĩ gì thêm, thân hình nhoáng lên một cái lần nữa hoá thành một đám tàn ảnh nuốt ba nội đan vào trong bụng, sau đó gầm nhẹ không thôi, tựa hồ đầy vui mừng.
Hàn Lập mỉm cười.
Mặc dù không biết vì sau nó coi trọng nội đan của đám ngân mục ám thú như thế, lúc trước không chút phản ứng nào với nội đan của ám thú bình thường nhưng đối với việc nuốt vào một lúc nhiều nội đan của đám ngân mục ám thú như vậy thì hiển nhiên chỉ có lợi chứ không có hại.
Hàn Lập không nói gì, tay áo lần nữa run lên, một mảnh thanh sắc quang hà bay ra bao lấy tiểu thú, thân hình tiểu thú thoáng một cái liền quỷ dị biến mất trong thanh quang, lần nữa bị thu vào trong linh thú hoàn.
Về phần nội đan gì đó có hiệu dụng hay không thì hiển nhiên phải chờ nó tiêu hoá xong thì mới biết được. Mà lúc này, Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn sau khi thấy báo lân thú nuốt đám nội đan thì nhìn nhau một cái rồi rốt cục cũng bay về phía Hàn Lập, đến khi cách Hàn Lập vài trượng thì mới dừng lại
Áo choàng nữ tử cười duyên, nhẹn nói:
“Đa tạ Hàn huynh ra tay, nếu không những đầu ám thú này khó chơi như thế lại còn có thể tự do hợp thể thì ta và Thạch Côn đạo hữu sợ rằng chỉ có thể táng mạng tại đây.”
“Không sai, thần thông cùa Hàn huynh to lớn như thế thật sự làm hai người chúng ta cảm thấy xấu hổ không thôi. Nếu không phải giới này tuyệt không cho phép tồn tại ngoài thánh giai tiến nhập thì Thạch mỗ thật sự nghĩ rằng đạo hữu là một vị tiền bối nào đó chứ.”
Vô luận là Liễu Thuý Nhi hay Thạch Côn thì đều có thần thái mang theo vẻ kính ý.
Hàn Lập thấy cảnh này thì chỉ nhìn hai người cười nói:
“Hai vị đạo hữu cần gì phải nói như thế, nếu không có hai vị phân tán hơn nửa sự chú ý của chúng thì Hàn mỗ như thế nào có thể dễ dàng đắc thủ được. Bất quá, nếu tất cả bọn chúng đã chết thì chúng ta không nên ở lâu, có lẽ tiếp theo sẽ có truy binh đuổi tới, chúng ta nên rời đi thật nhanh thì tốt hơn.”
“Lời Hàn huynh không sai, mau lên đường thôi!”
Liễu Thuý Nhi nghe vậy thì sắc mặt khẽ biến nhưng lập tức đồng ý nói.
Thạch Côn hiển nhiên càng không có ý kiến gì, cuống quít gật đầu.
Năm ngày sau, ở một chỗ nào đó trong Ám Thú sâm lâm, Hàn Lập mặt không chút biểu tình, hai tay bắt quyết, bên cạnh là hơn mười khẩu thanh sắc phi kiếm hoá thành một đoá thanh sắc quang liên bắn về phía một con Tam mục ám thú, thanh sắc kiếm quang chớp động, trong nháy mắt đã chém con thú này thành vô số mảnh. Sau lưng hắn, Oa oa đang dùng lam sắc ngọc phiến vỗ về phía một đám ám thú bình thường khác.
Từ trong ngọc phiến, cuồn cuộn tuôn ra lam sắc quang hà, sau vài lần chớp động đã biến đám ám thú này cùng hai đạo hắc ảnh hoá thân của chúng thành một ngọn lam sắc băn sơn, không thể nhúc nhích mảy may.
Mà ở phía xa cũng không ngừng truyền ra tiếng oanh minh, Liễu Thuý Nhi cùng Thạch Côn cũng đang đại triển thần uy diệt sát mấy con ám thú còn lại.
Sau hôm diệt sát 7 đầu ngân mục ám thú, khi bọ họ rời khỏi trung tâm Ám Thú sâm lâm thì lại gặp rất nhiều đợt phục kích của ám thú, mỗi một đợt ít thì năm sáu con nhiều thì khoảng tám con. Trong đó cũng không có thêm một đầu ngân mục ám thú nào nữa, nhiều lắm thì chỉ có một con ngân mục ám thú dẫn đầu nên không thể hợp thể biến thân.
Kể từ đó hiển nhiên không thể là đối thủ đám người Hàn Lập, tất cả đều bị giết không còn một mảnh. Bất quá cũng bởi vì vậy mà tốc độ của đám người Hàn Lập hiển nhiên không khỏi chậm lại. Mà lúc này có chút bất đồng, mười mấy con ám thú hợp lại thành một đội, nếu không phải là đám người Hàn Lập dùng một số thần thông tương khắc khác thì sợ rằng đúng là không thể thủ thắng được.
Hàn Lập giơ một ngón tay ra, thanh sắc quang liên phát ra tiếng vù vù, một lát sau liền hoá thành hơn mười khẩu thanh thi bắn nhanh ra, chỉ một lần chớp động đã xuyên thủng qua lam sắc băng sơn kia cả ngàn lỗ. Sau đó hắn chuyển ánh mắt về phía trận chiến bên kia, tiếng xé gió lần nữa vang lên, vô số thanh tì lần nữa bắn nhanh đi.
Mười ngày sau, ngay rìa của Ám Thú sâm lâm, ba đạo nhân ảnh mơ hồ lơ lửng giữa không trung, không nhúc nhích nhìn rừng cây phía đối diện. Ở nơi đó có hơn ba mươi đầu ám thú, trong đó Tam mục ám thú chiếm hơn phân nửa. Sắc mặt Liễu Thuý Nhi và Thạch Côn đều ngưng trọng mà Hàn Lập thì có chút nhíu mày.